Niềm vui của Cố Hoài Thư kéo dài cho đến sát giờ tan sở thì đột nhiên có một người phụ nữ xuất hiện. Một người phụ nữ xinh đẹp đến mức con ch.ó đi ngang qua cũng phải ngoái lại nhìn thêm vài cái. Cô ta đi thẳng đến trước mặt tôi, gõ gõ xuống bàn.

"Đi nói với Cố Hoài Thư là tôi muốn gặp anh ấy, tôi là Lương Tĩnh Hi."

"Vâng, sếp Cố hiện đang tiếp khách, phiền cô đợi một lát."

Tôi lon ton chạy vào văn phòng xin ý kiến sếp. Thật ra anh ấy chẳng tiếp khách khứa nào cả, anh đang ngồi trong phòng, dùng chiếc máy tính trị giá mười mấy vạn tệ để chơi trò "Bảo vệ củ cà rốt". Đây là khoảng thời gian anh dành riêng cho mình để thả lỏng đầu óc.

"Sếp Cố, có một vị tiểu thư tên Lương Tĩnh Hi muốn gặp anh."

Người Cố Hoài Thư cứng đờ, củ cà rốt bị quái vật ăn mất tiêu.

"Em nói ai cơ! Mau bảo cô ta đi đi, tôi không muốn gặp cô ta!"

Tôi rời văn phòng để truyền đạt lại lời sếp. Nghe xong lời tôi, Lương Tĩnh Hi tức giận giậm chân, gót giày cao gót nện xuống sàn nhà phát ra những tiếng sắc lạnh.

"Anh ấy dựa vào cái gì mà không gặp tôi, tôi phải nói chuyện trực tiếp với anh ấy."

"Không được đâu ạ, sếp của chúng tôi đang bận, thật sự không tiện."

"Cô có biết tôi là ai không mà dám cản tôi!"

Lương Tĩnh Hi sốt sắng muốn xông vào nhưng bị tôi chặn lại, cô ta dừng bước, lườm tôi một cái.

"Cô là cô bạn gái đó của Cố Hoài Thư đúng không, tôi nghe mẹ tôi kể rồi, trông cũng chẳng ra làm sao cả. Cô có biết tôi là ai không, tôi là thanh mai trúc mã của Cố Hoài Thư đấy, anh ấy bắt buộc phải gặp tôi!"

Tôi bất lực, chỉ đành bảo để vào xin ý kiến lần nữa. Cố Hoài Thư trốn trong văn phòng run cầm cập.

"Tôi không muốn gặp cô ta, em có biết cô ta phiền phức thế nào không, cứ như con chim sẻ suốt ngày líu lo nhức cả đầu. Khổ nỗi bố cô ta với bố tôi lại là anh em chí cốt. Thanh mai trúc mã cái nỗi gì, một năm bọn tôi gặp nhau được mấy lần đâu!"

Anh không dám ra mặt đối diện, thế là đẩy nan đề này sang cho tôi.

"Bây giờ em đang là bạn gái của tôi đấy, nghĩ cách đuổi cô ta đi, khiến cô ta từ nay về sau đừng hòng bước chân vào công ty tôi nửa bước."

Được thôi, sếp đã ra lệnh thì tôi phải nghe. Tôi đành cam chịu ra ngoài truyền đạt lại.

"Xin lỗi tiểu thư, sếp Cố của chúng tôi thật sự không muốn gặp cô."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không thể nào, chắc chắn là cô lừa tôi!"

Đã vậy thì đừng trách tôi chơi chiêu hiểm nhé. Tôi đứng chắn trước cửa văn phòng, Lương Tĩnh Hi không qua được, trong lúc cấp bách, cô ta giơ tay định tát tôi một cái. Chỉ là giây tiếp theo, tôi đã chộp lấy tay cô ta, rồi đặt một nụ hôn lên mu bàn tay ấy.

"Tiểu thư, cô thơm quá đi mất."

Lương Tĩnh Hi ngây người. Cố Hoài Thư đang nấp sau cửa văn phòng, hé một khe nhỏ để nhìn trộm cũng ngây người theo. Giây tiếp theo, anh trực tiếp bùng nổ tiếng hét:

"Em làm cái gì thế hả, em còn chưa bao giờ hôn tôi như vậy!"

Cố Hoài Thư hét lên rồi lao ra đẩy Lương Tĩnh Hi sang một bên. Lương Tĩnh Hi cũng ngơ ngác, sau khi phản ứng lại thì liên tục lau tay.

"Cô bị điên à, ai cho phép cô hôn tôi!"

Tôi quẹt miệng, nặn ra nụ cười tiêu chuẩn lộ tám chiếc răng: "Cô Lương, cho nhau một cơ hội đi mà, sau này năng đến công ty chơi nhé."

"Á! Cái công ty rách nát này, tôi không bao giờ thèm đến nữa!"

Lương Tĩnh Hi gần như là chạy trối c.h.ế.t. Nhìn bóng lưng cô ta rời đi, tôi nhướng mày với Cố Hoài Thư:

"Sếp, hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc! Sau này cô ta sẽ không đến nữa đâu."

Nhưng trên mặt Cố Hoài Thư chẳng có lấy một nụ cười. Từ ngày hôm đó, tâm trạng anh bắt đầu nắng mưa thất thường. Thậm chí ngay cả tôi cũng không thể nắm bắt kịp cảm xúc của anh. Những người khác hỏi đến, tôi cũng chỉ biết lắc đầu thở dài: "Đàn ông mà, mỗi tháng luôn có vài ngày như thế."

Cho đến hai tuần sau, khi Cố Hoài Thư đi họp, tôi dọn dẹp văn phòng giúp anh thì tình cờ nhìn thấy lịch sử tìm kiếm trên máy tính.

[Cách phán đoán xu hướng tính d.ụ.c của phụ nữ.]

[Tỷ lệ phụ nữ là song tính luyến ái là bao nhiêu.]

[Làm sao để bẻ cong một người đồng tính nữ về lại bình thường.]

Cái này... chẳng lẽ là đang nói về tôi sao? Cuối tuần, tôi cùng Cố Hoài Thư về nhà anh ăn cơm. Lần này là mẹ anh đích thân gọi điện mời tôi, bảo là chỉ có mấy người trong nhà, không có người ngoài. Vì phép lịch sự, tôi đặc biệt chuẩn bị quà cáp. Trên bàn ăn, dì Cố còn kể cho tôi nghe những chuyện xấu hổ hồi nhỏ của Cố Hoài Thư. Xem ra tuổi thơ của tổng tài bá đạo nào cũng giống đại đa số mọi người, không thoát khỏi "combo thắt lưng da" của ông bố.

Sau bữa ăn, Cố Hoài Thư được phân công đi rửa bát, tôi ở lại phòng khách xem tivi, đột nhiên nghe thấy tiếng nói chuyện trong bếp. Tò mò quá đỗi, tôi rón rén ghé sát lại. Còn chưa đến gần đã nghe thấy tiếng càm ràm bên trong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận