Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 59: Quyền Thứ Nhất
"Ba quyền?"
Trần Trường Sinh ngẩn người một chút, sau đó khóe môi hắn từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười có phần... nhẹ nhõm.
Hắn vốn tưởng Thú Vương sẽ bắt hắn đi hái sao trên trời, hay xuống biển bắt rồng, hoặc chí ít cũng là giải một bài toán trận pháp hóc búa nào đó. Nếu là mấy thứ đó thì hắn chịu chết.
Nhưng đứng yên chịu đòn? Trần Trường Sinh liếc nhìn cánh tay khẳng khiu nhưng cứng hơn thép nguội của mình, thầm nghĩ:
"Tưởng gì, chứ chỉ đứng yên chịu đòn thì là nghề của ta rồi. Mười mấy năm nay ta làm gì có luyện cái gì khác ngoài việc làm sao để không bị đánh chết đâu?"
Lúc này, dưới áp lực kinh khủng tỏa ra từ Thú Vương, Lâm Phong và Tuyết Nguyệt vốn đang hôn mê cũng bị ép cho tỉnh lại. Vừa mở mắt ra, đập vào mắt họ là một ngọn núi thịt màu đen sừng sững che khuất cả bầu trời, tỏa ra khí tức hủy diệt.
"Sư…Phụ" Lâm Phong mặt cắt không còn giọt máu, giọng nói yếu ớt run rẩy, "Đó là... Thú Vương... Ngươi mau chạy đi..."
Tuyết Nguyệt cũng tái mặt, tay nắm chặt lấy vạt áo Lâm Phong, ánh mắt nhìn Trần Trường Sinh đầy lo lắng và tuyệt vọng. Đối diện với một tồn tại trước mặt, một Trúc Cơ kỳ như Trần Trường Sinh chẳng khác nào một con kiến càng đứng trước voi dữ.
Trần Trường Sinh quay lại, ném cho hai người một cái nhìn trấn an: "Hai người cứ nằm yên đó xem kịch vui đi. Đừng lo cho ta."
Nói xong, hắn hít sâu một hơi, bước lên phía trước ba bước, đứng tách biệt hẳn ra khỏi khu vực của Lâm Phong và Tuyết Nguyệt để tránh dư chấn làm hại họ. Hắn dang rộng hai chân bằng vai, hai tay buông thõng, ngẩng đầu nhìn Thú Vương, dõng dạc nói:
"Đến đi! Vãn bối đã sẵn sàng."
Hắc Kim Cương Ma Viên nheo mắt nhìn tên nhân loại nhỏ bé trước mặt.
"Khá lắm," Thú Vương ồm ồm nói, giọng nói như tiếng đá lăn, "Nhưng đừng vội đắc ý. Quyền đầu tiên này, ta sẽ dùng ba phần sức mạnh. Nếu ngươi chết, ta sẽ chôn ngươi cùng đám bạn của ngươi."
Ba phần sức mạnh của một con yêu thú hình người chuyên tu về thể thuật!
Không khí xung quanh nắm đấm của Thú Vương bắt đầu vặn vẹo. Nó không cần dùng đến linh lực, chỉ đơn thuần là sức mạnh cơ bắp đã đủ để ép không khí nổ tung.
"Tiếp chiêu!"
Thú Vương gầm lên một tiếng, cánh tay khổng lồ như một cột trụ trời giáng xuống.
VÙOOOOO!
Tiếng gió rít gào chói tai. Cảm giác như cả bầu trời đang sập xuống đầu Trần Trường Sinh.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt hét lên trong vô vọng: "KHÔNG!!!"
Trần Trường Sinh không hề né tránh. Hắn vận chuyển chút linh lực ít ỏi để bảo vệ nội tạng, còn lại hoàn toàn phó mặc cho cái thân thể của mình. Hắn nghiến răng, gồng cứng cơ bắp.
RẦM!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động cả Vạn Thú Sơn. Chim chóc bay tán loạn, đất đá bắn tung tóe như mưa rào.
Mặt đất nơi Trần Trường Sinh đứng sụp xuống ngay lập tức, tạo thành một cái hố sâu hoắm hình nắm đấm. Khói bụi mù mịt bốc lên, che khuất mọi tầm nhìn.
Thú Vương từ từ thu nắm đấm lại, ánh mắt bình thản nhìn vào đám bụi mù. Nó tự tin rằng với ba phần lực đạo này, một tu sĩ Trúc Cơ bình thường đã sớm biến thành một đống thịt vụn.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt chết lặng.
Nước mắt Tuyết Nguyệt trào ra, dù sao cũng đã đồng hành đủ lâu để nàng coi Trần Trường Sinh như huynh đệ, nàng không dám tin sư đệ của mình lại bỏ mạng như vậy.
Một phút trôi qua.
Hai phút trôi qua.
Đám bụi dần lắng xuống. Dưới đáy cái hố sâu hơn hai mét, vẫn im lìm không có động tĩnh.
"Kết thúc rồi sao?" Thú Vương lắc đầu, thở dài một hơi đầy thất vọng, "Ta đã kỳ vọng quá cao rồi..."
Đột nhiên, một tiếng ho khan vang lên từ dưới đáy hố.
"Khụ khụ... Bụi quá..."
Con mắt to như cái thúng của Thú Vương đột nhiên trợn tròn.
Từ trong đống đất đá đổ nát, một bàn tay dính đầy bụi đất thò lên, bám vào mép hố. Sau đó, một cái đầu bù xù, mặt mũi lấm lem như thợ mỏ chui ra.
Trần Trường Sinh lồm cồm bò lên mặt đất. Quần áo hắn đã rách tơi tả, để lộ ra làn da bên trong ửng đỏ lên một mảng lớn, nhưng tuyệt nhiên không hề có vết máu, xương cốt cũng không có vẻ gì là gãy vụn.
Hắn đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất trên người, rồi đưa tay xoa xoa bả vai, nhăn mặt xuýt xoa:
"Ái chà chà... Đau... đau phết đấy chứ đùa."
Cả không gian tĩnh lặng như tờ. Lâm Phong há hốc mồm, Tuyết Nguyệt quên cả khóc. Thú Vương thì cứ nhìn chằm chằm vào hắn như nhìn thấy quái vật.
Trần Trường Sinh ngẩng đầu lên, nhìn Thú Vương, nhe hàm răng trắng bóc ra cười khổ:
"Tiền bối, ngài nói là ba phần lực sao? Công nhận là... ê ẩm thật."
Trong lòng con vượn già ngàn năm tuổi bỗng dâng lên một cảm giác hoang đường. Ba phần lực của nó, đủ đấm nát một con yêu thú cấp Kim Đan, vậy mà tên nhóc Trúc Cơ này chỉ thấy "ê ẩm"
Da thịt tên này rốt cuộc làm bằng cái gì vậy?
"Tốt! Rất tốt!"
Thú Vương cười lớn, nhưng lần này trong tiếng cười đã mang theo vài phần nghiêm túc và tôn trọng. Ánh mắt nó rực lửa chiến ý.
"Ngươi đã vượt qua quyền thứ nhất. Nhưng quyền thứ hai, ta sẽ không nương tay như vậy nữa đâu. Chuẩn bị đi, lần này sẽ là sáu phần công lực!"
Trần Trường Sinh nghe đến "sáu phần", khóe miệng giật giật, thầm nghĩ:
"Ực, gấp đôi sao? "
Trần Trường Sinh ngẩn người một chút, sau đó khóe môi hắn từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười có phần... nhẹ nhõm.
Hắn vốn tưởng Thú Vương sẽ bắt hắn đi hái sao trên trời, hay xuống biển bắt rồng, hoặc chí ít cũng là giải một bài toán trận pháp hóc búa nào đó. Nếu là mấy thứ đó thì hắn chịu chết.
Nhưng đứng yên chịu đòn? Trần Trường Sinh liếc nhìn cánh tay khẳng khiu nhưng cứng hơn thép nguội của mình, thầm nghĩ:
"Tưởng gì, chứ chỉ đứng yên chịu đòn thì là nghề của ta rồi. Mười mấy năm nay ta làm gì có luyện cái gì khác ngoài việc làm sao để không bị đánh chết đâu?"
Lúc này, dưới áp lực kinh khủng tỏa ra từ Thú Vương, Lâm Phong và Tuyết Nguyệt vốn đang hôn mê cũng bị ép cho tỉnh lại. Vừa mở mắt ra, đập vào mắt họ là một ngọn núi thịt màu đen sừng sững che khuất cả bầu trời, tỏa ra khí tức hủy diệt.
"Sư…Phụ" Lâm Phong mặt cắt không còn giọt máu, giọng nói yếu ớt run rẩy, "Đó là... Thú Vương... Ngươi mau chạy đi..."
Tuyết Nguyệt cũng tái mặt, tay nắm chặt lấy vạt áo Lâm Phong, ánh mắt nhìn Trần Trường Sinh đầy lo lắng và tuyệt vọng. Đối diện với một tồn tại trước mặt, một Trúc Cơ kỳ như Trần Trường Sinh chẳng khác nào một con kiến càng đứng trước voi dữ.
Trần Trường Sinh quay lại, ném cho hai người một cái nhìn trấn an: "Hai người cứ nằm yên đó xem kịch vui đi. Đừng lo cho ta."
Nói xong, hắn hít sâu một hơi, bước lên phía trước ba bước, đứng tách biệt hẳn ra khỏi khu vực của Lâm Phong và Tuyết Nguyệt để tránh dư chấn làm hại họ. Hắn dang rộng hai chân bằng vai, hai tay buông thõng, ngẩng đầu nhìn Thú Vương, dõng dạc nói:
"Đến đi! Vãn bối đã sẵn sàng."
Hắc Kim Cương Ma Viên nheo mắt nhìn tên nhân loại nhỏ bé trước mặt.
"Khá lắm," Thú Vương ồm ồm nói, giọng nói như tiếng đá lăn, "Nhưng đừng vội đắc ý. Quyền đầu tiên này, ta sẽ dùng ba phần sức mạnh. Nếu ngươi chết, ta sẽ chôn ngươi cùng đám bạn của ngươi."
Ba phần sức mạnh của một con yêu thú hình người chuyên tu về thể thuật!
Không khí xung quanh nắm đấm của Thú Vương bắt đầu vặn vẹo. Nó không cần dùng đến linh lực, chỉ đơn thuần là sức mạnh cơ bắp đã đủ để ép không khí nổ tung.
"Tiếp chiêu!"
Thú Vương gầm lên một tiếng, cánh tay khổng lồ như một cột trụ trời giáng xuống.
VÙOOOOO!
Tiếng gió rít gào chói tai. Cảm giác như cả bầu trời đang sập xuống đầu Trần Trường Sinh.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt hét lên trong vô vọng: "KHÔNG!!!"
Trần Trường Sinh không hề né tránh. Hắn vận chuyển chút linh lực ít ỏi để bảo vệ nội tạng, còn lại hoàn toàn phó mặc cho cái thân thể của mình. Hắn nghiến răng, gồng cứng cơ bắp.
RẦM!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động cả Vạn Thú Sơn. Chim chóc bay tán loạn, đất đá bắn tung tóe như mưa rào.
Mặt đất nơi Trần Trường Sinh đứng sụp xuống ngay lập tức, tạo thành một cái hố sâu hoắm hình nắm đấm. Khói bụi mù mịt bốc lên, che khuất mọi tầm nhìn.
Thú Vương từ từ thu nắm đấm lại, ánh mắt bình thản nhìn vào đám bụi mù. Nó tự tin rằng với ba phần lực đạo này, một tu sĩ Trúc Cơ bình thường đã sớm biến thành một đống thịt vụn.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt chết lặng.
Nước mắt Tuyết Nguyệt trào ra, dù sao cũng đã đồng hành đủ lâu để nàng coi Trần Trường Sinh như huynh đệ, nàng không dám tin sư đệ của mình lại bỏ mạng như vậy.
Một phút trôi qua.
Hai phút trôi qua.
Đám bụi dần lắng xuống. Dưới đáy cái hố sâu hơn hai mét, vẫn im lìm không có động tĩnh.
"Kết thúc rồi sao?" Thú Vương lắc đầu, thở dài một hơi đầy thất vọng, "Ta đã kỳ vọng quá cao rồi..."
Đột nhiên, một tiếng ho khan vang lên từ dưới đáy hố.
"Khụ khụ... Bụi quá..."
Con mắt to như cái thúng của Thú Vương đột nhiên trợn tròn.
Từ trong đống đất đá đổ nát, một bàn tay dính đầy bụi đất thò lên, bám vào mép hố. Sau đó, một cái đầu bù xù, mặt mũi lấm lem như thợ mỏ chui ra.
Trần Trường Sinh lồm cồm bò lên mặt đất. Quần áo hắn đã rách tơi tả, để lộ ra làn da bên trong ửng đỏ lên một mảng lớn, nhưng tuyệt nhiên không hề có vết máu, xương cốt cũng không có vẻ gì là gãy vụn.
Hắn đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất trên người, rồi đưa tay xoa xoa bả vai, nhăn mặt xuýt xoa:
"Ái chà chà... Đau... đau phết đấy chứ đùa."
Cả không gian tĩnh lặng như tờ. Lâm Phong há hốc mồm, Tuyết Nguyệt quên cả khóc. Thú Vương thì cứ nhìn chằm chằm vào hắn như nhìn thấy quái vật.
Trần Trường Sinh ngẩng đầu lên, nhìn Thú Vương, nhe hàm răng trắng bóc ra cười khổ:
"Tiền bối, ngài nói là ba phần lực sao? Công nhận là... ê ẩm thật."
Trong lòng con vượn già ngàn năm tuổi bỗng dâng lên một cảm giác hoang đường. Ba phần lực của nó, đủ đấm nát một con yêu thú cấp Kim Đan, vậy mà tên nhóc Trúc Cơ này chỉ thấy "ê ẩm"
Da thịt tên này rốt cuộc làm bằng cái gì vậy?
"Tốt! Rất tốt!"
Thú Vương cười lớn, nhưng lần này trong tiếng cười đã mang theo vài phần nghiêm túc và tôn trọng. Ánh mắt nó rực lửa chiến ý.
"Ngươi đã vượt qua quyền thứ nhất. Nhưng quyền thứ hai, ta sẽ không nương tay như vậy nữa đâu. Chuẩn bị đi, lần này sẽ là sáu phần công lực!"
Trần Trường Sinh nghe đến "sáu phần", khóe miệng giật giật, thầm nghĩ:
"Ực, gấp đôi sao? "
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận