Câu nói của Tuyết Nguyệt khiến Lâm Phong sững sờ trong giây lát, rồi trong đôi mắt y bùng lên một ngọn lửa sùng bái còn rực rỡ hơn trước.

"Đúng rồi! Sao ta lại không nghĩ ra chứ!" Y vỗ mạnh vào đùi mình, giọng điệu đầy hối hận và thán phục.

"Kiếm khí của ta không thể phá hủy mắt trận, là vì 'thuật' không thể nào sánh được với 'Đạo'! Nhưng nếu dùng chính 'Đạo' để đối đầu với trận pháp, dùng thân thể bất diệt của Sư phụ để phá vỡ hạt nhân của nó, thì đó chính là dùng sức mạnh bản nguyên nhất để phá vỡ mọi quy tắc! Tuyết Nguyệt tiên tử, cô quả nhiên có tuệ nhãn, đã nhìn ra được chân lý này!"

Trong khi đó, Trần Trường Sinh nghe xong, miệng há hốc, rồi từ từ lùi lại một bước, hai tay xua lia lịa.

"Không! Không không không! Tuyệt đối không!" Hắn lắc đầu quầy quậy như một cái trống bỏi. "Các ngươi điên rồi à? Dùng ta để húc vào tảng đá đó? Đầu của ta không phải để làm búa!"

Hắn nhìn tảng đá xám xịt, kiên cố kia, rồi lại sờ sờ cái đầu vẫn còn đang ê ẩm sau khi bị cây búa của tên sát thủ bổ vào. Bây giờ lại bảo hắn chủ động đi húc vào một thứ còn to và cứng hơn? Đây không phải là tự sát sao? "Sư phụ, ngài đừng lo!" Lâm Phong vội vàng tiến lên, cố gắng thuyết phục. "Đây chính là cơ hội để ngài vận dụng 'Ý Chí' mà cổ tịch đã nói! "

"Ý chí là cái gì chứ!" Trần Trường Sinh gào lên.

Thấy hắn sắp sửa sụp đổ, Tuyết Nguyệt, người đã đề ra kế hoạch điên rồ này, cuối cùng cũng lên tiếng. Nàng lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng chữ.

"Ngươi nghe cho rõ đây. Chúng ta không có nhiều thời gian. Rồng băng của ta sắp không chống đỡ được nữa. Nếu chúng ta không phá trận, kết quả duy nhất là Lâm Phong và ta sẽ bị độc khí ăn mòn đến chết. Đến lúc đó, ngươi nghĩ Ma Tử sẽ làm gì ngươi?"

Nàng dừng lại một chút, để cho lời nói của mình thẩm thấu vào đầu óc đang hoảng loạn của hắn.

"Lão ta sẽ bắt ngươi về, biến ngươi thành một con rối. Ngươi sẽ phải sống trong lò lửa đó, ngày này qua ngày khác, chịu đựng sự thiêu đốt của Tam Muội Chân Hỏa, vĩnh viễn, không bao giờ kết thúc. Nỗi đau đó, so với việc húc đầu vào tảng đá một lần, ngươi nói xem, cái nào đáng sợ hơn?"

Lời nói của nàng, lạnh lẽo và tàn nhẫn, nhưng lại đánh thẳng vào nỗi sợ hãi sâu kín nhất của Trần Trường Sinh.

Vĩnh viễn... không bao giờ kết thúc.

Hắn bất giác rùng mình một cái. Hắn nhớ lại cảm giác kinh hoàng khi ở trong lò đan. Đúng vậy, so với sự tra tấn vô tận đó, việc đau một lần rồi thôi, dường như... cũng không quá tệ.

"Vậy... vậy có chắc là húc tảng đá đó đúng không?" hắn run giọng hỏi, dường như đã có chút dao động.

"Chắc chắn!" Lâm Phong lập tức khẳng định. "Chỉ cần Sư phụ dùng toàn lực, mắt trận chắc chắn sẽ vỡ!"

Cuối cùng, dưới sự kết hợp giữa "khích lệ" và "đe dọa", Trần Trường Sinh cắn răng một cái, gật đầu một cách đầy bi tráng.

"Được! Ta làm! Nhưng mà nói trước, nếu đau quá ta ngất đi, các ngươi phải cõng ta đó!"

"Chuẩn bị!" Tuyết Nguyệt hét lớn. "Ta và ngươi, dồn toàn bộ sức lực còn lại, mở một con đường!"

"Rõ!" Lâm Phong đáp, kiếm ý trên người bùng lên đến cực điểm.

Tuyết Nguyệt thu con rồng băng lại, toàn bộ hàn khí ngưng tụ trên dải lụa Nguyệt Hoa Lăng. Lâm Phong cũng dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ kỳ vào Thanh Phong Kiếm.

"PHÁ!"

Cả hai đồng thanh hét lên, tung ra một đòn tấn công hợp lực mạnh nhất. Một đạo kiếm quang sắc bén và một dải lụa băng hàn quấn lấy nhau, hóa thành một mũi khoan băng hỏa, xé toạc một con đường thẳng tắp xuyên qua bầy độc vật đang lao tới, nhắm thẳng vào tảng đá mắt trận.

"CƠ HỘI ĐÓ! ĐI MAU!"

Con đường chỉ tồn tại trong vòng ba hơi thở ngắn ngủi.

Trần Trường Sinh không còn do dự nữa. Hắn hít một hơi thật sâu, sâu đến mức lồng ngực phồng lên. Toàn bộ sự uất ức, sự sợ hãi, và cả một tia hy vọng mong manh được giải thoát, tất cả đều được dồn vào một tiếng gầm.

"A A A A A A A!"

Hắn gầm lên như một con dã thú bị dồn vào chân tường, hai chân đạp mạnh xuống đất, cả người lao đi như một viên đạn đại bác.

Trên vách đá, Ma Tử nhìn thấy cảnh tượng này, trong mắt không giấu được vẻ khinh miệt.

"Ngu xuẩn! Dùng thân thể phàm tục để đối đầu với mắt trận được gia cố bằng ma khí sao? Đúng là tự tìm đường..."

Lão ta chưa nói hết câu, nụ cười trên môi đã cứng lại.

"RẦM!!!!!!"

Một tiếng nổ trời giáng vang lên. Cả thung lũng rung chuyển dữ dội, như thể có một ngọn núi nhỏ vừa sụp đổ.

Trần Trường Sinh, với toàn bộ tốc độ và sức nặng của Bất Diệt Thánh Thể, đã húc thẳng vào tảng đá mắt trận.

Tảng đá kỳ dị, thứ mà ngay cả kiếm khí của Lâm Phong cũng không thể làm tổn hại, dưới cú húc trời giáng này, đã không thể chịu đựng nổi.

"RẮC... RẮC RẮC..."

Những vết nứt to như cánh tay người lớn từ điểm va chạm lan ra, trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ tảng đá. Và rồi, với một tiếng "ẦM" cuối cùng, nó nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn!

Ngay khi mắt trận đầu tiên bị phá hủy, toàn bộ Vạn Độc Phệ Hồn Đại Trận rung chuyển dữ dội. Màn sương độc màu tím đột nhiên trở nên mỏng đi một cách rõ rệt, những con độc vật huyễn hóa cũng khựng lại trong giây lát.

Ma Tử đứng trên cao, miệng há hốc, không thể tin vào mắt mình. Lão ta đã tính đến vô số khả năng, nhưng tuyệt đối không ngờ tới, họ lại dùng một phương pháp ngu ngốc và man rợ đến vậy... mà lại thành công!

Trong khi lão ta còn đang sững sờ, thì ở dưới đất, Trần Trường Sinh sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đã ngã lăn ra đất.

Hắn ôm lấy cái vai vừa mới va chạm của mình, lăn lộn trên đống đá vụn, nước mắt nước mũi giàn giụa, gào lên một cách vô cùng thảm thiết.

"Đau chết ta rồi! Đau chết mất! Tảng đá chết tiệt này! Cứng quá!"

Tiếng la hét ai oán của hắn vang vọng khắp thung lũng, phá tan tành bầu không khí hào hùng của một màn phá trận kinh thiên động địa.

Lâm Phong và Tuyết Nguyệt không có thời gian để ý đến hắn nữa.

"Trận pháp xuất hiện lỗ hổng rồi!" Tuyết Nguyệt hét lớn, chỉ tay về một góc của màn sương độc đang trở nên mỏng manh. "Kia rồi! Chạy mau!"

Nàng không chút do dự, lao tới, một tay xách cổ áo của Trần Trường Sinh đang lăn lộn, một tay kéo Lâm Phong đang kiệt sức, hóa thành một vệt sáng trắng, điên cuồng lao về phía lỗ hổng.

Ma Tử lúc này mới bừng tỉnh. Lão ta gầm lên một tiếng giận dữ. "Chết tiệt! Đứng lại đó cho ta!"

Lão ta vung tay, một con trảo ấn ma khí khổng lồ chụp xuống.

Nhưng đã quá muộn.

Ba người đã thành công lao ra khỏi phạm vi của đại trận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát - Chương 55 | Đọc truyện chữ