Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 63: Trưởng Lão Lên Đường
Tại cực Bắc xa xôi, nơi quanh năm tuyết phủ trắng xóa, Băng Cung ngự trị trên đỉnh ngọn núi cao nhất, lạnh lẽo và cô độc.
Trong Tàng Hồn Điện, nơi lưu giữ Hồn Đăng của các đệ tử nòng cốt, không khí đang căng thẳng đến mức ngạt thở.
Một lão bà mặc áo bào trắng thêu hoa tuyết, mái tóc bạc phơ búi cao, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp quý phái của thời xuân sắc, đang đi đi lại lại trước một ngọn đèn.
Đó là Hồn Đăng của Tuyết Nguyệt.
Suốt hơn mười ngày qua, ngọn lửa này leo lét như nến trước gió, lúc mờ lúc tỏ, khiến cả Băng Cung đứng ngồi không yên. Cung Chủ đã mấy lần định đích thân xuất quan đi tìm, nhưng vì đại trận hộ phái đang đến kỳ bảo dưỡng nên không thể rời đi.
Trách nhiệm đổ lên vai Hàn Mai Trưởng Lão, người trực tiếp dạy dỗ Tuyết Nguyệt từ nhỏ.
Đột nhiên, ngọn lửa vốn đang yếu ớt bỗng bùng lên dữ dội. Ngọn lửa chuyển từ màu vàng cam sang màu xanh băng lam rực rỡ, cột lửa cao vút lên, tỏa ra khí thế áp đảo cả những ngọn đèn của các trưởng lão xung quanh.
"Đây là..." Hàn Mai Trưởng Lão trợn tròn mắt, bàn tay run rẩy, "Kim Đan? Nguyệt nhi đột phá Kim Đan rồi? Nhưng... sao lại đột ngột như vậy? Không có dấu hiệu tích lũy, lại còn ở bên ngoài..."
Bà nhíu mày, bấm đốt ngón tay tính toán.
"Vạn Thú Sơn... Phương hướng đó có dao động thiên kiếp cực mạnh. Không được, nha đầu này vừa mới đột phá, tâm cảnh chưa vững, lại ở nơi nguy hiểm như vậy. Ta phải đi đón nó về!"
Vừa dứt lời, thân hình bà hóa thành một luồng băng sương, xé toạc không gian bay vút đi, để lại một câu nói vang vọng khắp đại điện:
"Báo với Cung Chủ, ta đi đón Thánh Nữ về! Kẻ nào dám động đến một sợi tóc của nó, lão bà ta sẽ đóng băng hắn thành ngàn mảnh!"
-----
Cùng lúc đó, tại Thánh Kiếm Sơn hùng vĩ ở phía Nam.
Trên đỉnh ngọn núi chính, tiếng kiếm reo vang vọng không ngừng. Một lão già râu tóc dựng ngược, lưng đeo một thanh cự kiếm to bản, đang đứng trên mỏm đá, mắt nhìn chằm chằm về phía chân trời.
Kiếm Vô Ngân
"Sư huynh, huynh cũng cảm nhận được sao?" Một vị trưởng lão khác xuất hiện phía sau, vẻ mặt lo lắng.
Kiếm Vô Ngân hừ một tiếng, vuốt chòm râu cứng như thép: "Thằng nhóc Lâm Phong kia... Hồn bài của nó vừa nứt ra rồi lại tự liền lại, phát ra kiếm ý còn sắc bén hơn trước gấp mười lần. Khí tức này, rõ ràng là vừa độ kiếp Kim Đan."
"Kim Đan ở tuổi này... đúng là kỳ tài ngàn năm có một."
"Kỳ tài cái rắm!" Lý Cuồng, một trưởng lão ngoại môn của Thánh Kiếm Sơn, dậm chân một cái làm nứt cả tảng đá dưới chân, "Nó chạy vào cái chỗ chết tiệt Vạn Thú Sơn đó làm gì? Lại còn độ kiếp ở đó? Chán sống rồi sao? Lũ yêu thú ở đó thèm khát Kim Đan của nhân loại nhất!"
"Ngươi đừng quên Lâm Phong đã từ chối truyền thừa tông môn chúng ta, Lâm Phong đối với ta không còn là người nhà nữa" Nói đoạn, Kiếm Vô Ngân cất bước quay đi
“Hừ, cái đồ vô tâm, ta sẽ không để đồ đệ của mình vào chỗ chết” Lý Cuồng nói
Nói là làm, Lý Cuồng rút thanh cự kiếm sau lưng ra, ném lên trời. Thanh kiếm hóa thành một con rồng lửa khổng lồ. Lão nhảy lên kiếm, hóa thành một vệt sao chổi đỏ rực, lao đi với tốc độ xé gió.
------
Hai vị trưởng lão, một từ phương Bắc lạnh giá, một từ phương Nam nóng nực, cùng hướng về một mục tiêu với tốc độ kinh hoàng.
Chỉ nửa ngày sau, tại ranh giới gần Vạn Thú Sơn, hai luồng khí tức trái ngược nhau - một băng hàn thấu xương, một hỏa kiếm rực lửa - đụng độ nhau giữa không trung.
"Hử? Cái khí tức đáng ghét này..." Lý Cuồng nhíu mày, giảm tốc độ.
Phía đối diện, Hàn Mai Trưởng Lão cũng dừng lại trên một đám mây băng, ánh mắt lạnh lùng quét qua: "Ta tưởng là ai, hóa ra là lão điên Lý Cuồng của Thánh Kiếm Sơn. Ngươi không ở nhà mài kiếm, chạy đến đây làm gì?"
Lý Cuồng cười ha hả, tiếng cười như sấm nổ: "Mụ già Hàn Mai, ngươi quản được ta sao? Ta đi đón đồ đệ cưng của ta. Nghe nói Thánh Nữ nhà các ngươi cũng đi cùng thằng nhóc Lâm Phong. Chắc là bị cái vẻ đẹp trai phong trần của đồ đệ ta mê hoặc rồi chứ gì?"
Hàn Mai Trưởng Lão mặt sa sầm, hàn khí xung quanh tỏa ra khiến cây cối bên dưới đóng băng tức khắc: "Ngươi bớt nói nhảm! Rõ ràng là tên tiểu tử thối nhà ngươi dụ dỗ Nguyệt nhi của ta vào chỗ nguy hiểm. Đợi ta tìm được chúng, ta sẽ tính sổ với Thánh Kiếm Sơn các ngươi!"
"Sợ ngươi chắc? Để xem ai tìm thấy trước!"
Lý Cuồng hừ lạnh, thúc giục phi kiếm tăng tốc.
"Đứng lại!" Hàn Mai Trưởng Lão cũng không chịu thua, vung tay áo tạo ra một cơn bão tuyết đẩy mình lao đi.
Hai vị đại năng Nguyên Anh kỳ, tuổi cộng lại cả ngàn năm, vậy mà giờ đây lại như hai đứa trẻ con, vừa bay vừa lườm nguýt, đua nhau xem ai đến Vạn Thú Sơn trước.
Họ cạnh tranh kịch liệt, nhưng trong lòng cả hai đều dấy lên một nỗi lo âu chung.
Dư chấn của lôi kiếp họ cảm nhận được lúc nãy... quá mạnh. Mạnh đến mức bất thường.
"Hai đứa nhỏ mới chỉ là đột phá Kim Đan, sao lại có thể dẫn động thiên tượng kinh khủng như thế?" Lý Cuồng thầm nghĩ, nụ cười cợt nhả trên môi tắt ngấm.
Hàn Mai Trưởng Lão cũng cau mày: "Lôi kiếp này... có khí tức hủy diệt rất lớn, nhưng lại biến mất quá nhanh. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Khi hai người họ sắp tiến vào phạm vi của Vạn Thú Sơn, một bóng đen bí ẩn từ một khe núi phía xa lặng lẽ quan sát.
Kẻ này mặc áo choàng đen che kín mặt, trên ngực áo thêu hình một con mắt máu đang nhỏ lệ. Hắn cầm trong tay một tấm ngọc giản truyền tin, thì thầm với giọng nói khàn đục, âm u:
"Báo cáo Tông Chủ... Đã xác định vị trí dị tượng. Có vẻ như 'Vật Dẫn' đã xuất hiện. Người của Băng Cung và Thánh Kiếm Sơn cũng đã đến. Xin chỉ thị."
Tấm ngọc giản lóe lên ánh sáng đỏ quạch, một mệnh lệnh lạnh lùng vang lên:
"Bỏ chạy đi!!"
Trong Tàng Hồn Điện, nơi lưu giữ Hồn Đăng của các đệ tử nòng cốt, không khí đang căng thẳng đến mức ngạt thở.
Một lão bà mặc áo bào trắng thêu hoa tuyết, mái tóc bạc phơ búi cao, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp quý phái của thời xuân sắc, đang đi đi lại lại trước một ngọn đèn.
Đó là Hồn Đăng của Tuyết Nguyệt.
Suốt hơn mười ngày qua, ngọn lửa này leo lét như nến trước gió, lúc mờ lúc tỏ, khiến cả Băng Cung đứng ngồi không yên. Cung Chủ đã mấy lần định đích thân xuất quan đi tìm, nhưng vì đại trận hộ phái đang đến kỳ bảo dưỡng nên không thể rời đi.
Trách nhiệm đổ lên vai Hàn Mai Trưởng Lão, người trực tiếp dạy dỗ Tuyết Nguyệt từ nhỏ.
Đột nhiên, ngọn lửa vốn đang yếu ớt bỗng bùng lên dữ dội. Ngọn lửa chuyển từ màu vàng cam sang màu xanh băng lam rực rỡ, cột lửa cao vút lên, tỏa ra khí thế áp đảo cả những ngọn đèn của các trưởng lão xung quanh.
"Đây là..." Hàn Mai Trưởng Lão trợn tròn mắt, bàn tay run rẩy, "Kim Đan? Nguyệt nhi đột phá Kim Đan rồi? Nhưng... sao lại đột ngột như vậy? Không có dấu hiệu tích lũy, lại còn ở bên ngoài..."
Bà nhíu mày, bấm đốt ngón tay tính toán.
"Vạn Thú Sơn... Phương hướng đó có dao động thiên kiếp cực mạnh. Không được, nha đầu này vừa mới đột phá, tâm cảnh chưa vững, lại ở nơi nguy hiểm như vậy. Ta phải đi đón nó về!"
Vừa dứt lời, thân hình bà hóa thành một luồng băng sương, xé toạc không gian bay vút đi, để lại một câu nói vang vọng khắp đại điện:
"Báo với Cung Chủ, ta đi đón Thánh Nữ về! Kẻ nào dám động đến một sợi tóc của nó, lão bà ta sẽ đóng băng hắn thành ngàn mảnh!"
-----
Cùng lúc đó, tại Thánh Kiếm Sơn hùng vĩ ở phía Nam.
Trên đỉnh ngọn núi chính, tiếng kiếm reo vang vọng không ngừng. Một lão già râu tóc dựng ngược, lưng đeo một thanh cự kiếm to bản, đang đứng trên mỏm đá, mắt nhìn chằm chằm về phía chân trời.
Kiếm Vô Ngân
"Sư huynh, huynh cũng cảm nhận được sao?" Một vị trưởng lão khác xuất hiện phía sau, vẻ mặt lo lắng.
Kiếm Vô Ngân hừ một tiếng, vuốt chòm râu cứng như thép: "Thằng nhóc Lâm Phong kia... Hồn bài của nó vừa nứt ra rồi lại tự liền lại, phát ra kiếm ý còn sắc bén hơn trước gấp mười lần. Khí tức này, rõ ràng là vừa độ kiếp Kim Đan."
"Kim Đan ở tuổi này... đúng là kỳ tài ngàn năm có một."
"Kỳ tài cái rắm!" Lý Cuồng, một trưởng lão ngoại môn của Thánh Kiếm Sơn, dậm chân một cái làm nứt cả tảng đá dưới chân, "Nó chạy vào cái chỗ chết tiệt Vạn Thú Sơn đó làm gì? Lại còn độ kiếp ở đó? Chán sống rồi sao? Lũ yêu thú ở đó thèm khát Kim Đan của nhân loại nhất!"
"Ngươi đừng quên Lâm Phong đã từ chối truyền thừa tông môn chúng ta, Lâm Phong đối với ta không còn là người nhà nữa" Nói đoạn, Kiếm Vô Ngân cất bước quay đi
“Hừ, cái đồ vô tâm, ta sẽ không để đồ đệ của mình vào chỗ chết” Lý Cuồng nói
Nói là làm, Lý Cuồng rút thanh cự kiếm sau lưng ra, ném lên trời. Thanh kiếm hóa thành một con rồng lửa khổng lồ. Lão nhảy lên kiếm, hóa thành một vệt sao chổi đỏ rực, lao đi với tốc độ xé gió.
------
Hai vị trưởng lão, một từ phương Bắc lạnh giá, một từ phương Nam nóng nực, cùng hướng về một mục tiêu với tốc độ kinh hoàng.
Chỉ nửa ngày sau, tại ranh giới gần Vạn Thú Sơn, hai luồng khí tức trái ngược nhau - một băng hàn thấu xương, một hỏa kiếm rực lửa - đụng độ nhau giữa không trung.
"Hử? Cái khí tức đáng ghét này..." Lý Cuồng nhíu mày, giảm tốc độ.
Phía đối diện, Hàn Mai Trưởng Lão cũng dừng lại trên một đám mây băng, ánh mắt lạnh lùng quét qua: "Ta tưởng là ai, hóa ra là lão điên Lý Cuồng của Thánh Kiếm Sơn. Ngươi không ở nhà mài kiếm, chạy đến đây làm gì?"
Lý Cuồng cười ha hả, tiếng cười như sấm nổ: "Mụ già Hàn Mai, ngươi quản được ta sao? Ta đi đón đồ đệ cưng của ta. Nghe nói Thánh Nữ nhà các ngươi cũng đi cùng thằng nhóc Lâm Phong. Chắc là bị cái vẻ đẹp trai phong trần của đồ đệ ta mê hoặc rồi chứ gì?"
Hàn Mai Trưởng Lão mặt sa sầm, hàn khí xung quanh tỏa ra khiến cây cối bên dưới đóng băng tức khắc: "Ngươi bớt nói nhảm! Rõ ràng là tên tiểu tử thối nhà ngươi dụ dỗ Nguyệt nhi của ta vào chỗ nguy hiểm. Đợi ta tìm được chúng, ta sẽ tính sổ với Thánh Kiếm Sơn các ngươi!"
"Sợ ngươi chắc? Để xem ai tìm thấy trước!"
Lý Cuồng hừ lạnh, thúc giục phi kiếm tăng tốc.
"Đứng lại!" Hàn Mai Trưởng Lão cũng không chịu thua, vung tay áo tạo ra một cơn bão tuyết đẩy mình lao đi.
Hai vị đại năng Nguyên Anh kỳ, tuổi cộng lại cả ngàn năm, vậy mà giờ đây lại như hai đứa trẻ con, vừa bay vừa lườm nguýt, đua nhau xem ai đến Vạn Thú Sơn trước.
Họ cạnh tranh kịch liệt, nhưng trong lòng cả hai đều dấy lên một nỗi lo âu chung.
Dư chấn của lôi kiếp họ cảm nhận được lúc nãy... quá mạnh. Mạnh đến mức bất thường.
"Hai đứa nhỏ mới chỉ là đột phá Kim Đan, sao lại có thể dẫn động thiên tượng kinh khủng như thế?" Lý Cuồng thầm nghĩ, nụ cười cợt nhả trên môi tắt ngấm.
Hàn Mai Trưởng Lão cũng cau mày: "Lôi kiếp này... có khí tức hủy diệt rất lớn, nhưng lại biến mất quá nhanh. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Khi hai người họ sắp tiến vào phạm vi của Vạn Thú Sơn, một bóng đen bí ẩn từ một khe núi phía xa lặng lẽ quan sát.
Kẻ này mặc áo choàng đen che kín mặt, trên ngực áo thêu hình một con mắt máu đang nhỏ lệ. Hắn cầm trong tay một tấm ngọc giản truyền tin, thì thầm với giọng nói khàn đục, âm u:
"Báo cáo Tông Chủ... Đã xác định vị trí dị tượng. Có vẻ như 'Vật Dẫn' đã xuất hiện. Người của Băng Cung và Thánh Kiếm Sơn cũng đã đến. Xin chỉ thị."
Tấm ngọc giản lóe lên ánh sáng đỏ quạch, một mệnh lệnh lạnh lùng vang lên:
"Bỏ chạy đi!!"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận