Chương 117: Nghi ngờ
Một câu "Em làm được" nói ra thì nhẹ nhàng, nhưng đó là lời hứa sau bao đấu tranh tâm lý và sẵn sàng đ.á.n.h đổi tất cả của Thạch Bạch Ngư.
Người đàn ông này quá tốt.
Đừng nói là mang thai, dù là núi đao biển lửa, chông gai trắc trở, cậu cũng nguyện ý cùng anh bước qua. Thạch Bạch Ngư chưa bao giờ là kẻ lụy tình, nhưng lần này, cậu muốn vì đối phương mà "mù quáng" một phen. Đời người khó có lúc điên cuồng, chỉ vì người trước mắt xứng đáng.
...
Từ khi biết Thạch Bạch Ngư có hỉ, Tống Ký trở nên căng thẳng vô cùng. Anh không cho cậu chạm tay vào bất cứ việc gì, từ đồ ăn đến đồ dùng đều phải qua mắt anh kiểm tra, ngay cả đi đường cũng sợ cậu bước quá dài mà ngã.
Thạch Bạch Ngư – người đáng lẽ phải căng thẳng nhất – thì trái lại vẫn bình thản. Sau khi nghĩ thông suốt, cậu không thấy có gì quá khác biệt, thậm chí đôi khi còn quên bẵng chuyện này. Trừ hai ngày đầu, sau đó cậu vẫn sinh hoạt như bình thường.
"Anh thả lỏng chút đi, đừng căng thẳng quá nữa." Thạch Bạch Ngư vốn đang yên ổn, ngày nào cũng bị anh nhìn chằm chằm làm cậu sắp phát điên: "Anh cứ thế này làm em đến đi đường cũng không biết bước chân nào trước nữa rồi. Cứ tiếp tục là em dọn qua sân Hồng Ca Nhi ở, hai đứa mình ngủ riêng đấy."
Tống Ký: "..."
"Còn nữa." Thạch Bạch Ngư hậm hực: "Lần trước Hồng Ca Nhi đ.â.m sầm vào người ta mà vẫn chưa tạ lỗi, mau chuẩn bị lễ vật rồi mang sang đi."
Vốn dĩ hai người đang mặn nồng như keo sơn, nhưng Thạch Bạch Ngư không ngờ m.a.n.g t.h.a.i rồi nhìn Tống Ký lại thấy phiền như thế, chỉ muốn đuổi anh đi cho khuất mắt. Nếu cứ bị theo sát thế này, cậu chẳng khác nào con rối bị giật dây cả.
Ngủ riêng? Chuyện đó dĩ nhiên là không bao giờ có thể xảy ra.
Bị ghét bỏ, Tống Ký cũng không dám ho he gì, anh nhìn Thạch Bạch Ngư một cái rồi lẳng lặng đi chuẩn bị lễ vật. Dù có ý định làm thân nhưng hai người không định chuẩn bị quà cáp quá hậu hĩnh, chỉ xách một giỏ trứng gà và vài tảng thịt hun khói rồi tìm đến tận cửa.
Ngoài mặt là tạ lỗi, thực chất là để dò xét.
Ông lão kia không hề chê bai lễ vật của Tống Ký, chỉ là ngó nghiêng ra phía sau anh một hồi: "Sao không dắt Hồng Ca Nhi theo?" Sợ Tống Ký nghĩ nhiều, ông giải thích thêm: "Lão phu thấy có duyên với đứa trẻ đó, khi nào rảnh cứ đưa nó sang đây chơi."
"Hồng Ca Nhi đang tuổi hiếu động, sợ thằng bé quấy rầy đại nhân nên tiểu nhân không dắt theo ạ." Tống Ký đưa đồ cho người tùy tùng bên cạnh ông lão.
"Trẻ con mà, năng động là chuyện thường." Ông lão thái độ ôn hòa, nhưng chủ đề vẫn cứ xoay quanh Hồng Ca Nhi: "Phu lang nhà cậu trông còn trẻ, mà Hồng Ca Nhi xem ra cũng lớn rồi, không biết chuyện này là..."
"Hồng Ca Nhi là cháu họ của sư phụ tiểu nhân. Thằng bé mất cha mẹ từ nhỏ, được sư phụ một tay nuôi nấng. Năm ngoái sư phụ lâm bệnh qua đời, đã gửi gắm thằng bé cho tiểu nhân, coi như là cháu trai trong nhà." Tống Ký tuy thắc mắc tại sao vị Khâm sai này cứ nhắc mãi về Hồng Ca Nhi, nhưng anh không hề giấu giếm.
