Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 56: Chạy
Vệt sáng trắng bạc của ngọc phù dịch chuyển xé rách không gian, ném cả ba người và một con rắn ra khỏi thung lũng chết chóc, xuất hiện ở một khu rừng rậm hoang vu cách đó hàng trăm dặm.
Cuộc trốn chạy diễn ra trong hoảng loạn. Họ không dám dừng lại một giây nào. Tuyết Nguyệt, với linh lực đã gần như cạn kiệt, cắn răng điều khiển dải lụa, bay điên cuồng về phía trước, không có một phương hướng cụ thể nào, chỉ biết phải càng xa nơi đó càng tốt.
Họ bay suốt một ngày một đêm. Mãi cho đến khi viên linh thạch cuối cùng cung cấp năng lượng cho dải lụa cũng mất đi ánh sáng, pháp bảo cấp Địa Khí mới lảo đảo hạ xuống một bờ suối hẻo lánh.
"Phịch!"
Cả ba ngã lăn ra đất.
Trần Trường Sinh là người đầu tiên bò dậy. Hắn phủi bụi trên người, rồi quay lại định bụng sẽ phàn nàn về kỹ năng của Tuyết Nguyệt, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cho mọi lời nói của hắn đều bị nghẹn lại trong cổ họng.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt nằm trên thảm cỏ, bất động.
Khuôn mặt tuấn tú của Lâm Phong giờ đây đã bị một màu tím đen bao phủ, đôi môi khô khốc, nứt nẻ, từng luồng khói độc màu đen nhàn nhạt vẫn không ngừng tỏa ra từ vết thương trên ngực, dù đã được Bách Niên Tục Mệnh Đan chữa lành. Hơi thở của y vô cùng yếu ớt, linh lực trong cơ thể hỗn loạn như một mớ bòng bong, dường như có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.
Tình trạng của Tuyết Nguyệt cũng không khá hơn là bao. Dù không bị thương nặng như Lâm Phong, nhưng nàng đã vận dụng bí pháp, lại tiêu hao quá nhiều linh lực để trốn chạy. Độc khí đã nhân cơ hội đó xâm nhập vào cơ thể. Làn da vốn trắng như tuyết của nàng giờ đây cũng ẩn hiện những đường gân màu tím đen, hàn khí băng thanh ngọc khiết xung quanh người nàng trở nên yếu ớt, dường như sắp bị độc khí hoàn toàn ăn mòn.
Cả hai người, hai thiên tài kiêu hãnh của chính đạo, giờ đây lại giống như hai ngọn nến trước gió, có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
"Này! Hai người sao vậy?"
Trần Trường Sinh hoảng hốt chạy tới. Hắn lay lay vai của Lâm Phong, rồi lại lay vai của Tuyết Nguyệt, nhưng cả hai đều không có phản ứng, đã hoàn toàn rơi vào hôn mê sâu.
Tiểu Hắc cũng trườn tới, nó lo lắng cọ cọ vào má của Tuyết Nguyệt, kêu lên những tiếng "chít chít" ai oán.
Lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi Thanh Vân Môn, Trần Trường Sinh cảm thấy một sự sợ hãi thực sự. Đây không phải là nỗi sợ đối với sự đau đớn, mà là nỗi sợ mất đi những người đồng đội đã cùng mình vào sinh ra tử.
Nhưng hắn không biết phải làm gì.
Hắn không biết y thuật, cũng không hiểu gì về độc công. Hắn chỉ có thể ngồi đó, bất lực nhìn sinh cơ của hai người bạn đang từ từ trôi đi.
Đúng lúc này, Tuyết Nguyệt, trong cơn hôn mê, dường như cảm nhận được điều gì đó. Nàng khẽ rên lên một tiếng, đôi mày liễu nhíu chặt lại, khó nhọc mở mắt ra. Ánh mắt nàng đã mất đi vẻ lạnh lùng, chỉ còn lại sự yếu ớt và một tia kiên định cuối cùng.
"Trần... Trường Sinh..." nàng thì thầm, giọng nói khàn đặc.
"Ta đây! Cô thấy thế nào rồi?" Trần Trường Sinh vội vàng ghé sát lại.
"Độc... độc này là 'Phệ Hồn Tàn Độc' của Vạn Độc Tông..." nàng nói một cách khó nhọc, mỗi một chữ đều như rút cạn sức lực của nàng. "Nó không chỉ ăn mòn linh lực, mà còn... gặm nhấm cả linh hồn... Đan dược bình thường... vô dụng..."
Trái tim của Trần Trường Sinh chìm xuống đáy vực.
"Vậy... vậy phải làm sao?" hắn run giọng hỏi.
Tuyết Nguyệt hít một hơi thật sâu, dường như đang dùng đến chút sức lực cuối cùng. Ánh mắt nàng nhìn về phía một dãy núi trập trùng, xanh biếc ở phía xa.
"Chỉ có một cách... Vạn Thú Sơn... Tìm 'Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo'... Chỉ có nó... mới có thể giải được loại độc này..."
Nói xong câu đó, nàng dường như đã hoàn toàn kiệt sức. Đôi mắt đẹp của nàng từ từ khép lại, lại một lần nữa rơi vào hôn mê.
Vạn Thú Sơn.
Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo.
Trần Trường Sinh sững sờ, nhưng hắn không một chút do dự chút nào. Hắn nhìn hai người bạn đang nằm bất động, rồi lại nhìn về phía dãy núi xa xăm. Hắn cắn chặt răng.
"Đi thì đi! Ta không tin số ta lại đen đủi đến vậy!"
Nhưng vấn đề là làm sao để đi? Hai người này đều đã bất tỉnh, hắn không thể bay, cũng không thể bỏ họ lại được.
Hắn thử cõng Lâm Phong lên lưng. Thân thể của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, dù không quá nặng, nhưng đối với một người đi bộ đường dài như hắn cũng là một gánh nặng cực lớn. Hắn lại thử cõng thêm cả Tuyết Nguyệt. Kết quả là chưa đi được hai bước đã ngã dúi dụi.
Đang lúc hắn đang vò đầu bứt tai, ánh mắt hắn đột nhiên dừng lại ở Tiểu Hắc.
Con rắn nhỏ, sau khi hấp thu một lượng lớn năng lượng trong lò đan, thân hình của nó đã to bằng bắp tay người lớn, dài hơn một mét, vảy rắn đen bóng, trông cũng có chút... rắn chắc.
Hắn đi tới, túm lấy Tiểu Hắc đang ngơ ngác. "Này, đến lúc ngươi phải báo đáp rồi. Cõng một người chắc không thành vấn đề."
Tiểu Hắc "chít" một tiếng, cái đầu nhỏ lắc lia lịa, tỏ vẻ phản đối.
"Không nói nhiều!" Trần Trường Sinh không cho nó cơ hội từ chối. Hắn cẩn thận đặt Tuyết Nguyệt, người nhẹ hơn, lên lưng của Tiểu Hắc. Thân hình mềm mại của Thánh nữ Băng Cung nằm vắt vẻo trên lưng của một con rắn đen, trông vô cùng kỳ quặc. Tiểu Hắc bị sức nặng đè lên, cả người lún xuống đất, kêu lên vài tiếng ai oán.
Sau đó, Trần Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cõng Lâm Phong lên lưng, bắt đầu tìm kiếm.
Hắn cõng một người, dắt theo một con rắn đang cõng một người, lảo đảo bước đi. Hắn vừa đi vừa thở hổn hển, miệng không ngừng than thở.
"Trời ạ! Sao số ta lại khổ thế này? Đi đâu cũng bị đánh, ăn không no, ngủ không yên, giờ lại còn phải làm phu xe nữa!"
"Này, con rắn kia! Đi nhanh lên một chút!"
"Lâm Phong! Ngươi nhẹ một chút được không? Ngươi ăn cái gì mà nặng như heo vậy?"
Con đường dẫn vào Vạn Thú Sơn phía trước mờ mịt và gập ghềnh.
Trần Trường Sinh, với gánh nặng trên vai, bước đi từng bước một cách khó nhọc. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hai chân hắn như đeo chì, mỗi bước đi đều lún sâu xuống lớp đất ẩm. Thân thể bất diệt của hắn không giúp hắn bớt mệt, nó chỉ đảm bảo rằng hắn sẽ không bị kiệt sức đến chết mà thôi. Cơn đau âm ỉ từ những vết thương cũ và sự mỏi mệt của cơ bắp hòa quyện vào nhau, tạo thành một sự tra tấn dai dẳng.
