Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 58: Lãnh Địa Yêu Tộc
Vạn Thú Sơn không hổ danh là cấm địa nổi tiếng của giới tu chân.
Vừa bước qua ranh giới tự nhiên ngăn cách với thế giới bên ngoài, không khí lập tức thay đổi. Không còn là cái nóng bức hay gió mát thông thường, mà là một thứ không khí đặc quánh, nặng nề, mang theo mùi tanh nồng của máu và mùi hăng hắc của lá mục ngàn năm.
Trần Trường Sinh cõng Lâm Phong trên lưng, Tiểu Hắc đã khôi phục lại kích thước nhỏ bé quấn quanh eo hắn, cái đầu rắn đang ngậm chặt lấy đai lưng của Tuyết Nguyệt để kéo nàng đi theo để tiến sâu vào rừng rậm.
"Nơi này không đúng lắm," Trần Trường Sinh thì thào, cơ bắp toàn thân căng cứng.
Vút!
Một bóng đen to lớn từ trên tán cây lao xuống nhanh như chớp. Đó là một con Hắc Báo hai đầu, hàm răng nanh dài như dao găm nhắm thẳng vào cổ Trần Trường Sinh.
"Cút!"
Trần Trường Sinh không hề né tránh, hắn xoay người, dùng bả vai cứng như sắt thép của mình húc mạnh vào đầu con báo.
Rầm!
Tiếng xương cốt va chạm vang lên khô khốc. Con Hắc Báo kêu lên một tiếng đau đớn, bị hất văng ra xa, đập vào gốc cây cổ thụ rồi sợ hãi bỏ chạy. Trần Trường Sinh phủi bụi trên vai, mặt không đổi sắc. Da hắn bây giờ, e rằng đao kiếm bình thường chém vào cũng chỉ tóe lửa mà thôi.
Tiếp theo đó, bọn họ liên tục bị quấy nhiễu. Có những đóa hoa khổng lồ bất ngờ phun ra độc vụ, có bầy khỉ mặt quỷ ném đá tảng từ trên cao xuống, thậm chí cả rễ cây dưới chân cũng chực chờ quấn lấy họ để hút máu.
Tuy nhiên, mục tiêu của họ là trung tâm Vạn Thú Sơn, nơi duy nhất có khả năng mọc ra Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo.
Sau nửa ngày vật lộn, vượt qua tầng tầng lớp lớp nguy hiểm, trước mắt Trần Trường Sinh hiện ra một thung lũng khổng lồ được bao quanh bởi những vách đá dựng đứng.
Khác với khu rừng rậm rạp bên ngoài, thung lũng này trống trải lạ thường. Ở chính giữa là một đài đá cao ngất, xung quanh linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù lảng bảng.
Nhưng ngay khi Trần Trường Sinh vừa đặt chân vào thung lũng, một luồng uy áp kinh hoàng từ trên trời giáng xuống.
"Hừ!"
Trần Trường Sinh rên khẽ, hai chân lún sâu xuống đất. Lâm Phong và Tuyết Nguyệt đang hôn mê cũng nhíu mày đau đớn. Tiểu Hắc thì sợ đến mức rúc hẳn đầu vào trong áo của Trần Trường Sinh, run lẩy bẩy.
Một uy ấp không xác định được cấp bậc ập đến.
"Kẻ nào to gan dám xâm nhập lãnh địa của bổn vương?"
Một giọng nói trầm đục, vang vọng như tiếng sấm rền vang lên ngay trong đầu Trần Trường Sinh. Rõ ràng là thần thức truyền âm trực tiếp.
Mặt đất rung chuyển ầm ầm. Từ phía sau đài đá, một bóng đen khổng lồ từ từ đứng dậy.
Đó là một con tinh tinh.
Không, phải gọi là một ngọn núi thịt màu đen.
Nó cao đến hơn mười trượng, bộ lông đen tuyền cứng như kim châm, cơ bắp cuồn cuộn như những tảng đá xếp chồng lên nhau. Hai mắt nó rực lửa, nhìn chằm chằm vào nhóm người nhỏ bé dưới chân như nhìn những con kiến.
Thú Vương của Vạn Thú Sơn - Hắc Kim Cương Ma Viên.
Trần Trường Sinh nuốt nước bọt, cố gắng đứng thẳng lưng dưới luồng uy áp khủng khiếp kia. Hắn biết, chạy trốn lúc này là vô nghĩa.
"Vãn bối Trần Trường Sinh, vô tình mạo phạm Thú Vương, chỉ vì muốn tìm thuốc cứu bạn," Trần Trường Sinh chắp tay, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.
Thú Vương nheo mắt, cúi đầu thấp xuống, cái mũi to lớn khụt khịt ngửi ngửi về phía Trần Trường Sinh. Luồng hơi nóng phả ra từ mũi nó đủ sức thổi bay cả một tảng đá khủng lồ.
"Thuốc?" Giọng nói già dặn lại vang lên trong đầu hắn, mang theo chút tò mò. "Ngươi muốn tìm Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo?"
Trần Trường Sinh giật mình. Hắn chưa kịp nói, sao lão ta đã biết? Thú Vương dường như đọc được suy nghĩ của hắn, khóe miệng nhếch lên để lộ hàm răng nanh ớn lạnh: "Ở cái thung lũng này, ngoại trừ thứ cỏ rác đó ra thì chẳng còn gì khiến loài người các ngươi liều mạng mò đến đây cả."
Nói đoạn, ánh mắt của Thú Vương bỗng trở nên sắc bén, quét qua người Trần Trường Sinh một lượt từ đầu đến chân. Cái nhìn đó như muốn xuyên thấu cả lục phủ ngũ tạng của hắn.
Đột nhiên, Thú Vương ồ lên một tiếng đầy ngạc nhiên.
"Kỳ lạ..."
Nó thu lại một phần uy áp, ngồi xổm xuống, chống cằm quan sát Trần Trường Sinh kỹ hơn: "Ta cảm nhận được trên người ngươi một khí tức rất cổ xưa... Nó không thuộc về thời đại này."
Trần Trường Sinh ngơ ngác.
Khí tức cổ xưa?
Thú Vương vươn một ngón tay khổng lồ, nhẹ nhàng chọc vào ngực Trần Trường Sinh.
Keng!
Tiếng va chạm vang lên như tiếng kim loại. Trần Trường Sinh bị đẩy lùi lại vài bước, nhưng lồng ngực hoàn toàn không hề hấn gì.
Đôi mắt to lớn của Thú Vương sáng lên thích thú: "Một tên nhân loại Trúc Cơ kỳ mà lại có thân thể cứng cáp thế này, thật hiếm thấy."
"Tiền bối quá khen," Trần Trường Sinh cười khổ, "Vãn bối chỉ là da dày thịt béo một chút thôi. Xin hỏi tiền bối, Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo..."
"Nó là của ta," Thú Vương cắt ngang, giọng điệu trở nên nghiêm nghị, "Đó là vật ta dùng để thưởng cho đồ đệ ta đột phá. Ngươi nghĩ ta sẽ dễ dàng đưa cho ngươi sao?"
Trần Trường Sinh siết chặt nắm tay. Hắn nhìn Lâm Phong và Tuyết Nguyệt sắc mặt ngày càng tái nhợt, ánh mắt kiên định ngẩng lên nhìn Thú Vương: "Vãn bối biết là khó, nhưng mạng người quan trọng. Nếu tiền bối chịu nhường lại, Trần mỗ nguyện ý làm bất cứ điều gì để trao đổi."
Thú Vương nhìn vào đôi mắt kiên định của hắn, im lặng một hồi lâu. Không khí trong thung lũng ngưng trệ đến nghẹt thở.
Bỗng nhiên, Thú Vương ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng cười rung chuyển cả vách núi.
"Ha ha ha! Khá lắm! Đã lâu rồi mới có một kẻ dám mặc cả với ta."
Nó cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Trần Trường Sinh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý:
"Ngươi muốn linh dược cũng được. Ta vốn dĩ cũng không phải kẻ hẹp hòi. Nhưng quy tắc của yêu tộc là tôn sùng sức mạnh."
Nó giơ nắm đấm khổng lồ của mình lên, siết chặt lại, không gian xung quanh nắm đấm dường như bị bóp méo.
"Ta thấy ngươi mình đồng da sắt, khá vừa mắt ta. Vậy thì hãy chơi một trò chơi nhỏ."
Thú Vương giơ ba ngón tay lên:
"Đỡ được ba quyền của ta mà không chết. Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo sẽ là của ngươi."
Vừa bước qua ranh giới tự nhiên ngăn cách với thế giới bên ngoài, không khí lập tức thay đổi. Không còn là cái nóng bức hay gió mát thông thường, mà là một thứ không khí đặc quánh, nặng nề, mang theo mùi tanh nồng của máu và mùi hăng hắc của lá mục ngàn năm.
Trần Trường Sinh cõng Lâm Phong trên lưng, Tiểu Hắc đã khôi phục lại kích thước nhỏ bé quấn quanh eo hắn, cái đầu rắn đang ngậm chặt lấy đai lưng của Tuyết Nguyệt để kéo nàng đi theo để tiến sâu vào rừng rậm.
"Nơi này không đúng lắm," Trần Trường Sinh thì thào, cơ bắp toàn thân căng cứng.
Vút!
Một bóng đen to lớn từ trên tán cây lao xuống nhanh như chớp. Đó là một con Hắc Báo hai đầu, hàm răng nanh dài như dao găm nhắm thẳng vào cổ Trần Trường Sinh.
"Cút!"
Trần Trường Sinh không hề né tránh, hắn xoay người, dùng bả vai cứng như sắt thép của mình húc mạnh vào đầu con báo.
Rầm!
Tiếng xương cốt va chạm vang lên khô khốc. Con Hắc Báo kêu lên một tiếng đau đớn, bị hất văng ra xa, đập vào gốc cây cổ thụ rồi sợ hãi bỏ chạy. Trần Trường Sinh phủi bụi trên vai, mặt không đổi sắc. Da hắn bây giờ, e rằng đao kiếm bình thường chém vào cũng chỉ tóe lửa mà thôi.
Tiếp theo đó, bọn họ liên tục bị quấy nhiễu. Có những đóa hoa khổng lồ bất ngờ phun ra độc vụ, có bầy khỉ mặt quỷ ném đá tảng từ trên cao xuống, thậm chí cả rễ cây dưới chân cũng chực chờ quấn lấy họ để hút máu.
Tuy nhiên, mục tiêu của họ là trung tâm Vạn Thú Sơn, nơi duy nhất có khả năng mọc ra Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo.
Sau nửa ngày vật lộn, vượt qua tầng tầng lớp lớp nguy hiểm, trước mắt Trần Trường Sinh hiện ra một thung lũng khổng lồ được bao quanh bởi những vách đá dựng đứng.
Khác với khu rừng rậm rạp bên ngoài, thung lũng này trống trải lạ thường. Ở chính giữa là một đài đá cao ngất, xung quanh linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù lảng bảng.
Nhưng ngay khi Trần Trường Sinh vừa đặt chân vào thung lũng, một luồng uy áp kinh hoàng từ trên trời giáng xuống.
"Hừ!"
Trần Trường Sinh rên khẽ, hai chân lún sâu xuống đất. Lâm Phong và Tuyết Nguyệt đang hôn mê cũng nhíu mày đau đớn. Tiểu Hắc thì sợ đến mức rúc hẳn đầu vào trong áo của Trần Trường Sinh, run lẩy bẩy.
Một uy ấp không xác định được cấp bậc ập đến.
"Kẻ nào to gan dám xâm nhập lãnh địa của bổn vương?"
Một giọng nói trầm đục, vang vọng như tiếng sấm rền vang lên ngay trong đầu Trần Trường Sinh. Rõ ràng là thần thức truyền âm trực tiếp.
Mặt đất rung chuyển ầm ầm. Từ phía sau đài đá, một bóng đen khổng lồ từ từ đứng dậy.
Đó là một con tinh tinh.
Không, phải gọi là một ngọn núi thịt màu đen.
Nó cao đến hơn mười trượng, bộ lông đen tuyền cứng như kim châm, cơ bắp cuồn cuộn như những tảng đá xếp chồng lên nhau. Hai mắt nó rực lửa, nhìn chằm chằm vào nhóm người nhỏ bé dưới chân như nhìn những con kiến.
Thú Vương của Vạn Thú Sơn - Hắc Kim Cương Ma Viên.
Trần Trường Sinh nuốt nước bọt, cố gắng đứng thẳng lưng dưới luồng uy áp khủng khiếp kia. Hắn biết, chạy trốn lúc này là vô nghĩa.
"Vãn bối Trần Trường Sinh, vô tình mạo phạm Thú Vương, chỉ vì muốn tìm thuốc cứu bạn," Trần Trường Sinh chắp tay, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.
Thú Vương nheo mắt, cúi đầu thấp xuống, cái mũi to lớn khụt khịt ngửi ngửi về phía Trần Trường Sinh. Luồng hơi nóng phả ra từ mũi nó đủ sức thổi bay cả một tảng đá khủng lồ.
"Thuốc?" Giọng nói già dặn lại vang lên trong đầu hắn, mang theo chút tò mò. "Ngươi muốn tìm Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo?"
Trần Trường Sinh giật mình. Hắn chưa kịp nói, sao lão ta đã biết? Thú Vương dường như đọc được suy nghĩ của hắn, khóe miệng nhếch lên để lộ hàm răng nanh ớn lạnh: "Ở cái thung lũng này, ngoại trừ thứ cỏ rác đó ra thì chẳng còn gì khiến loài người các ngươi liều mạng mò đến đây cả."
Nói đoạn, ánh mắt của Thú Vương bỗng trở nên sắc bén, quét qua người Trần Trường Sinh một lượt từ đầu đến chân. Cái nhìn đó như muốn xuyên thấu cả lục phủ ngũ tạng của hắn.
Đột nhiên, Thú Vương ồ lên một tiếng đầy ngạc nhiên.
"Kỳ lạ..."
Nó thu lại một phần uy áp, ngồi xổm xuống, chống cằm quan sát Trần Trường Sinh kỹ hơn: "Ta cảm nhận được trên người ngươi một khí tức rất cổ xưa... Nó không thuộc về thời đại này."
Trần Trường Sinh ngơ ngác.
Khí tức cổ xưa?
Thú Vương vươn một ngón tay khổng lồ, nhẹ nhàng chọc vào ngực Trần Trường Sinh.
Keng!
Tiếng va chạm vang lên như tiếng kim loại. Trần Trường Sinh bị đẩy lùi lại vài bước, nhưng lồng ngực hoàn toàn không hề hấn gì.
Đôi mắt to lớn của Thú Vương sáng lên thích thú: "Một tên nhân loại Trúc Cơ kỳ mà lại có thân thể cứng cáp thế này, thật hiếm thấy."
"Tiền bối quá khen," Trần Trường Sinh cười khổ, "Vãn bối chỉ là da dày thịt béo một chút thôi. Xin hỏi tiền bối, Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo..."
"Nó là của ta," Thú Vương cắt ngang, giọng điệu trở nên nghiêm nghị, "Đó là vật ta dùng để thưởng cho đồ đệ ta đột phá. Ngươi nghĩ ta sẽ dễ dàng đưa cho ngươi sao?"
Trần Trường Sinh siết chặt nắm tay. Hắn nhìn Lâm Phong và Tuyết Nguyệt sắc mặt ngày càng tái nhợt, ánh mắt kiên định ngẩng lên nhìn Thú Vương: "Vãn bối biết là khó, nhưng mạng người quan trọng. Nếu tiền bối chịu nhường lại, Trần mỗ nguyện ý làm bất cứ điều gì để trao đổi."
Thú Vương nhìn vào đôi mắt kiên định của hắn, im lặng một hồi lâu. Không khí trong thung lũng ngưng trệ đến nghẹt thở.
Bỗng nhiên, Thú Vương ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng cười rung chuyển cả vách núi.
"Ha ha ha! Khá lắm! Đã lâu rồi mới có một kẻ dám mặc cả với ta."
Nó cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Trần Trường Sinh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý:
"Ngươi muốn linh dược cũng được. Ta vốn dĩ cũng không phải kẻ hẹp hòi. Nhưng quy tắc của yêu tộc là tôn sùng sức mạnh."
Nó giơ nắm đấm khổng lồ của mình lên, siết chặt lại, không gian xung quanh nắm đấm dường như bị bóp méo.
"Ta thấy ngươi mình đồng da sắt, khá vừa mắt ta. Vậy thì hãy chơi một trò chơi nhỏ."
Thú Vương giơ ba ngón tay lên:
"Đỡ được ba quyền của ta mà không chết. Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo sẽ là của ngươi."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận