Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 64: Hộ Sơn Thần Thú Ở Đâu?

Trong khi Băng Cung và Thánh Kiếm Sơn đang sục sôi khí thế, các đại năng xé gió đạp mây đi tìm đệ tử, thì tại Thanh Vân Môn, một tông môn hạng ba nằm ở vùng hẻo lánh, không khí lại vô cùng bi tráng hơn rất nhiều.

Tại đại điện Thanh Vân Môn.

Thanh Vân Tử, chưởng môn nhân, đang đi đi lại lại với vẻ mặt lo âu tột độ. Râu tóc ông rối bù, tay cầm một tờ giấy da dê cũ nát

"Nguy to rồi! Nguy to rồi!" Thanh Vân Tử vò đầu bứt tai, "Hộ Sơn Thần Thú đã mất tích hơn một tháng nay mà chưa tìm ra tung tích gì . Hồn bài của hắn tuy vẫn sáng, nhưng lại chớp tắt liên hồi như đèn lồng trước gió. Nếu hắn có mệnh hệ gì, ta biết ăn nói sao với liệt tổ liệt tông? Ai sẽ làm bao cát... à nhầm, lá chắn vững chãi cho tông môn ta?"

Bên dưới, các trưởng lão ngồi xếp hàng, mặt mày ủ rũ.

Một vị trưởng lão béo tròn như hột mít, phụ trách Bếp Ăn , rụt rè giơ tay:

"Chưởng môn sư huynh, đệ nghe đồn dạo gần đây trên giang hồ xuất hiện một nhân vật kỳ lạ. Kẻ này chuyên đi gây sự ở các cấm địa, mình đồng da sắt, đao thương bất nhập, lại còn có sở thích... lấy thân mình lấp họng súng. Người ta gọi hắn là 'Tiểu Cường Bất Tử'. Đệ nghi... đó chính là Thần Thú nhà ta."

Thanh Vân Tử mắt sáng lên:

"Đích thị là hắn! Ngoài cái tên ngốc đó ra thì ai lại có cái sở thích quái đản như vậy? Mau! Mau cử người đi đón hắn về!"

"Nhưng mà..." Vị trưởng lão gầy gò phụ trách Kỷ Luật ngập ngừng, "Vạn Thú Sơn nguy hiểm trùng trùng. Hắn lại đang đi cùng người của Thánh Kiếm Sơn và Băng Cung. Nhỡ hắn bị bọn họ dụ dỗ, bỏ rơi tông môn nghèo nàn của chúng ta thì sao?"

Cả đại điện rơi vào trầm tư. Đúng vậy, Thanh Vân Môn nghèo rớt mồng tơi, pháp bảo không có, bí kíp thì toàn hàng giả. Lấy gì để giữ chân một "Thần Thú" có tiềm năng như vậy? Thanh Vân Tử trầm ngâm một lát, rồi đập bàn cái rầm:

"Dụ bằng tình cảm!"

Ông quay sang trưởng lão béo:

"Sư đệ, mau xuống bếp, chuẩn bị cho ta mười con gà nướng mật ong, năm vò rượu Nữ Nhi Hồng hảo hạng nhất, ba xửng bánh bao nhân thịt loại đặc biệt. Nhớ rắc thêm nhiều hành, hắn thích ăn hành!"

"Còn nữa, mang theo cả cái 'Cửu Dương Thần Đỉnh' chuyên dùng để hầm xương nữa. Nếu hắn bị thương, chúng ta sẽ hầm canh tẩm bổ ngay tại chỗ!"

Cả đám trưởng lão gật gù tán thưởng. Kế sách hay! Đối với một kẻ có tâm hồn ăn uống đơn giản như Trần Trường Sinh, đạo lý lớn lao không bằng một cái đùi gà nướng.

Thế là, một phái đoàn hùng hậu được thành lập. Dẫn đầu là Thanh Vân Tử và Trưởng lão béo.

Trên pháp bảo giẻ rách của Thanh Vân Môn, mùi thơm của gà nướng và rượu nếp bay xa mười dặm, khiến chim chóc bay qua cũng phải rớt nước miếng.

Hai ngày sau.

Tại bìa rừng Vạn Thú Sơn.

Không khí đang căng thẳng tột độ. Lý Cuồng và Hàn Mai Trưởng Lão sau một hồi rượt đuổi và đấu khẩu, giờ đang đứng đối mặt nhau trên không trung, khí thế giương cung bạt kiếm.

"Mụ già, tránh đường! Ta cảm nhận được khí tức của Lâm Phong ở ngay phía trước!" Lý Cuồng quát, thanh cự kiếm rực lửa.

"Lão điên, ngươi mới phải tránh ra! Nguyệt nhi của ta cũng ở đó!" Hàn Mai lạnh lùng đáp, băng sương ngưng tụ thành những mũi tên nhọn hoắt.

Đúng lúc hai bên sắp lao vào nhau "sứt đầu mẻ trán", thì một mùi hương lạ lùng xộc vào mũi họ.

Mùi thịt nướng. Thơm phức. Béo ngậy.

"Hử?" Lý Cuồng hít hít mũi, cái bụng ùng ục kêu lên một tiếng phản chủ, "Mụ già, ngươi mang đồ ăn đi đánh nhau à?"

Hàn Mai cau mày: "Vớ vẩn! Ta tu luyện Băng Tâm Quyết, đã tịch cốc từ lâu."

Từ phía chân trời, một bóng đen to lớn bay tới. Càng đến gần, hình dáng của nó càng hiện rõ. Đó là một cái muôi khổng lồ, bên trên chất đống những xửng hấp bốc khói nghi ngút.

Chiếc pháp bảo cùi bắp của Thanh Vân Môn lảo đảo hạ cánh cái ầm xuống giữa hai vị đại năng, bụi bay mù mịt.

Thanh Vân Tử nhảy xuống, tay cầm một cái đùi gà nướng đang ăn dở, chắp tay cười hề hề:

"Ái chà chà, nhộn nhịp quá nhỉ! Hai vị tiền bối đây chắc là người của Thánh Kiếm Sơn và Băng Cung? Tại hạ là Thanh Vân Tử, chưởng môn phái Thanh Vân."

Lý Cuồng và Hàn Mai ngơ ngác nhìn đám người lôi thôi lếch thếch, trên tay ai cũng xách lỉnh kỉnh đồ ăn thức uống như đi dã ngoại này.

"Các ngươi đến đây làm gì? Tìm chết sao?" Lý Cuồng hừ giọng khinh bỉ. Một tông môn tép riu cũng dám xông vào Vạn Thú Sơn?

Thanh Vân Tử không hề giận, ông ta giơ cái đùi gà lên chỉ trỏ:

"Chúng ta đến tìm Thần Thú... à nhầm, đệ tử của bổn môn. Hắn tên là Trần Trường Sinh. Hai vị có thấy một tên thanh niên trông ngờ nghệch, hay bị đánh mà không chết, đi cùng đệ tử của hai vị không?"

Nghe đến cái tên "Trần Trường Sinh", sắc mặt Lý Cuồng và Hàn Mai đồng loạt thay đổi.

"Hóa ra tên tiểu tử 'trâu bò' đó là người của Thanh Vân Môn các ngươi?" Lý Cuồng trợn mắt. Lão đã nghe Lâm Phong nhắc qua trong ngọc giản truyền tin, nói rằng có một vị huynh đài đỡ đòn cực giỏi.

"Đúng đúng!" Trưởng lão béo chen vào, vỗ vỗ vào cái nồi to tướng trên lưng, "Chúng ta mang đồ ăn đến đón hắn về đây. Hắn đi lâu quá, sợ hắn đói."

Hàn Mai Trưởng Lão khóe miệng giật giật. Bà chưa từng thấy cái tông môn nào đi tìm đệ tử lạc trong cấm địa mà lại chuẩn bị như đi ăn cỗ thế này.

"Được rồi, đừng nói nhảm nữa," Hàn Mai phất tay, "Nếu cùng mục đích thì đi thôi. Phía trước có mùi máu tanh rất nồng. Có biến!"

Ba nhóm người tạm thời đình chiến, cùng nhau lao về phía sâu trong Vạn Thú Sơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát - Chương 64 | Đọc truyện chữ