Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 54: Mắt trận

Tia hy vọng mà Tuyết Nguyệt vừa tìm thấy, giống như một đốm lửa nhỏ le lói giữa màn đêm bão tố, lập tức thắp sáng ý chí chiến đấu đang dần lụi tàn trong lòng Lâm Phong.

"Trung khu trận pháp!" Y lặp lại, hai mắt sáng rực. "Đúng rồi! Bất kỳ trận pháp nào, dù có tinh diệu đến đâu, cũng phải có một hạt nhân để vận hành! Chỉ cần phá hủy nó, cả đại trận sẽ tự sụp đổ!"

Nhưng nói thì dễ.

Cả thung lũng rộng lớn như vậy, bị bao phủ bởi sương độc dày đặc che khuất cả thần thức, việc tìm ra một trung khu được che giấu kỹ lưỡng chẳng khác nào mò kim đáy bể. Hơn nữa, Ma Tử vẫn đang ở trên cao, không ngừng dùng Trần Trường Sinh làm bia tập, và đám độc vật huyễn hóa thì vẫn đang lao đến như những con thiêu thân không biết mệt mỏi.

"Lâm Phong! Kéo dài thời gian cho ta!" Tuyết Nguyệt hét lớn. Nàng không còn lãng phí thời gian vào những đòn tấn công vô nghĩa nữa. Nàng cắn vào đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tâm huyết màu đỏ tươi lên dải lụa Nguyệt Hoa Lăng.

"Băng Tâm Quyết - Vạn Dặm Băng Phong!"

Dải lụa trắng bạc lập tức tỏa ra một luồng hàn khí kinh người, còn lạnh lẽo hơn trước gấp mười lần. Nó hóa thành một con rồng băng khổng lồ, uốn lượn xung quanh, tạo thành một vòng phòng ngự vững chắc. Tất cả những con độc vật, khi chạm vào phạm vi của con rồng băng, đều lập tức bị đóng băng rồi vỡ tan.

Nhưng cái giá phải trả là cực lớn. Sắc mặt Tuyết Nguyệt tái nhợt như một tờ giấy, linh lực trong cơ thể bị rút đi một cách điên cuồng. Nàng biết, chiêu này chỉ có thể cầm cự được một lúc.

"Nhanh lên!" Nàng thúc giục, rồi không chút do dự, ngồi xếp bằng xuống ngay giữa trận chiến. Nàng lật tay một cái, một miếng ngọc giản màu xanh biếc, cổ xưa, tỏa ra một luồng khí tức uyên bác, hiện ra trong tay nàng.

Đây là "Vạn Tượng Ngọc Giản", một trong những bảo vật của Băng Cung, bên trong ghi chép lại vô số kiến thức cổ kim, từ công pháp, trận pháp cho đến các loại thể chất đặc dị. Đây là vốn kiến thức mà nàng tự tin nhất.

Nàng nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tinh thần lực còn lại vào trong ngọc giản, điên cuồng tìm kiếm. Vô số thông tin, hình ảnh lướt qua trong đầu nàng với tốc độ chóng mặt.

Ma Tử đứng trên cao, nhìn thấy hành động của Tuyết Nguyệt, lão ta chỉ cười khẩy. "Ngu xuẩn. Dựa vào chút kiến thức trong sách vở mà cũng đòi phá trận của ta sao? Để xem các ngươi có thể cầm cự được bao lâu!"

Lão ta lại vung tay, chuẩn bị tung ra một đòn tấn công khác để "thử hàng".

Đúng lúc này, Tuyết Nguyệt, người đang nhắm mắt tìm kiếm, đột nhiên mở mắt ra. Đôi mắt đẹp của nàng lóe lên một tia sáng.

"Tìm thấy rồi!"

Nàng vội vàng nói với Lâm Phong: "Vạn Độc Phệ Hồn Đại Trận, theo ghi chép, không có một trung khu duy nhất! Nó được chống đỡ bởi ba mắt trận chính, được gọi là 'Tam Tài Độc Nhãn', phân bố theo hình tam giác trong thung lũng. Chúng ta phải phá hủy cả ba mắt trận, đại trận mới có thể bị phá vỡ!"

Lâm Phong nghe vậy, tinh thần lập tức phấn chấn. "Mắt trận ở đâu?"

"Chúng được che giấu rất kỹ, có thể là một tảng đá, một gốc cây, bất cứ thứ gì tầm thường nhất!" Tuyết Nguyệt nói, rồi ánh mắt nàng đột nhiên có chút kỳ lạ. Nàng nhìn Trần Trường Sinh, rồi lại nhìn vào một đoạn ghi chép khác vừa vô tình lướt qua trong đầu.

Trong lúc tìm kiếm về trận pháp, thần thức của nàng đã vô tình chạm vào một mục lục khác, một mục lục mà nàng chưa bao giờ để ý tới

"Dị Thể Lục - Thượng Cổ Thần Thể"

Và cái tên đầu tiên trong danh sách đó, chính là bốn chữ quen thuộc đó là Bất Diệt Thánh Thể.

Một đoạn ghi chép mơ hồ, không đầy đủ, hiện lên trong đầu nàng:

"...thể chất bất hoại, không sợ vạn pháp, là tuyệt tác của tạo hóa, cũng là sự trừng phạt của trời xanh... Thân thể tuy bất diệt, nhưng linh hồn lại phải chịu đựng sự tra tấn vĩnh hằng... Cần có 'Ý Chí' kiên cường như thần kim để dẫn dắt, dùng nỗi đau làm lò luyện, biến sự tra tấn thành sức mạnh... Nếu không, thân thể bất hoại đó chỉ là một cái vỏ rỗng, giam giữ vĩnh cửu linh hồn với nỗi đau..."

Tuyết Nguyệt sững sờ. Nàng nhìn Trần Trường Sinh, kẻ đang la oai oái vì bị một sợi dây leo quất vào mông. Một cái vỏ rỗng... giam giữ linh hồn và nỗi đau...

Lần đầu tiên, nàng nhìn hắn không phải với sự hoài nghi hay bất lực, mà là một tia... thương hại.

"Tuyết Nguyệt tiên tử! Cô sao vậy?" Lâm Phong thấy nàng đột nhiên ngẩn người, vội vàng gọi.

Tuyết Nguyệt giật mình tỉnh lại, vội vàng lắc đầu, xua đi những suy nghĩ phức tạp. Bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ chuyện này.

"Không có gì," nàng nói. "Chúng ta phải tìm ra ba mắt trận đó!"

Nhưng nói thì dễ. Giữa một thung lũng rộng lớn, tìm ra ba vật thể bình thường được dùng làm mắt trận, chẳng khác nào mò kim đáy bể.

"Để ta thử!" Lâm Phong không bỏ cuộc. Y vận khởi kiếm ý, cảm nhận sự lưu chuyển của độc khí trong không khí. Y phát hiện ra, ở một tảng đá xám xịt cách đó không xa, độc khí dường như ngưng tụ dày đặc hơn một chút.

"Chính là nó!" Y gầm lên, chém ra một đạo kiếm khí mạnh nhất.

"ẦM!"

Kiếm khí chém vào tảng đá, đá vụn bay tung tóe. Nhưng tảng đá chỉ bị mẻ một góc nhỏ, còn đại trận thì không hề có một chút dao động nào.

"Khốn kiếp!" Lâm Phong thở hổn hển. Y đã tiêu hao quá nhiều linh lực.

Trần Trường Sinh, người vừa mới né được một đòn tấn công, chạy đến bên cạnh hai người. Hắn nhìn tảng đá, rồi lại xoa xoa cái bụng đang kêu réo của mình.

Hắn nhìn hai người, hỏi một câu với vẻ mặt vô cùng ngây thơ.

"Mắt trận ở đâu? Ta đói bụng quá, độc này không ăn được nhưng làm ta thấy cồn cào trong ruột."

Lâm Phong và Tuyết Nguyệt: "..."

Trong tình huống sinh tử ngàn cân treo sợi tóc này, cũng chỉ có hắn mới có thể đặt ra một câu hỏi như vậy.

Nhưng chính câu hỏi ngớ ngẩn này, lại khiến cho Tuyết Nguyệt, người đang cau mày suy nghĩ, đột nhiên lóe lên một tia sáng trong đầu.

Nàng chỉ nhìn chằm chằm vào tảng đá mà Lâm Phong vừa tấn công thất bại, rồi lại từ từ quay sang, nhìn Trần Trường Sinh. Nàng nhìn thân thể không một vết xước của hắn, rồi lại nhìn tảng đá kiên cố kia.

Nàng hít một hơi thật sâu, chỉ tay vào tảng đá.

"Mắt trận đầu tiên... có lẽ chính là tảng đá đó." Nàng dừng lại một chút, rồi nhìn thẳng vào Trần Trường Sinh, gằn từng chữ.

"Và vũ khí duy nhất có thể phá hủy nó chính là ngươi”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát - Chương 54 | Đọc truyện chữ