Ông lão vuốt râu, nhất thời im lặng, hồi lâu sau mới thở dài một tiếng: "Không ngờ đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu như vậy cư nhiên lại có thân thế đáng thương đến thế."
Tống Ký không tiếp lời, lòng đầy nghi hoặc. Anh thực sự không hiểu tại sao đối phương lại quan tâm đến Hồng Ca Nhi như vậy. Nghĩ đến một vài sở thích bệnh hoạn của đám quyền quý, anh không khỏi nảy sinh vài phần cảnh giác, nhưng không để lộ ra ngoài mặt. Cũng may đối phương không hỏi thêm, phẩy tay để anh rời đi.
"Thế nào rồi anh?" Về đến nhà, Thạch Bạch Ngư liền kéo anh lại hỏi: "Lễ vật ông ấy nhận chứ? Thái độ ra sao? Có chê bai gì không?"
"Nhận rồi, không chê, thái độ cũng khá ổn." Nhưng mặt Tống Ký không có vẻ gì là vui mừng, trái lại chân mày còn nhíu c.h.ặ.t.
Thạch Bạch Ngư nhìn là biết có chuyện: "Đã vậy thì là chuyện tốt mà, sao trông anh sầu não thế?"
Tống Ký đem đầu đuôi sự việc kể lại cho Thạch Bạch Ngư nghe không sót chữ nào: "Anh cứ cảm thấy ông ấy quan tâm quá mức đến Hồng Ca Nhi, không bình thường chút nào."
Thạch Bạch Ngư ngẩn ra. Tống Ký thở dài: "Hy vọng là anh nghĩ nhiều quá." Đừng để sói chưa đuổi xong đã lại rước phải hổ báo.
"Em thấy ông ấy không giống hạng người đó." Nhưng biết người biết mặt không biết lòng, Thạch Bạch Ngư cũng chẳng dám khẳng định chắc nịch. Dù sao đôi bên chưa từng gặp mặt, đột nhiên lại quan tâm như vậy đúng là kỳ quái: "Sau này hạn chế cho Hồng Ca Nhi ra ngoài đi, để xem tình hình thế nào đã."
Tuy nhiên hai người không biết rằng, lúc này tại một gian nhà khác, Khâm sai Bàng Trọng Văn đang cầm một bức họa cũ vẽ một bé gái, xem đi xem lại không rời mắt.
"Giống, giống quá đi mất. Đặc biệt là đôi mắt kia, cứ như đúc từ một khuôn với Ngưng Hương vậy."
Bàng Trọng Văn nghĩ đến đứa trẻ kia giống hệt người con gái thất lạc nhiều năm của mình mà không kìm được xúc động. Nhưng nghĩ đến lời Tống Ký nói đứa trẻ đã mất cha mẹ từ nhỏ, mắt ông lại đỏ hoe.
"Hương nhi, cha rốt cuộc vẫn đến muộn rồi. Năm đó đều tại cha không tốt, trân trối nhìn con bị dòng nước lũ cuốn đi mà không cứu kịp. Cha mẹ tìm con mấy chục năm trời, khó khăn lắm mới có chút manh mối, chẳng ngờ lại là âm dương cách biệt. Cha có lỗi với con quá!"
Dù chưa xác nhận được thân phận của Hồng Ca Nhi, nhưng nhớ lại khuôn mặt gần như y hệt con gái mình kia, Bàng Trọng Văn gần như chắc chắn đó là ngoại tôn của mình. Càng chắc chắn bao nhiêu, trong lòng ông vừa mừng vừa đau bấy nhiêu, không cầm được nước mắt mà khóc ròng trên bức họa.
"Đại nhân, trên đời này người giống người không phải là hiếm. Đứa trẻ đó tuy giống tiểu thư nhưng chưa chắc đã là cốt nhục của người. Hay là để thuộc hạ đi điều tra rõ ràng trước đã." Thấy Bàng Trọng Văn đau khổ như vậy, người tùy tùng vội lên tiếng.
Bàng Trọng Văn bấy giờ mới kìm nén cảm xúc, gật đầu: "Cũng được, việc này giao cho ngươi, nhất định phải điều tra cho rõ. Còn vụ án muối lậu, tạm thời để Bàng Tam phụ trách."
"Rõ, thưa đại nhân!" Tùy tùng ôm quyền lĩnh mệnh rời đi ngay lập tức.
Nghĩ đến vụ muối lậu, Bàng Trọng Văn đành tạm cất bức họa đi, thu xếp lại tâm tư cá nhân để bắt đầu tính toán. Ông đến huyện Vị Ninh này cũng đã lâu, nhưng vụ án muối lậu liên quan quá rộng, mạng lưới quan hệ chằng chịt, bấy lâu nay vẫn chưa tìm được chút manh mối nào. Tên Huyện lệnh kia lại vô cùng xảo quyệt, muốn điều tra từ chỗ hắn ta xem ra không hề dễ dàng.
Bàng Trọng Văn vốn dĩ chỉ đi ngang qua, để làm lơi lỏng sự phòng bị phía Phê Châu nên mới cố tình nán lại huyện Vị Ninh. Ngoài mặt thì phối hợp với tên Huyện lệnh ăn chơi nhảy múa, lơ là chức trách, thực chất là âm thầm điều tra. Chẳng ngờ lại tìm thấy manh mối của ái nữ ở nơi này.
"Đại nhân, Chu huyện lệnh cầu kiến!"
Nghe tùy tùng báo báo, Bàng Trọng Văn nheo mắt lại: "Cho hắn vào!"
...
Thạch Bạch Ngư và Tống Ký vẫn chưa hay biết bên phía Khâm sai đã bắt đầu điều tra thân thế Hồng Ca Nhi. Họ định ghé nhà Trương Hổ một chuyến, nào ngờ Tần Nguyên đột nhiên tìm đến tận nhà, đành phải tạm gác ý định đó lại.
"Đáng lẽ hôm sau tôi qua ngay rồi, chẳng ngờ bị chút việc vướng chân, không làm phiền hai người chứ?" Tần Nguyên vừa vào cửa đã vội giải thích lý do đến muộn hai ngày. Từng thấy cái thói hống hách của hắn, giờ thấy hắn nghiêm túc thế này cậu lại thấy không quen cho lắm.
"Không phiền đâu ạ." Thạch Bạch Ngư cười khách khí: "Tần công t.ử mời vào trong."
"Bên thư viện hối thúc quá, tôi phải về sớm hơn dự định. Hai vị đều biết ý định của tôi rồi, tôi cũng không vòng vo làm gì." Tần Nguyên ngồi xuống, trà cũng chẳng buồn nhấp một ngụm mà vào thẳng vấn đề, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy: "Về chuyện kinh doanh xà phòng, nhà họ Tần chúng tôi rất có nhã ý muốn hợp tác."
Một câu "Em làm được" nói ra thì nhẹ nhàng, nhưng đó là lời hứa sau bao đấu tranh tâm lý và sẵn sàng đ.á.n.h đổi tất cả của Thạch Bạch Ngư.
Người đàn ông này quá tốt.
Đừng nói là mang thai, dù là núi đao biển lửa, chông gai trắc trở, cậu cũng nguyện ý cùng anh bước qua. Thạch Bạch Ngư chưa bao giờ là kẻ lụy tình, nhưng lần này, cậu muốn vì đối phương mà "mù quáng" một phen. Đời người khó có lúc điên cuồng, chỉ vì người trước mắt xứng đáng.
...
Từ khi biết Thạch Bạch Ngư có hỉ, Tống Ký trở nên căng thẳng vô cùng. Anh không cho cậu chạm tay vào bất cứ việc gì, từ đồ ăn đến đồ dùng đều phải qua mắt anh kiểm tra, ngay cả đi đường cũng sợ cậu bước quá dài mà ngã.
Thạch Bạch Ngư – người đáng lẽ phải căng thẳng nhất – thì trái lại vẫn bình thản. Sau khi nghĩ thông suốt, cậu không thấy có gì quá khác biệt, thậm chí đôi khi còn quên bẵng chuyện này. Trừ hai ngày đầu, sau đó cậu vẫn sinh hoạt như bình thường.
"Anh thả lỏng chút đi, đừng căng thẳng quá nữa." Thạch Bạch Ngư vốn đang yên ổn, ngày nào cũng bị anh nhìn chằm chằm làm cậu sắp phát điên: "Anh cứ thế này làm em đến đi đường cũng không biết bước chân nào trước nữa rồi. Cứ tiếp tục là em dọn qua sân Hồng Ca Nhi ở, hai đứa mình ngủ riêng đấy."
Tống Ký: "..."
"Còn nữa." Thạch Bạch Ngư hậm hực: "Lần trước Hồng Ca Nhi đ.â.m sầm vào người ta mà vẫn chưa tạ lỗi, mau chuẩn bị lễ vật rồi mang sang đi."
Vốn dĩ hai người đang mặn nồng như keo sơn, nhưng Thạch Bạch Ngư không ngờ m.a.n.g t.h.a.i rồi nhìn Tống Ký lại thấy phiền như thế, chỉ muốn đuổi anh đi cho khuất mắt. Nếu cứ bị theo sát thế này, cậu chẳng khác nào con rối bị giật dây cả.
Ngủ riêng? Chuyện đó dĩ nhiên là không bao giờ có thể xảy ra.
Bị ghét bỏ, Tống Ký cũng không dám ho he gì, anh nhìn Thạch Bạch Ngư một cái rồi lẳng lặng đi chuẩn bị lễ vật. Dù có ý định làm thân nhưng hai người không định chuẩn bị quà cáp quá hậu hĩnh, chỉ xách một giỏ trứng gà và vài tảng thịt hun khói rồi tìm đến tận cửa.
Ngoài mặt là tạ lỗi, thực chất là để dò xét.
Ông lão kia không hề chê bai lễ vật của Tống Ký, chỉ là ngó nghiêng ra phía sau anh một hồi: "Sao không dắt Hồng Ca Nhi theo?" Sợ Tống Ký nghĩ nhiều, ông giải thích thêm: "Lão phu thấy có duyên với đứa trẻ đó, khi nào rảnh cứ đưa nó sang đây chơi."
"Hồng Ca Nhi đang tuổi hiếu động, sợ thằng bé quấy rầy đại nhân nên tiểu nhân không dắt theo ạ." Tống Ký đưa đồ cho người tùy tùng bên cạnh ông lão.
"Trẻ con mà, năng động là chuyện thường." Ông lão thái độ ôn hòa, nhưng chủ đề vẫn cứ xoay quanh Hồng Ca Nhi: "Phu lang nhà cậu trông còn trẻ, mà Hồng Ca Nhi xem ra cũng lớn rồi, không biết chuyện này là..."
"Hồng Ca Nhi là cháu họ của sư phụ tiểu nhân. Thằng bé mất cha mẹ từ nhỏ, được sư phụ một tay nuôi nấng. Năm ngoái sư phụ lâm bệnh qua đời, đã gửi gắm thằng bé cho tiểu nhân, coi như là cháu trai trong nhà." Tống Ký tuy thắc mắc tại sao vị Khâm sai này cứ nhắc mãi về Hồng Ca Nhi, nhưng anh không hề giấu giếm.
Ông lão vuốt râu, nhất thời im lặng, hồi lâu sau mới thở dài một tiếng: "Không ngờ đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu như vậy cư nhiên lại có thân thế đáng thương đến thế."
Tống Ký không tiếp lời, lòng đầy nghi hoặc. Anh thực sự không hiểu tại sao đối phương lại quan tâm đến Hồng Ca Nhi như vậy. Nghĩ đến một vài sở thích bệnh hoạn của đám quyền quý, anh không khỏi nảy sinh vài phần cảnh giác, nhưng không để lộ ra ngoài mặt. Cũng may đối phương không hỏi thêm, phẩy tay để anh rời đi.
"Thế nào rồi anh?" Về đến nhà, Thạch Bạch Ngư liền kéo anh lại hỏi: "Lễ vật ông ấy nhận chứ? Thái độ ra sao? Có chê bai gì không?"
"Nhận rồi, không chê, thái độ cũng khá ổn." Nhưng mặt Tống Ký không có vẻ gì là vui mừng, trái lại chân mày còn nhíu c.h.ặ.t.
Thạch Bạch Ngư nhìn là biết có chuyện: "Đã vậy thì là chuyện tốt mà, sao trông anh sầu não thế?"
Tống Ký đem đầu đuôi sự việc kể lại cho Thạch Bạch Ngư nghe không sót chữ nào: "Anh cứ cảm thấy ông ấy quan tâm quá mức đến Hồng Ca Nhi, không bình thường chút nào."
Thạch Bạch Ngư ngẩn ra. Tống Ký thở dài: "Hy vọng là anh nghĩ nhiều quá." Đừng để sói chưa đuổi xong đã lại rước phải hổ báo.
"Em thấy ông ấy không giống hạng người đó." Nhưng biết người biết mặt không biết lòng, Thạch Bạch Ngư cũng chẳng dám khẳng định chắc nịch. Dù sao đôi bên chưa từng gặp mặt, đột nhiên lại quan tâm như vậy đúng là kỳ quái: "Sau này hạn chế cho Hồng Ca Nhi ra ngoài đi, để xem tình hình thế nào đã."
Tuy nhiên hai người không biết rằng, lúc này tại một gian nhà khác, Khâm sai Bàng Trọng Văn đang cầm một bức họa cũ vẽ một bé gái, xem đi xem lại không rời mắt.
"Giống, giống quá đi mất. Đặc biệt là đôi mắt kia, cứ như đúc từ một khuôn với Ngưng Hương vậy."
Bàng Trọng Văn nghĩ đến đứa trẻ kia giống hệt người con gái thất lạc nhiều năm của mình mà không kìm được xúc động. Nhưng nghĩ đến lời Tống Ký nói đứa trẻ đã mất cha mẹ từ nhỏ, mắt ông lại đỏ hoe.
"Hương nhi, cha rốt cuộc vẫn đến muộn rồi. Năm đó đều tại cha không tốt, trân trối nhìn con bị dòng nước lũ cuốn đi mà không cứu kịp. Cha mẹ tìm con mấy chục năm trời, khó khăn lắm mới có chút manh mối, chẳng ngờ lại là âm dương cách biệt. Cha có lỗi với con quá!"
Dù chưa xác nhận được thân phận của Hồng Ca Nhi, nhưng nhớ lại khuôn mặt gần như y hệt con gái mình kia, Bàng Trọng Văn gần như chắc chắn đó là ngoại tôn của mình. Càng chắc chắn bao nhiêu, trong lòng ông vừa mừng vừa đau bấy nhiêu, không cầm được nước mắt mà khóc ròng trên bức họa.
"Đại nhân, trên đời này người giống người không phải là hiếm. Đứa trẻ đó tuy giống tiểu thư nhưng chưa chắc đã là cốt nhục của người. Hay là để thuộc hạ đi điều tra rõ ràng trước đã." Thấy Bàng Trọng Văn đau khổ như vậy, người tùy tùng vội lên tiếng.
Bàng Trọng Văn bấy giờ mới kìm nén cảm xúc, gật đầu: "Cũng được, việc này giao cho ngươi, nhất định phải điều tra cho rõ. Còn vụ án muối lậu, tạm thời để Bàng Tam phụ trách."
"Rõ, thưa đại nhân!" Tùy tùng ôm quyền lĩnh mệnh rời đi ngay lập tức.
Nghĩ đến vụ muối lậu, Bàng Trọng Văn đành tạm cất bức họa đi, thu xếp lại tâm tư cá nhân để bắt đầu tính toán. Ông đến huyện Vị Ninh này cũng đã lâu, nhưng vụ án muối lậu liên quan quá rộng, mạng lưới quan hệ chằng chịt, bấy lâu nay vẫn chưa tìm được chút manh mối nào. Tên Huyện lệnh kia lại vô cùng xảo quyệt, muốn điều tra từ chỗ hắn ta xem ra không hề dễ dàng.
Bàng Trọng Văn vốn dĩ chỉ đi ngang qua, để làm lơi lỏng sự phòng bị phía Phê Châu nên mới cố tình nán lại huyện Vị Ninh. Ngoài mặt thì phối hợp với tên Huyện lệnh ăn chơi nhảy múa, lơ là chức trách, thực chất là âm thầm điều tra. Chẳng ngờ lại tìm thấy manh mối của ái nữ ở nơi này.
"Đại nhân, Chu huyện lệnh cầu kiến!"
Nghe tùy tùng báo báo, Bàng Trọng Văn nheo mắt lại: "Cho hắn vào!"
...
Thạch Bạch Ngư và Tống Ký vẫn chưa hay biết bên phía Khâm sai đã bắt đầu điều tra thân thế Hồng Ca Nhi. Họ định ghé nhà Trương Hổ một chuyến, nào ngờ Tần Nguyên đột nhiên tìm đến tận nhà, đành phải tạm gác ý định đó lại.
"Đáng lẽ hôm sau tôi qua ngay rồi, chẳng ngờ bị chút việc vướng chân, không làm phiền hai người chứ?" Tần Nguyên vừa vào cửa đã vội giải thích lý do đến muộn hai ngày. Từng thấy cái thói hống hách của hắn, giờ thấy hắn nghiêm túc thế này cậu lại thấy không quen cho lắm.
"Không phiền đâu ạ." Thạch Bạch Ngư cười khách khí: "Tần công t.ử mời vào trong."
"Bên thư viện hối thúc quá, tôi phải về sớm hơn dự định. Hai vị đều biết ý định của tôi rồi, tôi cũng không vòng vo làm gì." Tần Nguyên ngồi xuống, trà cũng chẳng buồn nhấp một ngụm mà vào thẳng vấn đề, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy: "Về chuyện kinh doanh xà phòng, nhà họ Tần chúng tôi rất có nhã ý muốn hợp tác."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận