Mười phút sau, anh lại từ văn phòng bước ra, lớn tiếng thông báo.

"Tôi quyết định rồi, tôi muốn tuyển thêm một trợ lý nữa! Nữ!"

Cố Hoài Thư nói là làm, ngay chiều hôm đó đã gọi trưởng phòng nhân sự đến, bảo ông ấy bắt đầu lưu ý hồ sơ.

"Xin hỏi vị trợ lý này chủ yếu phụ trách công việc gì ạ?"

Cố Hoài Thư hừ nhẹ một tiếng, liếc về phía tôi.

"Cứ để cô ta làm việc của Bùi Lâm!"

"Vậy là muốn tinh giản thư ký Bùi sao?"

Tôi ngước mắt nhìn, Cố Hoài Thư lập tức thu hồi tầm mắt.

"Ờ, cũng không hẳn, tóm lại ông cứ lưu ý trước đi."

Sau khi trưởng phòng nhân sự rời đi, Cố Hoài Thư lại lượn lờ trước mặt tôi.

"Thấy chưa, tôi có thể tìm trợ lý mới thay thế em bất cứ lúc nào đấy nhé. Mất đi một người sếp tốt như tôi, em chỉ có nước khóc... Em đang làm gì đấy?"

Tôi tắt trang web tuyển dụng trong điện thoại, ngẩng đầu thành thật đáp.

"Để đề phòng vạn nhất, tôi xem trước xem công việc làm thêm nào của mình phù hợp để chuyển thành việc chính thức, dù sao thì bảo hiểm xã hội của tôi cũng không được gián đoạn mà."

Cố Hoài Thư tức giận bỏ đi. Dưới sự thúc giục của anh, rất nhanh đã có hồ sơ được gửi đến.

Anh bắt đầu kén cá chọn canh.

Những người khác cũng nhận ra không khí công ty dạo này không ổn, lũ lượt đến chỗ tôi dò hỏi tình hình.

"Rõ ràng là đến để thay thế cô, sao cô chẳng cuống lên tí nào thế?"

Trong phòng trà, đồng nghiệp vẫn đang khuyên tôi nên cẩn thận ứng phó, tôi đứng bên cạnh thong dong tự tại.

"Cuống lên thì có ích gì."

Huống hồ chẳng phải vẫn chưa bị tinh giản sao, trong điều kiện lương không đổi mà khối lượng công việc giảm đi một nửa. Chuyện tốt thế này có đốt đuốc đi tìm cũng chẳng thấy.

Tôi đến công ty là để kiếm tiền, chứ không phải để tỏa sáng, bị gạt ra rìa thì đã sao.

Rất nhanh Cố Hoài Thư đã tuyển một trợ lý mới.

Tốt nghiệp đại học danh tiếng, trẻ trung xinh đẹp, ngày đầu đi làm đã mang bánh ngọt cho tất cả mọi người trong văn phòng tổng giám đốc.

Khối lượng công việc của tôi giảm một nửa, hiếm khi được rảnh rỗi ngồi chơi xơi nước.

Cố Hoài Thư đi gặp khách, họp hành đều mang cô ta theo.

Ba bữa một ngày và lịch trình hàng ngày đều giao cho cô ta.

Chỉ là mới được vài ngày, mặt Cố Hoài Thư đã đen hơn cả đ.í.t nồi.

"Tôi hẹn anh Vương mười giờ đ.á.n.h golf, mười một giờ còn phải đi ăn trưa với anh Lục, cô nghĩ tôi đ.á.n.h golf xong trong một tiếng rồi bay đến nhà hàng được chắc?"

"Chiều gặp anh Trương bàn dự án hợp tác là ý gì, gần đây có mấy đối tác đều họ Trương, sao tôi phân biệt được."

"Chuyện nhỏ nhặt này cũng cần tôi dạy cô sao, không biết thì đi mà học Bùi Lâm ấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô trợ lý đỏ hoe mắt chạy ra khỏi phòng, Cố Hoài Thư đứng dậy đóng cửa, chạm mắt tôi thì hừ lạnh một tiếng rồi sập cửa lại.

Buổi trưa ăn cơm anh cũng bới lông tìm vết khắp nơi.

"Họ không nói cho cô biết tôi kiêng gì sao, tôi không thích ăn mấy thứ này. Không rõ cụ thể á? Thế sao cô không đi mà hỏi Bùi Lâm?"

"Còn mấy tài liệu này là ai xếp, nếu mấy cái này cũng không rõ thì đi hỏi Bùi..."

Có lẽ vì nhắc đến tên tôi quá nhiều lần, chính Cố Hoài Thư cũng thấy phiền, dứt khoát đuổi người ra ngoài, một mình ngồi trong phòng hờn dỗi.

Buổi tối Cố Hoài Thư cần tham dự một bữa tiệc thương mại, bình thường đều là tôi và trợ lý đặc biệt đi cùng anh.

Gần đến giờ tan làm, Cố Hoài Thư đi đến trước mặt tôi, nhìn tôi mấy lần, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

"Sếp Cố, nếu không có việc gì thì tôi xin phép tan làm nhé?"

Anh cười như không cười: "Sao, lại định ra công viên tranh chỗ bán hàng à?"

"Không phải, tối nay là việc làm thêm khác."

Cố Hoài Thư nghiến răng gọi trợ lý mới và trợ lý đặc biệt đi cùng.

Lúc rời đi, trợ lý đặc biệt lo lắng nhìn tôi một cái.

Tôi về nhà ăn cơm xong, tiếp tục đi làm thêm.

Và rồi, tôi tình cờ gặp Cố Hoài Thư ngay tại hiện trường bữa tiệc.

"Bùi Lâm? Sao chỗ nào cũng có em thế!"

Tôi rút thẻ nhân viên trong túi ra: "Tôi là nhân viên thời vụ lập kế hoạch cho sự kiện lần này."

Cố Hoài Thư giơ ngón tay cái với tôi.

Vì uống quá nhiều rượu, mặt anh đã đỏ gay, bước chân loạng choạng.

Thực ra t.ửu lượng của Cố Hoài Thư khá kém, mỗi lần tham gia tiệc tùng tôi đều ở bên cạnh nói khéo, né được chén nào hay chén đó. Những chén không né được thì đều do trợ lý uống thay.

Chỉ là gần đây trợ lý không khỏe, ngày nào cũng phải uống t.h.u.ố.c, Cố Hoài Thư cũng không nỡ để một cô gái nhỏ như trợ lý mới uống rượu, nên đành tự mình ra trận.

Trợ lý dìu anh ra khỏi sảnh tiệc, Cố Hoài Thư ngồi xổm bên lề đường bắt đầu làm loạn vì say.

"Sếp Cố thế này có cần đi bệnh viện không?"

Trợ lý mới vừa dứt lời, Cố Hoài Thư đã ôm cột điện khóc rống lên.

"Tôi không đi bệnh viện, tôi không tiêm đâu, tôi... tôi muốn nôn."

Tiếc là ngồi xổm bên bồn hoa nửa ngày cũng chẳng có động tĩnh gì, tôi dứt khoát đi vào cửa hàng tiện lợi mua chai sữa 2 lít, trực tiếp bóp miệng anh đổ xuống.

Uống hết hơn nửa chai, Cố Hoài Thư cuối cùng cũng nôn ra được.

Trợ lý bị hành động hổ báo của tôi làm cho ngây người.

"Thế này có sao không chị?"

"Yên tâm, tôi từng làm ở cửa hàng thú cưng, thường xuyên rửa ruột cho ch.ó mèo mà."

Cố Hoài Thư nôn xong, tôi lại đưa cho anh chai nước khoáng súc miệng, bảo hai người kia về trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Vị Mỗi Mình Em - Chương 7 | Đọc truyện chữ