Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 65: Chạm Mặt lần 2

Ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu rọi xuống bìa rừng Vạn Thú Sơn, xua tan đi cái âm u lạnh lẽo của vùng cấm địa.

Nhóm ba người Trần Trường Sinh bước ra khỏi ranh giới rừng rậm với tâm trạng phấn khởi tột độ.

"Ha ha ha! Cảm giác này thật tuyệt vời!" Lâm Phong vung tay, một luồng kiếm khí sắc bén bắn ra, chém đứt ngọt xớt một tảng đá lớn cách đó mười trượng, "Kim Đan kỳ quả nhiên danh bất hư truyền. Ta cảm thấy mình có thể đánh mười cái ta của ngày hôm qua!"

Tuyết Nguyệt cũng mỉm cười rạng rỡ, khuôn mặt xinh đẹp toát lên vẻ thánh khiết thoát tục: "Linh lực trong cơ thể dồi dào như biển rộng. Lần này trở về, sư phụ chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên."

Trần Trường Sinh đi ở giữa, trên vai là Tiểu Hắc đang ngủ say sưa, bĩu môi: "Hai người các ngươi bớt khoe khoang đi. Ai là người bị sét đánh đen thui để các ngươi có được ngày hôm nay hả? Về tông môn nhớ trả tiền thuốc men, phí bảo kê, phí tổn thất tinh thần cho ta đấy."

"Nhất định, nhất định!" Lâm Phong cười lớn, vỗ vai Trần Trường Sinh "Sư phụ à, chúng ta còn tính toán chi li làm gì. Mạng của con là do người cứu, sau này người bảo con đi hướng Đông, con tuyệt không dám đi hướng Tây!"

Cả nhóm cười nói vui vẻ, dự định tìm một thị trấn gần nhất để tắm rửa, ăn uống một bữa ra trò và gột rửa hết bụi trần.

Họ không hề biết rằng, ngay tại nơi họ vừa đặt chân đến, tử thần đã đứng đợi sẵn từ lâu.

Khi nụ cười trên môi Lâm Phong còn chưa kịp tắt, không gian xung quanh bỗng nhiên vặn vẹo.

VÙ... VÙ... VÙ...

Những lá cờ màu đỏ máu từ dưới lòng đất bất ngờ phóng lên, cắm phập xuống xung quanh ba người theo một quy luật kỳ quái. Tổng cộng mười tám lá cờ, mỗi lá đều vẽ hình đầu lâu xương chéo, tỏa ra mùi tanh hôi nồng nặc.

"Trận pháp?" Tuyết Nguyệt biến sắc, vội vàng rút kiếm, "Cẩn thận! Có mai phục!"

Nhưng đã quá muộn.

Một màn sương mù màu đỏ tươi như máu bùng lên, bao phủ toàn bộ không gian trong bán kính trăm trượng. Bầu trời trong xanh biến mất, thay vào đó là một màu đỏ quạch chết chóc.

"Hộc!"

Lâm Phong và Tuyết Nguyệt vừa mới vận linh lực lên để phòng thủ thì sắc mặt đột nhiên trắng bệch. Cả hai cùng lúc phun ra một ngụm máu tươi.

"Linh... linh lực của ta... đang bị rối loạn..." Lâm Phong ôm ngực, quỵ xuống đất, mồ hôi lạnh toát ra như tắm.

"Kinh mạch... đau quá..." Tuyết Nguyệt cũng không khá hơn, thanh kiếm trên tay rơi xuống đất cái keng.

Viên Kim Đan vừa mới ngưng tụ trong đan điền của họ, vốn chưa kịp ổn định, nay bị sát khí của trận pháp tác động, bắt đầu rung lắc dữ dội, có dấu hiệu muốn nứt vỡ.

"Chào mừng trở lại, những thiên tài trẻ tuổi."

Một giọng nói khàn đục, lạnh lẽo vang lên từ hư không.

Từ trong màn sương máu, một bóng người mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ quỷ, chậm rãi bước ra. Trên tay hắn cầm một quả cầu pha lê đang hấp thu từng tia linh lực tản mát của Lâm Phong và Tuyết Nguyệt.

Là Ma Tử! Kẻ đã truy sát họ từ Thung Lũng Chết Chóc.

"Lại la ngươi?" Trần Trường Sinh nheo mắt, chắn trước mặt hai đệ đệ.

Ma Tử cười khùng khục, tiếng cười như tiếng móng tay cào lên bảng đá: "Tất nhiên rồi, ta làm sao nỡ chết khi chưa lấy được thứ ta muốn. Ta biết các ngươi sẽ sống sót ra khỏi Vạn Thú Sơn. Ta cũng đoán được các ngươi có thể sẽ gặp cơ duyên đột phá."

Ma tử thật ra biết nhóm Trần Trương Sinh sẽ vào Vạn Thú Sơn, nhưng không thể vào vì e ngại tên Thú Vương kia, hắn chỉ có thể dành đi đường vòng, thật may là vẫn đuổi kịp…

Hắn giơ tay lên, mười tám lá cờ rung lên bần bật, xiết chặt vòng vây.

"Trận pháp này gọi là 'Toái Đan Luyện Huyết Trận'. Nó chuyên dùng để đối phó với những kẻ vừa mới kết đan, căn cơ chưa vững. Càng vận công, Kim Đan sẽ càng nứt vỡ nhanh hơn, cho đến khi nổ tung thành từng mảnh."

"Đê tiện!" Trần Trường Sinh gầm lên, lao tới đấm thẳng vào mặt Ma Tử.

BỐP! Nắm đấm của hắn xuyên qua người Ma Tử... như xuyên qua không khí. Đó chỉ là một cái bóng.

"Vô ích thôi, bao cát nhỏ," Giọng Ma Tử vang lên từ bốn phương tám hướng, "Ta biết ngươi mình đồng da sắt, đánh không chết. Ở Vạn Thú Sơn ta đã chứng kiến rồi. Cho nên..."

Vút! Vút!

Hai sợi xích màu đỏ rực từ trong sương mù lao ra, nhưng không nhắm vào Trần Trường Sinh.

Chúng xuyên qua vai của Lâm Phong và Tuyết Nguyệt, ghim chặt họ xuống đất.

"AAAAAAAAA!!!"

Tiếng hét thảm thiết của hai người bạn vang lên, xé nát tâm can Trần Trường Sinh. Máu tươi tuôn ra, bị những sợi xích tham lam hút lấy.

"Dừng lại!!!" Trần Trường Sinh quay phắt lại, định lao đến xé đứt sợi xích.

Nhưng hắn vừa chạm vào, sợi xích liền tỏa ra một luồng hỏa độc cực mạnh, đồng thời xiết chặt hơn khiến Lâm Phong đau đớn đến ngất đi.

"Đừng động đậy," Ma Tử cười nham hiểm, "Càng động, bạn của ngươi càng chết nhanh hơn."

Trần Trường Sinh đứng chết trân tại chỗ. Lại nữa rồi, hắn cảm thấy bất lực một lần nữa chạm đến tột cùng. Cái cơ thể "Bất Diệt Thánh Thể" này có thể bảo vệ hắn khỏi mọi đòn tấn công, nhưng nó không thể che chở cho những người xung quanh hắn trước những thủ đoạn âm độc như thế này.

Ma Tử từ từ hiện thân thật sự, đứng cách đó không xa, ánh mắt đầy vẻ chế giễu:

"Nhìn ngươi xem. Một con quái vật bất tử. Ngươi tự hào về cái vỏ bọc cứng cáp đó lắm phải không?"

Hắn búng tay một cái. Một lưỡi dao gió chém qua, để lại một vết thương sâu hoắm trên đùi Tuyết Nguyệt. Nàng cắn chặt môi đến bật máu để không kêu lên, ánh mắt nhìn Trần Trường Sinh đầy van lơn:

"Chạy đi... Mặc kệ bọn ta..."

"Bất Diệt Thánh Thể thì sao?" Ma Tử gằn từng chữ, giọng điệu đầy khinh miệt, "Bạn của ngươi thì không phải! Ngươi có thể sống mãi, nhưng ngươi sẽ phải trơ mắt nhìn từng người, từng người thân yêu bên cạnh ngươi chết đi trong đau đớn. Đó mới là lời nguyền của sự bất tử!"

Oành!

Câu nói đó như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Trần Trường Sinh.

Thế giới trước mắt hắn bỗng nhiên nhòe đi.

Hình ảnh Lâm Phong và Tuyết Nguyệt đang quằn quại trong vũng máu dần chồng chéo lên một ký ức kinh hoàng mà hắn đã chôn sâu tận đáy lòng mười mấy năm qua.

Đó là một đêm mưa gió bão bùng. Đó là ngôi làng nhỏ chìm trong biển lửa. Đó là hình ảnh cha mẹ hắn, những người nông dân hiền lành, bị những tên tu sĩ tà ác tàn sát ngay trước mắt hắn. Đó là tiếng cười man rợ của kẻ thù: "Thằng nhãi này mệnh cứng lắm, giết cả nhà nó xem nó có chết không!"

Hắn đã sống sót qua đêm đó, nhờ vào cái thể chất quái đản này. Nhưng tâm hồn hắn đã chết một nửa. Hắn luôn cười nói, luôn tỏ ra vô tâm, luôn làm trò hề... chỉ để che giấu đi nỗi sợ hãi về sự cô độc và bất lực.

Và bây giờ, lịch sử đang lặp lại.

"Không..."

Trần Trường Sinh cúi gằm mặt xuống. Hai bàn tay nắm chặt đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt, tiếng xương cốt kêu răng rắc.

Tiểu Hắc trên vai hắn cảm nhận được sự thay đổi đáng sợ của chủ nhân, sợ hãi trườn xuống đất, lùi ra xa.

"Ta bảo..."

Giọng nói của Trần Trường Sinh trầm xuống, khàn đục như vọng về từ địa ngục.

"DỪNG... LẠI..."

Một luồng khí tức màu đỏ sẫm, không phải linh lực, cũng không phải ma khí, mà là sát khí thuần túy được cô đọng từ sự phẫn nộ tột cùng, bắt đầu bốc lên từ cơ thể hắn.

Lớp da đen thui do sét đánh bắt đầu nứt ra, rơi xuống lả tả. Bên trong, làn da màu vàng kim cổ đại của hắn bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ rực như sắt nung.

Ma Tử cảm thấy sống lưng lạnh toát. Nụ cười trên môi hắn cứng đờ. Hắn cảm nhận được một con quái vật thực sự... vừa mới tỉnh giấc.

Trần Trường Sinh ngẩng đầu lên.

Đôi mắt vốn luôn lờ đờ, vô hại của hắn giờ đây đã biến mất. Thay vào đó là một đôi mắt đỏ ngầu, tròng trắng được thay thế bằng sự điên cuồng và khát máu vô tận.

"Ngươi nói đúng. Ta không chết được."

Hắn bước lên một bước. Mặt đất dưới chân hắn vỡ vụn thành bột phấn.

"Nhưng hôm nay... ngươi phải chết."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát - Chương 65 | Đọc truyện chữ