Cô đối với tiền tài không có quá lớn d.ụ.c vọng, thậm chí con gái đều thích quần áo trang điểm, cô cũng không phải thực để ý. Chỉ cần cả người thoạt nhìn sạch sẽ ngăn nắp là được. Cô cũng không đua đòi với người khác, nỗ lực tận dụng mọi thứ hiện có để sống tốt mỗi ngày.

.....

Cô như vậy làm anh không thể không càng ngày càng thích, làm anh muốn đem tất cả những gì tốt nhất cho cô.

Lần này làm t.h.u.ố.c mỡ, đã mở ra cánh cửa thế giới mới cho anh. Mấy tháng trước, cuộc sống của anh là huấn luyện, chiến đấu, vật lộn, mỗi một khắc đều tràn ngập nhiệt huyết cùng nguy hiểm, nhưng anh thích cuộc sống như vậy.

Sau khi chuyển ngành, cuộc sống của anh là họp hành, tuần tra an toàn khu xưởng, mỗi ngày như ông già xế chiều, hỗn độn tản mạn. Cũng chỉ có khi về nhà ở bên cô, mới cảm thấy con người anh vẫn còn đang sống. Cô mỗi ngày tựa như một cái mô tơ nhỏ bận rộn không ngừng, tươi sống làm anh hâm mộ.

Anh thích cuộc sống hiện tại, bởi vì nơi này có cô. Anh lại không thích cuộc sống hiện tại, cuộc sống hiện tại nếu không có vợ nhỏ của anh, chính là một vũng nước tù đọng, làm anh hít thở không thông.

Anh không thích công việc hiện tại, anh thích khiêu chiến, khiêu chiến từng cái một những điều không thể.

Lần này bán t.h.u.ố.c mỡ làm anh tìm lại được cảm giác khiêu chiến.

Vì không bị bắt với danh nghĩa đầu cơ trục lợi, vì bí phương không bị tiết lộ, vì mở rộng sản xuất cùng doanh số, anh tính toán từng bước, cuối cùng anh đã thành công.

Ánh mắt sùng bái kia của vợ nhỏ, tựa như huân chương của anh, làm anh tìm lại sự tự tin đã mất.

Trong khoảng thời gian này khi nhàm chán, anh từ trên báo chí sưu tập rất nhiều tin tức chính sách quốc gia, từ đó anh nhìn thấy một ít tín hiệu. Trong tương lai không xa, có lẽ buôn bán tư nhân sẽ là hợp pháp.

Anh chờ mong ngày đó.

Giang Đào lại nhận nhiệm vụ từ hệ thống, lần này là học tập khám bệnh Trung y. Đây cũng là căn cứ vào bài vở chủ nhiệm Lưu sắp xếp cho cô mà đưa ra lựa chọn.

Cô hiện tại đã thuộc lòng đại bộ phận thảo d.ư.ợ.c, kiến thức cơ sở Trung y cũng có hiểu biết, sau đó liền phải bắt đầu học tập chẩn bệnh. Chẩn bệnh Trung y bao gồm Vọng, Văn, Vấn, Thiết.

Giang Đào học tập từng thứ một.

Thời tiết ấm lên, người dùng t.h.u.ố.c mỡ trị nẻ càng ngày càng ít, Tần Sơn Hà không còn bận rộn như trước. Bất quá anh giúp đỡ Hạ Đông Thăng mở rộng thêm mấy kênh tiêu thụ, khiến cho việc buôn bán hạt dưa càng ngày càng tốt.

Cũng bởi vậy, Hạ Đông Thăng đưa ra đề nghị phân chia lại lợi nhuận, hai nhà bọn họ mỗi bên chiếm 50% lợi nhuận. Trải qua hiệp thương, Giang Đào cũng đồng ý đề nghị này, rốt cuộc bởi vì có Tần Sơn Hà gia nhập, doanh số hạt dưa tăng gấp đôi không ngừng.

“Đào Nhi, Tần Sơn Hà nhà em thật là một nhân tài. Em không biết đâu, cậu ấy đến chỗ bọn chị lượn một vòng, liền chỉ ra rất nhiều thiếu sót của bọn chị. Trải qua cậu ấy chỉ điểm, cùng một cái nồi, cùng số lượng người, hạt dưa bọn chị rang ra trong một ngày nhiều hơn trước kia rất nhiều. Còn có cái kia gọi là tiêu… tiêu thụ, được cậu ấy chỉnh đốn lại, cùng những con đường đó, nhưng bán được nhiều hơn trước kia. Cậu ấy làm trưởng khoa bảo vệ ở xưởng dệt thật là nhân tài không được trọng dụng, lẽ ra nên đi làm xưởng trưởng……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khi Giang Hạnh tới đưa tiền cho Giang Đào, dùng sức khen ngợi Tần Sơn Hà một hồi, làm Giang Đào tiến thêm một bước hiểu biết về người đàn ông nhà mình.

Buổi chiều tan tầm về đến nhà, Giang Đào đem tiền Giang Hạnh đưa tới, cùng với lợi nhuận t.h.u.ố.c mỡ Tần Sơn Hà đưa cho cô trước đó đều lấy ra: “Ngày mai anh đi hợp tác xã tín dụng gửi tiền vào đi. Cứ gửi vào sổ tiết kiệm của anh là được.”

Lúc trước Tần Sơn Hà gửi 1500 đồng, cộng thêm khoảng thời gian này bọn họ kiếm được, hẳn là có hơn 3000 đồng. Tuy rằng Giang Đào cho rằng tiền cũng không phải quan trọng nhất, nhưng ai lại chê kiếm tiền nhiều đâu? “Được,” Tần Sơn Hà thu tiền lại, “Ngày mai anh đi gửi tiền, sổ tiết kiệm em giữ.”

Cô tín nhiệm anh, đem tiền gửi vào sổ tiết kiệm của anh. Anh đương nhiên cũng tín nhiệm cô, cho nên sổ tiết kiệm để cô cầm.

Hai vợ chồng ăn ý cười, sau đó cùng đi vào bếp nấu cơm. Mới vừa làm được một nửa, cửa bị gõ vang, Tần Sơn Hà qua đi mở cửa vừa thấy là Lương Lệ cùng Hồ Á Ninh.

Tần Sơn Hà nhíu mày, anh không quá thích Giang Đào cùng Hồ Á Ninh đi lại quá gần. Không phải bởi vì bọn họ đã từng xem mắt, mà là anh cùng Hồ Á Ninh ngẫu nhiên gặp được số lần quá nhiều, nhiều đến mức anh đều hoài nghi Hồ Á Ninh gắn radar trên người anh.

Nhưng bởi vì t.h.u.ố.c mỡ, Giang Đào cùng Lương Lệ quan hệ càng ngày càng tốt. Lương Lệ có rảnh liền đi bệnh viện hoặc là tới nhà tìm Giang Đào, rất nhiều thời điểm Hồ Á Ninh cũng đi theo, ba người thoạt nhìn nghiễm nhiên là bạn thân. Nhưng chuyện giữa phụ nữ với nhau, Tần Sơn Hà lại khó nói cái gì.

“Hôm nay Văn Bân đi công tác không ở nhà, tớ không muốn nấu cơm liền đến nhà các cậu ăn chực,” Lương Lệ xách theo một túi lưới trái cây đi vào, tiếp tục giải thích, “Kết quả ở trên đường đụng phải Á Ninh, liền cùng nhau lại đây.”

Hồ Á Ninh trong tay xách hai con cá, ngữ khí quen thuộc nói với Tần Sơn Hà: “Đi ngang qua Cung Tiêu Xã, nhìn đến hôm nay cá đặc biệt tươi, liền mua hai con.”

Tần Sơn Hà nhàn nhạt nghiêng người để cô ta vào nhà, sau đó không nói một lời đi vào bếp, bảo Giang Đào đi ra ngoài tiếp đãi hai người bọn họ.

Giang Đào cầm cái xẻng đi đến phòng khách: “Các cậu tới thì tới đi, còn mang theo cái gì?”

Lương Lệ để trái cây lên bàn, xắn tay áo lên nói: “Tớ tuy rằng nấu cơm chẳng ra gì, nhưng trợ thủ vẫn là biết. Bảo Tần Sơn Hà nhà cậu đi nghỉ ngơi đi, tớ tới phụ cậu.”

“Được,” Giang Đào đi đến cửa bếp nhìn người đàn ông đang luống cuống tay chân cười, “Anh mau đi ra ngoài đi, nơi này giao cho bọn em.”

Tần Sơn Hà xác thật đối với việc nấu cơm không thạo, chỉ có thể đi ra. Lúc này, Hồ Á Ninh xách theo cá đi tới, nhìn thoáng qua Tần Sơn Hà, mi mắt cong cong, tựa như mang theo móc câu. Sau đó lại nói với Giang Đào: “Để Tần trưởng khoa làm cá đi.”

Nói xong cô ta đưa cá về phía Tần Sơn Hà, nhưng Tần Sơn Hà đang cúi đầu xắn tay áo bị tuột xuống cho Giang Đào, không thèm cho cô ta một cái liếc mắt. Hồ Á Ninh nội tâm xấu hổ lại thẹn bực, nhưng trên mặt một chút không hiện, lại đưa cá về phía Giang Đào.
Chương 97 - Chương 97 | Đọc truyện tranh