Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 57: Trái Độc

Bảy ngày.

Đã bảy ngày kể từ khi họ trốn thoát khỏi Thung Lũng Chết Chóc.

Bảy ngày của một cuộc hành trình gian khổ không có điểm dừng, một cuộc đua với tử thần mà đích đến là dãy Vạn Thú Sơn xa xăm, mờ mịt.

Đối với Trần Trường Sinh, bảy ngày này còn dài hơn cả mười mấy năm cuộc đời cộng lại. Hắn đã quên mất cảm giác được nằm trên một chiếc giường là như thế nào, quên mất hương vị của một bữa ăn nóng hổi ra sao. Mỗi ngày của hắn bắt đầu bằng việc kiểm tra hơi thở yếu ớt của hai người bạn, và kết thúc bằng sự mệt mỏi rã rời đến tận xương tủy.

Gánh nặng trên vai hắn dường như ngày một nặng thêm. Thân thể của Lâm Phong, dưới sự ăn mòn của tàn độc, thỉnh thoảng lại co giật trong cơn hôn mê. Hắn phải liên tục dừng lại, dùng chút nước suối ít ỏi lau mặt cho y, cố gắng hạ đi cơn sốt nóng rực do độc khí gây ra.

Tiểu Hắc cũng đã đến giới hạn của nó. Thân hình vốn rắn chắc giờ đây cũng trở nên mềm nhũn, vảy rắn đen bóng đã mất đi vẻ sáng bóng. Nhưng nó vẫn kiên trì trườn đi từng bước một, trên lưng là thân thể mềm mại nhưng lại nặng như chì của Tuyết Nguyệt.

"Cố lên một chút nữa thôi," Trần Trường Sinh lẩm bẩm, không biết là đang tự động viên mình hay là nói với hai người bệnh đang bất tỉnh.

Đôi mắt vốn luôn lờ đờ của hắn giờ đây đã hằn lên những vệt máu đỏ, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự kiên định chưa từng có. Hắn không còn than thở, cũng không còn oán trách số phận. Ý nghĩ duy nhất trong đầu hắn lúc này là phải sống, và phải để hai người họ sống.

Vào buổi chiều ngày thứ tám, khi mặt trời đã ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, họ đi vào một khu rừng nhỏ có chút kỳ lạ. Khác với những khu rừng âm u mà họ đã đi qua, nơi đây lại tràn ngập một luồng sinh cơ dồi dào. Cây cối xanh tươi, hoa dại đủ màu sắc nở rộ, không khí trong lành, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm sau cơn mưa.

"Nghỉ một lát đã," Trần Trường Sinh thở hổn hển.

Hắn cẩn thận đặt Lâm Phong xuống một gốc cây, rồi lại giúp Tiểu Hắc đỡ Tuyết Nguyệt xuống. Hắn đi đến một con suối nhỏ gần đó, vốc nước rửa mặt, cái lạnh của dòng nước giúp tinh thần mệt mỏi của hắn tỉnh táo hơn một chút.

Trong lúc hắn đang dùng lá cây múc nước, cố gắng mớm cho Lâm Phong và Tuyết Nguyệt vài ngụm, thì Tiểu Hắc, kẻ vốn đang nằm dài trên đất thở dốc, đột nhiên ngóc đầu dậy.

Cái mũi nhỏ của nó khụt khịt, đánh hơi trong không khí. Đôi mắt đen láy vốn đang mệt mỏi đột nhiên sáng lên. Nó dường như đã bị một thứ gì đó hấp dẫn. Bản năng của mách bảo nó rằng, ở gần đây có một món thiên tài địa bảo.

Nó liếc nhìn Trần Trường Sinh đang bận rộn, rồi lại nhìn hai người bệnh đang bất tỉnh, không nói không rằng, thân hình nhoáng lên một cái, hóa thành một vệt đen, lặng lẽ lủi vào trong một lùm cây rậm rạp, biến mất không dấu vết.

Nó men theo mùi hương kỳ lạ, luồn lách qua những bụi cây gai. Cuối cùng, nó dừng lại trước một bụi cây nhỏ, khuất sau một tảng đá lớn.

Trên bụi cây đó, chỉ có duy nhất một quả.

Một quả linh quả to bằng nắm tay của một đứa trẻ, toàn thân mang một màu vàng óng, vỏ quả trong suốt, có thể nhìn thấy cả những đường vân như mạch máu đang lưu chuyển bên trong. Nó không tỏa ra linh khí nồng nặc, mà là một luồng sinh cơ vô cùng tinh thuần và ấm áp.

Tiểu Hắc nhìn thấy quả linh quả, nước miếng trong miệng lập tức tiết ra. Nó có thể cảm nhận được, chỉ cần ăn được quả này, toàn bộ sự mệt mỏi của nó sẽ biến mất, thậm chí tu vi cũng có thể tăng lên một bậc.

Nó không chút do dự. Nó há cái miệng đã có thể mở ra khá rộng của mình, "ngoạm" một cái, nuốt chửng cả quả linh quả vào bụng.

"Ực."

Nó liếm mép một cách đầy thỏa mãn

Nhưng nó chưa kịp tìm xem còn quả nào khác không, một sự thay đổi kinh hoàng đã xảy ra.

"Bụp!"

Cái bụng của nó đột nhiên phồng lên như một quả bóng da bị bơm hơi.

"Chít?" Tiểu Hắc ngơ ngác cúi đầu nhìn cái bụng đang ngày một to ra của mình.

Và rồi, một cơn đau quặn thắt, giống như có hàng ngàn cây kim đang đâm chích từ bên trong, ập đến.

"CHÍT!!! CHÍT!!! AAAAA!"

Tiểu Hắc kêu lên một tiếng thảm thiết. Luồng sinh cơ ấm áp lúc nãy đột nhiên biến thành một dòng lũ cuồng bạo, điên cuồng tàn phá trong cơ thể nó. Toàn thân nó bắt đầu sưng phồng lên, rồi lại xẹp xuống, rồi lại phồng lên, vô cùng bất quy tắc. Vảy rắn đen bóng dựng đứng cả lên, đôi mắt đen láy trợn ngược.

Nó đau đến mức không thể kiểm soát được bản thân nữa, bắt đầu lăn lộn điên cuồng trên mặt đất, va vào hết gốc cây này đến tảng đá khác, tạo ra những tiếng động "ầm ầm".

Trần Trường Sinh đang mớm nước, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết và tiếng động ầm ĩ, hắn giật nảy mình.

"Tiểu Hắc?"

Hắn vội vàng chạy về phía có tiếng động. Khi hắn vén bụi cây ra, cảnh tượng trước mắt khiến hắn hồn bay phách lạc.

Hắn thấy thú nuôi của mình đang trong một trạng thái vô cùng kỳ dị. Thân hình dài hơn một mét của nó lúc thì phồng lên to, lúc thì lại xẹp lép. Nó vừa lăn lộn vừa kêu la, trông vô cùng đau đớn.

"Tiểu Hắc! Ngươi sao vậy? Ngươi ăn phải cái gì rồi?"

Trần Trường Sinh hoảng hốt chạy tới, cố gắng giữ nó lại. Nhưng sức lực của nó lúc này vô cùng lớn, hắn cũng bị nó hất văng ra.

Đang lúc hắn không biết phải làm sao, hắn đột nhiên cảm nhận được có vài luồng khí tức của tu sĩ đang từ xa bay tới với tốc độ rất nhanh. Rõ ràng, tiếng động lúc nãy đã kinh động đến họ.

"Chết tiệt!" Trần Trường Sinh cắn răng. Hắn không thể để họ phát hiện ra hai người Lâm Phong đang bất tỉnh được.

Trong lúc tuyệt vọng, một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu hắn. Những tu sĩ này, có lẽ họ sẽ có giải dược? Hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn cẩn thận giấu Lâm Phong và Tuyết Nguyệt vào trong một hốc cây rậm rạp, dùng lá cây che kín lại. Sau đó, hắn hít một hơi thật sâu, dùng hết sức bình sinh, lao tới ôm chặt lấy Tiểu Hắc đang lăn lộn mất kiểm soát, lảo đảo chạy về phía ngược lại với nơi ẩn nấp, cố gắng dụ những kẻ đang đến đi xa khỏi hai người bạn của mình.

"Yên nào! Ta đưa ngươi đi tìm thuốc!"

Chẳng mấy chốc, một nhóm tu sĩ mặc trang phục màu xanh lá cây, trên áo thêu hình một cái cây cổ thụ, đã xuất hiện, chặn trước mặt hắn. Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên, tu vi Trúc Cơ trung kỳ.

"Kẻ nào dám làm loạn ở địa phận Thanh Mộc Môn ta?" người đàn ông trung niên quát lớn.

Ánh mắt của họ nhanh chóng dừng lại ở con rắn kỳ dị đang trong tay Trần Trường Sinh.

"Đây là yêu thú gì vậy? Sao lại có hình thù kỳ quái như vậy?"

Trần Trường Sinh không có thời gian để giải thích. Hắn nhìn thấy cái túi đựng đan dược bên hông của một tên đệ tử, mắt sáng lên.

"Xin lỗi!"

Hắn gầm lên một tiếng, không nói hai lời, ôm Tiểu Hắc lao thẳng về phía nhóm người kia.

Đám đệ tử Thanh Mộc Môn không ngờ hắn lại dám chủ động tấn công. Họ vội vàng thi triển pháp thuật. Nhưng Trần Trường Sinh hoàn toàn không né tránh. Hắn dùng chính thân thể của mình làm lá chắn, hứng trọn vài cái "Mộc Tiên" và "Phong Đao" cấp thấp.

Trong lúc đám người còn đang kinh ngạc vì khả năng phòng ngự của hắn, hắn đã lao đến trước mặt tên đệ tử kia, giật phắt lấy cái túi đan dược rồi quay đầu bỏ chạy.

"Đứng lại! Tên trộm kia!"

Đám người Thanh Mộc Môn tức giận gầm lên, lập tức đuổi theo.

Trần Trường Sinh ôm một con rắn đang co giật, vừa chạy vừa né tránh các đòn tấn công. Hắn mở túi đan dược ra, không thèm nhìn, vốc cả một nắm nhét vào miệng Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc bị nhét một đống thuốc đắng ngắt, càng thêm hoảng loạn. Nó đang trong cơn đau đớn và sợ hãi tột độ, đột nhiên làm ra một hành động không ai có thể ngờ tới.

Nó há miệng, cắn một phát vào cái đuôi của chính mình.

Sau đó, nó bắt đầu xoay tròn.

Nó xoay tròn với một tốc độ kinh hoàng, cả thân hình sưng phồng của nó biến thành một cơn lốc xoáy hỗn loạn.

Cơn lốc xoáy màu đen mang theo một lực ly tâm cực lớn, càn quét khắp nơi. Nó không phân biệt địch ta. Cây cối bị quét gãy, đá vụn bay tung tóe.

Đám đệ tử Thanh Mộc Môn đang đuổi theo, không kịp phòng bị, bị cơn lốc này quét trúng, la hét một tiếng rồi bay lên trời như những con diều đứt dây.

Trần Trường Sinh đứng gần nhất, cũng không thoát khỏi số phận. Hắn bị chính yêu thú của mình húc bay đi, đập mạnh vào một thân cây, đầu óc ong ong.

Sau khi gây ra một mớ hỗn loạn, Tiểu Hắc dường như cũng đã kiệt sức. Nó ngừng xoay, thân hình từ từ xẹp xuống, rồi ngã lăn ra đất, bất tỉnh.

Trần Trường Sinh lồm cồm bò dậy, nhìn đám người Thanh Mộc Môn đang nằm la liệt, rồi lại nhìn Tiểu Hắc đã bất động. Hắn không dám ở lại thêm một giây nào nữa. Hắn vội vàng chạy tới, vác con rắn lên vai, co giò chạy biến vào trong rừng sâu, không dám ngoảnh đầu lại.

Sau khi chạy được một đoạn rất xa, xác định không còn ai đuổi theo, hắn mới dám dừng lại. Hắn kiểm tra Tiểu Hắc, thấy nó chỉ là ngất đi, hơi thở đã đều đặn trở lại, thân hình cũng không còn sưng phồng nữa, mới thở phào nhẹ nhõm.

Có lẽ trong đống thuốc lúc nãy, đã có một loại giải dược phù hợp.

Hắn mệt mỏi ngồi phịch xuống đất, nhìn về phía chân trời xa xăm.

Trải qua vô số kiếp nạn, cuối cùng, một dãy núi trập trùng, hùng vĩ, ẩn hiện trong mây mù, mang theo một luồng yêu khí cổ xưa và hoang dã, đã hiện ra trước mắt hắn.

Vạn Thú Sơn, cuối cùng cũng đã đến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát - Chương 57 | Đọc truyện chữ