Tiểu Hắc cũng không khá hơn là bao. Nó không quen với việc phải thồ hàng. Thân hình mềm mại của Tuyết Nguyệt đối với nó chẳng khác nào một ngọn núi nhỏ. Nó vừa trườn đi vừa lẩm bẩm bằng ngôn ngữ của loài rắn, thỉnh thoảng lại cố tình trườn qua một vũng bùn hoặc một bụi cây gai, như một hình thức trả thù nho nhỏ.
Họ đi được khoảng hai ngày, lương khô mang theo đã sớm cạn kiệt. Trần Trường Sinh phải đặt hai người bệnh xuống, tự mình đi tìm thức ăn. Nhưng hắn không dám đi xa, chỉ có thể tìm vài quả dại chua chát và đào vài củ khoai lang rừng. Bữa ăn của họ đạm bạc đến đáng thương.
"Giá mà bắt được một gà ở đây," Trần Trường Sinh vừa nhai củ khoai lang sống, vừa lẩm bẩm. "Chỉ cần một con thôi, ta có thể cõng thêm một người nữa cũng được."
Đến ngày thứ ba, họ gặp phải một con sông lớn chắn ngang. Dòng nước chảy xiết, sóng cuộn ầm ầm, dưới đáy là những tảng đá ngầm sắc nhọn. Không có cầu, cũng không có thuyền.
"Làm sao bây giờ?" Trần Trường Sinh nhìn dòng sông, trong lòng dâng lên một sự bất lực.
Hắn thử ném một cành cây xuống, cành cây lập tức bị dòng nước cuốn đi, đập vào đá rồi vỡ tan. Hắn không thể bơi qua, càng không thể cõng hai người bệnh qua được.
Sau một hồi vò đầu bứt tai, một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu hắn.
Hắn nhìn xuống thân thể cứng rắn của mình.
Hắn cẩn thận đặt Lâm Phong và Tuyết Nguyệt ở một nơi an toàn trên bờ, rồi đi đến mép sông, chọn một chỗ nước không quá sâu nhưng dòng chảy lại xiết nhất.
"Này, Tiểu Hắc, lát nữa ta ra hiệu thì ngươi cõng từng người qua nhé," hắn dặn dò.
Nói rồi, hắn hít một hơi thật sâu, nhảy ùm xuống dòng nước lạnh buốt. Hắn không bơi, mà dùng sức nặng của cơ thể, cắm hai chân xuống lòng sông, biến mình thành một... cột trụ.
Dòng nước xiết điên cuồng xô vào người hắn, sức mạnh của nó đủ để cuốn trôi cả một tảng đá lớn. Nhưng thân thể của Trần Trường Sinh lại vững như bàn thạch, không hề lay chuyển. Hắn đứng đó, giữa dòng sông, hai tay dang ra, như tạm thời chắn dòng sông lại.
"Qua mau!" hắn gầm lên.
Tiểu Hắc, dù không hiểu lắm, nhưng cũng biết đây là cơ hội. Nó cắn răng, cõng Tuyết Nguyệt trên lưng, lợi dụng dòng nước bị Trần Trường Sinh chặn lại trở nên hiền hòa hơn, bơi qua một cách chật vật. Sau đó nó lại quay lại, cõng nốt Lâm Phong.
Sau khi đã đưa được hai người qua sông, Trần Trường Sinh mới lảo đảo đi lên bờ, cả người ướt sũng, lạnh run. Hắn mệt đến mức nằm vật ra đất, thở không ra hơi.
Tuyết Nguyệt, trong cơn hôn mê, dường như cảm nhận được điều gì đó. Đôi mày liễu của nàng khẽ nhíu lại, một giọt nước mắt trong suốt lặng lẽ lăn dài trên má.
Cuộc hành trình cứ tiếp diễn như vậy.
Ban ngày làm phu xe, ban đêm thì tìm hang động, nhóm lửa sưởi ấm cho hai người bệnh.
Trần Trường Sinh gầy đi trông thấy, quần áo rách nát, mặt mày hốc hác, nhưng đôi mắt của hắn lại ngày càng trở nên kiên định.
Cuộc trốn chạy diễn ra trong hoảng loạn. Họ không dám dừng lại một giây nào. Tuyết Nguyệt, với linh lực đã gần như cạn kiệt, cắn răng điều khiển dải lụa, bay điên cuồng về phía trước, không có một phương hướng cụ thể nào, chỉ biết phải càng xa nơi đó càng tốt.
Họ bay suốt một ngày một đêm. Mãi cho đến khi viên linh thạch cuối cùng cung cấp năng lượng cho dải lụa cũng mất đi ánh sáng, pháp bảo cấp Địa Khí mới lảo đảo hạ xuống một bờ suối hẻo lánh.
"Phịch!"
Cả ba ngã lăn ra đất.
Trần Trường Sinh là người đầu tiên bò dậy. Hắn phủi bụi trên người, rồi quay lại định bụng sẽ phàn nàn về kỹ năng của Tuyết Nguyệt, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cho mọi lời nói của hắn đều bị nghẹn lại trong cổ họng.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt nằm trên thảm cỏ, bất động.
Khuôn mặt tuấn tú của Lâm Phong giờ đây đã bị một màu tím đen bao phủ, đôi môi khô khốc, nứt nẻ, từng luồng khói độc màu đen nhàn nhạt vẫn không ngừng tỏa ra từ vết thương trên ngực, dù đã được Bách Niên Tục Mệnh Đan chữa lành. Hơi thở của y vô cùng yếu ớt, linh lực trong cơ thể hỗn loạn như một mớ bòng bong, dường như có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.
Tình trạng của Tuyết Nguyệt cũng không khá hơn là bao. Dù không bị thương nặng như Lâm Phong, nhưng nàng đã vận dụng bí pháp, lại tiêu hao quá nhiều linh lực để trốn chạy. Độc khí đã nhân cơ hội đó xâm nhập vào cơ thể. Làn da vốn trắng như tuyết của nàng giờ đây cũng ẩn hiện những đường gân màu tím đen, hàn khí băng thanh ngọc khiết xung quanh người nàng trở nên yếu ớt, dường như sắp bị độc khí hoàn toàn ăn mòn.
Cả hai người, hai thiên tài kiêu hãnh của chính đạo, giờ đây lại giống như hai ngọn nến trước gió, có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
"Này! Hai người sao vậy?"
Trần Trường Sinh hoảng hốt chạy tới. Hắn lay lay vai của Lâm Phong, rồi lại lay vai của Tuyết Nguyệt, nhưng cả hai đều không có phản ứng, đã hoàn toàn rơi vào hôn mê sâu.
Tiểu Hắc cũng trườn tới, nó lo lắng cọ cọ vào má của Tuyết Nguyệt, kêu lên những tiếng "chít chít" ai oán.
Lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi Thanh Vân Môn, Trần Trường Sinh cảm thấy một sự sợ hãi thực sự. Đây không phải là nỗi sợ đối với sự đau đớn, mà là nỗi sợ mất đi những người đồng đội đã cùng mình vào sinh ra tử.
Nhưng hắn không biết phải làm gì.
Hắn không biết y thuật, cũng không hiểu gì về độc công. Hắn chỉ có thể ngồi đó, bất lực nhìn sinh cơ của hai người bạn đang từ từ trôi đi.
Đúng lúc này, Tuyết Nguyệt, trong cơn hôn mê, dường như cảm nhận được điều gì đó. Nàng khẽ rên lên một tiếng, đôi mày liễu nhíu chặt lại, khó nhọc mở mắt ra. Ánh mắt nàng đã mất đi vẻ lạnh lùng, chỉ còn lại sự yếu ớt và một tia kiên định cuối cùng.
"Trần... Trường Sinh..." nàng thì thầm, giọng nói khàn đặc.
"Ta đây! Cô thấy thế nào rồi?" Trần Trường Sinh vội vàng ghé sát lại.
"Độc... độc này là 'Phệ Hồn Tàn Độc' của Vạn Độc Tông..." nàng nói một cách khó nhọc, mỗi một chữ đều như rút cạn sức lực của nàng. "Nó không chỉ ăn mòn linh lực, mà còn... gặm nhấm cả linh hồn... Đan dược bình thường... vô dụng..."
Trái tim của Trần Trường Sinh chìm xuống đáy vực.
"Vậy... vậy phải làm sao?" hắn run giọng hỏi.
Tuyết Nguyệt hít một hơi thật sâu, dường như đang dùng đến chút sức lực cuối cùng. Ánh mắt nàng nhìn về phía một dãy núi trập trùng, xanh biếc ở phía xa.
"Chỉ có một cách... Vạn Thú Sơn... Tìm 'Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo'... Chỉ có nó... mới có thể giải được loại độc này..."
Nói xong câu đó, nàng dường như đã hoàn toàn kiệt sức. Đôi mắt đẹp của nàng từ từ khép lại, lại một lần nữa rơi vào hôn mê.
Vạn Thú Sơn.
Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo.
Trần Trường Sinh sững sờ, nhưng hắn không một chút do dự chút nào. Hắn nhìn hai người bạn đang nằm bất động, rồi lại nhìn về phía dãy núi xa xăm. Hắn cắn chặt răng.
"Đi thì đi! Ta không tin số ta lại đen đủi đến vậy!"
Nhưng vấn đề là làm sao để đi? Hai người này đều đã bất tỉnh, hắn không thể bay, cũng không thể bỏ họ lại được.
Hắn thử cõng Lâm Phong lên lưng. Thân thể của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, dù không quá nặng, nhưng đối với một người đi bộ đường dài như hắn cũng là một gánh nặng cực lớn. Hắn lại thử cõng thêm cả Tuyết Nguyệt. Kết quả là chưa đi được hai bước đã ngã dúi dụi.
Đang lúc hắn đang vò đầu bứt tai, ánh mắt hắn đột nhiên dừng lại ở Tiểu Hắc.
Con rắn nhỏ, sau khi hấp thu một lượng lớn năng lượng trong lò đan, thân hình của nó đã to bằng bắp tay người lớn, dài hơn một mét, vảy rắn đen bóng, trông cũng có chút... rắn chắc.
Hắn đi tới, túm lấy Tiểu Hắc đang ngơ ngác. "Này, đến lúc ngươi phải báo đáp rồi. Cõng một người chắc không thành vấn đề."
Tiểu Hắc "chít" một tiếng, cái đầu nhỏ lắc lia lịa, tỏ vẻ phản đối.
"Không nói nhiều!" Trần Trường Sinh không cho nó cơ hội từ chối. Hắn cẩn thận đặt Tuyết Nguyệt, người nhẹ hơn, lên lưng của Tiểu Hắc. Thân hình mềm mại của Thánh nữ Băng Cung nằm vắt vẻo trên lưng của một con rắn đen, trông vô cùng kỳ quặc. Tiểu Hắc bị sức nặng đè lên, cả người lún xuống đất, kêu lên vài tiếng ai oán.
Sau đó, Trần Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cõng Lâm Phong lên lưng, bắt đầu tìm kiếm.
Hắn cõng một người, dắt theo một con rắn đang cõng một người, lảo đảo bước đi. Hắn vừa đi vừa thở hổn hển, miệng không ngừng than thở.
"Trời ạ! Sao số ta lại khổ thế này? Đi đâu cũng bị đánh, ăn không no, ngủ không yên, giờ lại còn phải làm phu xe nữa!"
"Này, con rắn kia! Đi nhanh lên một chút!"
"Lâm Phong! Ngươi nhẹ một chút được không? Ngươi ăn cái gì mà nặng như heo vậy?"
Con đường dẫn vào Vạn Thú Sơn phía trước mờ mịt và gập ghềnh.
Trần Trường Sinh, với gánh nặng trên vai, bước đi từng bước một cách khó nhọc. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hai chân hắn như đeo chì, mỗi bước đi đều lún sâu xuống lớp đất ẩm. Thân thể bất diệt của hắn không giúp hắn bớt mệt, nó chỉ đảm bảo rằng hắn sẽ không bị kiệt sức đến chết mà thôi. Cơn đau âm ỉ từ những vết thương cũ và sự mỏi mệt của cơ bắp hòa quyện vào nhau, tạo thành một sự tra tấn dai dẳng.
Tiểu Hắc cũng không khá hơn là bao. Nó không quen với việc phải thồ hàng. Thân hình mềm mại của Tuyết Nguyệt đối với nó chẳng khác nào một ngọn núi nhỏ. Nó vừa trườn đi vừa lẩm bẩm bằng ngôn ngữ của loài rắn, thỉnh thoảng lại cố tình trườn qua một vũng bùn hoặc một bụi cây gai, như một hình thức trả thù nho nhỏ.
Họ đi được khoảng hai ngày, lương khô mang theo đã sớm cạn kiệt. Trần Trường Sinh phải đặt hai người bệnh xuống, tự mình đi tìm thức ăn. Nhưng hắn không dám đi xa, chỉ có thể tìm vài quả dại chua chát và đào vài củ khoai lang rừng. Bữa ăn của họ đạm bạc đến đáng thương.
"Giá mà bắt được một gà ở đây," Trần Trường Sinh vừa nhai củ khoai lang sống, vừa lẩm bẩm. "Chỉ cần một con thôi, ta có thể cõng thêm một người nữa cũng được."
Đến ngày thứ ba, họ gặp phải một con sông lớn chắn ngang. Dòng nước chảy xiết, sóng cuộn ầm ầm, dưới đáy là những tảng đá ngầm sắc nhọn. Không có cầu, cũng không có thuyền.
"Làm sao bây giờ?" Trần Trường Sinh nhìn dòng sông, trong lòng dâng lên một sự bất lực.
Hắn thử ném một cành cây xuống, cành cây lập tức bị dòng nước cuốn đi, đập vào đá rồi vỡ tan. Hắn không thể bơi qua, càng không thể cõng hai người bệnh qua được.
Sau một hồi vò đầu bứt tai, một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu hắn.
Hắn nhìn xuống thân thể cứng rắn của mình.
Hắn cẩn thận đặt Lâm Phong và Tuyết Nguyệt ở một nơi an toàn trên bờ, rồi đi đến mép sông, chọn một chỗ nước không quá sâu nhưng dòng chảy lại xiết nhất.
"Này, Tiểu Hắc, lát nữa ta ra hiệu thì ngươi cõng từng người qua nhé," hắn dặn dò.
Nói rồi, hắn hít một hơi thật sâu, nhảy ùm xuống dòng nước lạnh buốt. Hắn không bơi, mà dùng sức nặng của cơ thể, cắm hai chân xuống lòng sông, biến mình thành một... cột trụ.
Dòng nước xiết điên cuồng xô vào người hắn, sức mạnh của nó đủ để cuốn trôi cả một tảng đá lớn. Nhưng thân thể của Trần Trường Sinh lại vững như bàn thạch, không hề lay chuyển. Hắn đứng đó, giữa dòng sông, hai tay dang ra, như tạm thời chắn dòng sông lại.
"Qua mau!" hắn gầm lên.
Tiểu Hắc, dù không hiểu lắm, nhưng cũng biết đây là cơ hội. Nó cắn răng, cõng Tuyết Nguyệt trên lưng, lợi dụng dòng nước bị Trần Trường Sinh chặn lại trở nên hiền hòa hơn, bơi qua một cách chật vật. Sau đó nó lại quay lại, cõng nốt Lâm Phong.
Sau khi đã đưa được hai người qua sông, Trần Trường Sinh mới lảo đảo đi lên bờ, cả người ướt sũng, lạnh run. Hắn mệt đến mức nằm vật ra đất, thở không ra hơi.
Tuyết Nguyệt, trong cơn hôn mê, dường như cảm nhận được điều gì đó. Đôi mày liễu của nàng khẽ nhíu lại, một giọt nước mắt trong suốt lặng lẽ lăn dài trên má.
Cuộc hành trình cứ tiếp diễn như vậy.
Ban ngày làm phu xe, ban đêm thì tìm hang động, nhóm lửa sưởi ấm cho hai người bệnh.
Trần Trường Sinh gầy đi trông thấy, quần áo rách nát, mặt mày hốc hác, nhưng đôi mắt của hắn lại ngày càng trở nên kiên định.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận