"Con làm ăn kiểu gì thế hả, sao vẫn chưa tán đổ người ta!"

"Con đã cố gắng lắm rồi, nhưng cô ấy còn cứng hơn cả hòn đá sinh ra Tôn Ngộ Không nữa, thả thính kiểu gì cũng không lung lay!"

"Con phải nghĩ cách chứ, cuối tuần hẹn người ta ra ngoài đi. Cái nơi ăn thịt người như văn phòng thì nảy sinh tình cảm thế nào được!"

Sau đó, tôi nghe thấy một tiếng thở dài bất lực của Cố Hoài Thư.

"Mẹ tưởng con chưa nghĩ đến chắc, nhưng cuối tuần cô ấy còn bận làm thêm, nào là bày sạp hàng vỉa hè, làm shipper, bán kẹo bông, bán thạch đen... Ba mươi sáu kế, kế nào cô ấy cũng tinh thông cả!"

Lần này thì tôi hoàn toàn chắc chắn, người họ đang nói tới chính là tôi.

"Sao con lại kém sức hút thế hả, biết thế ngày xưa không nghe lời bố con, mấy cái lớp năng khiếu học cái gì mà lập trình robot với toán Olympic làm gì. Con mà học lấy một loại nhạc cụ thì bây giờ đã có chỗ để trổ tài rồi!"

Giọng nói "hận sắt không thành thép" của dì Cố vọng ra từ bên trong.

"Con không được cứng nhắc như thế, con phải quyến rũ cô ấy chứ! Cơ n.g.ự.c, cơ bụng phải lộ ra, cài khuy áo kín cổng cao tường thế làm gì, tập gym cho ma xem à!"

Thế là tối hôm đó, tôi nhận được một bức ảnh bán khỏa thân của Cố Hoài Thư. Trong ảnh, người đàn ông quỳ một gối trước gương lớn, áo sơ mi phanh ra mấy chiếc cúc, khoác hờ hững trên người, bên cạnh còn bật đèn led màu tím tạo không khí. Cơ n.g.ự.c, cơ bụng hiện rõ mồn một, đường nhân ngư ở thắt lưng kéo dài xuống dưới, ẩn hiện sau lớp quần tây đen.

Công việc này đúng là tốt thật đấy, không chỉ có tiền mà còn được bổ mắt nữa.

"Sếp ơi, anh định đổi nghề đi khách đấy à?"

Phía trên đầu cứ hiện trạng thái "đang nhập tin nhắn", mười phút sau tôi mới nhận được phản hồi của Cố Hoài Thư.

"Gần đây tôi có người thầm thích, định quyến rũ cô ấy, em xem giúp tôi mấy bức ảnh này thế nào, tư vấn cho tôi chút."

"Thật không đấy?"

"Đừng hiểu lầm, chỉ là tư vấn thôi!"

Ngay sau đó, Cố Hoài Thư lại gửi thêm một đống ảnh nữa. Vai rộng eo thon, quần nỉ xám. Cánh tay thắt đai da đen. Bàn tay nổi gân xanh đặt trên cặp đùi săn chắc đầy lực lưỡng.

Mỗi tấm đều khiến người ta m.á.u nóng sục sôi, muốn hét lên anh chính là nam thần của tôi.

Vì nhìn quá nhập tâm, tôi hoàn toàn không chú ý đến tin nhắn Cố Hoài Thư gửi đến.

"Em thấy thế nào?"

"Nói gì đi chứ, không thích sao?"

"Có lộ liễu quá không, hay là vẫn chưa đủ sức hút?"

Tôi nhìn những dòng tin nhắn ấy, lập tức gọi video qua.

Cố Hoài Thư đối diện với ống kính điện thoại, hiếm khi lộ ra vẻ lúng túng, vành tai đỏ bừng.

"Sao em đột ngột gọi video thế?"

"Ảnh anh vừa chụp không đẹp, tôi quyết định chỉ dẫn cho anh một chút."

Kinh nghiệm xem trai đẹp "thả thính" để điều tiết hormone bao năm qua cuối cùng cũng có đất dụng võ.

"Người ngả ra sau, lộ cơ bụng ra, đúng đúng đúng, cởi cúc áo ra, đàn ông con trai ngại cái gì chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cơ n.g.ự.c này luyện tốt đấy, cứ hào phóng mà phô ra đi!"

Tôi ở đầu dây bên này cười chẳng khác gì một kẻ biến thái.

Cố Hoài Thư tạo dáng mấy tư thế, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó sai sai, lập tức mặc quần áo vào rồi gầm lên với tôi.

"Em giỡn tôi à!"

"Không có mà, tôi đang giúp anh tham khảo, chính anh bảo tôi giúp còn gì."

"Thế thì phản ứng của em không nên như vậy chứ, tôi đã 'thả thính' đến mức này rồi, sao vẫn chưa xẹt ra tia lửa tình yêu của chúng ta!"

Tôi im lặng nhìn Cố Hoài Thư, anh chợt nhận ra mình lỡ lời, sợ hãi vội bịt miệng lại.

"Cái đó... không phải, tôi..."

"Cố Hoài Thư."

Tôi ngắt lời anh, thu lại nụ cười, trầm giọng nói: "Nếu anh thích tôi thì làm ơn nói thẳng ra. Nói một câu "Bùi Lâm, tôi thích em, muốn làm ch.ó của em",  khó đến thế sao?"

Sự quyến rũ mập mờ thì có ích gì.

Thích thì phải nói ra.

Bắt đầu một cách mơ hồ thì chỉ kết thúc trong sự m.ô.n.g lung mà thôi.

"Ai... ai thích em chứ!"

Cố Hoài Thư ở đầu dây bên kia múa tay múa chân: "Còn muốn tôi làm ch.ó cho em, không đời nào!"

"Anh không thừa nhận thì thôi."

Tôi trực tiếp cúp máy, tắt điện thoại đi ngủ.

Thứ Hai đi làm, Cố Hoài Thư hiếm khi đi muộn.

Mãi đến trưa anh mới bước vào công ty, mặc bộ vest cắt may tinh xảo, tóc tai chải chuốt tỉ mỉ, lúc đi ngang qua chỗ tôi còn thoang thoảng mùi nước hoa.

Cứ như một con công đang xòe đuôi vậy.

Chỉ là tôi đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên.

Cố Hoài Thư đi ngang qua thấy tôi không phản ứng gì lại quay ngược lại đứng trước mặt tôi.

"Sếp đến rồi, em không có chút phản ứng nào sao!"

Tôi vội ngẩng đầu, nở nụ cười chuẩn công nghiệp: "Chào sếp, hoan nghênh anh đến công ty. Sáng nay anh không tới, tôi đã dời cuộc họp định kỳ sáng thứ Hai sang chín giờ rưỡi sáng mai, ba giờ chiều anh còn có hẹn với khách hàng."

Cố Hoài Thư chạm mắt tôi, nghiến c.h.ặ.t răng hàm.

"Tốt, tốt lắm, coi như em giỏi!"

Anh tức giận đi vào văn phòng, đóng sầm cửa vang trời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Vị Mỗi Mình Em - Chương 6 | Đọc truyện chữ