Mấy người ở cục bưu chính dùng t.h.u.ố.c mỡ một thời gian, đều cảm thấy rất tốt, bắt đầu giới thiệu cho bạn bè thân thích xung quanh, việc buôn bán t.h.u.ố.c mỡ của Giang Đào ngày càng tốt.

Tuy rằng kiếm được không ít tiền, nhưng mỗi ngày nấu t.h.u.ố.c mỡ tốn của cô rất nhiều thời gian, làm chậm trễ việc học tập. Sau đó, cô liền giao công việc nấu t.h.u.ố.c mỡ cho Tần Sơn Hà.

Đến nỗi nói bí phương muốn bảo mật, Giang Đào hiện tại xem cô và Tần Sơn Hà là một thể, cô tin tưởng anh sẽ không tiết lộ bí phương ra ngoài.

Qua một thời gian, Giang Đào phát hiện doanh số t.h.u.ố.c mỡ so với lúc cô làm tăng gấp mấy lần, hỏi Tần Sơn Hà mới biết được, anh đã bán t.h.u.ố.c mỡ sang huyện bên cạnh, thậm chí trên thành phố cũng có rất nhiều người dùng t.h.u.ố.c mỡ của bọn họ.

Giang Đào trở thành nhân viên chính thức của bệnh viện, chức vụ là y tá, không thể lại giống như trước kia đi theo bên cạnh chủ nhiệm Lưu học tập. Chủ nhiệm Lưu liền sắp xếp bài vở cho cô, để cô tự học ở nhà.

Cho nên trong khoảng thời gian này cô vừa phải thích ứng với công việc y tá, vừa phải học tập bài vở chủ nhiệm Lưu giao, bận đến chân không chạm đất, cũng liền không phát hiện Tần Sơn Hà trong khoảng thời gian này cũng bận rộn vô cùng.

Khi Tần Sơn Hà nộp lên lợi nhuận bán t.h.u.ố.c mỡ, cô nhìn xấp tiền "Đại đoàn kết" thật dày kia, kinh ngạc hỏi anh: “Sao lại nhiều như vậy?”

Cô giao việc chế tạo t.h.u.ố.c mỡ cho Tần Sơn Hà cũng mới được một tháng, sao có thể kiếm nhiều tiền như vậy? Tần Sơn Hà ngồi xuống bên cạnh Giang Đào, kể lại quá trình sự việc một lần.

Bởi vì lo lắng việc nấu t.h.u.ố.c mỡ ảnh hưởng Giang Đào học tập, Tần Sơn Hà liền nhận lấy công việc này, đồng thời cũng tuyên truyền tác dụng của t.h.u.ố.c mỡ ở xung quanh.

Huyện thành vốn dĩ không lớn, không mấy ngày đại bộ phận người trong huyện đều đã biết loại t.h.u.ố.c mỡ này dùng đặc biệt tốt. Trong lúc nhất thời người tìm Tần Sơn Hà mua t.h.u.ố.c mỡ nhiều lên.

Dưới tình huống này, Tần Sơn Hà một người nấu khẳng định cung ứng không kịp. Anh liền tìm Hạ Đông Thăng. Hạ Đông Thăng cùng Giang Hạnh buôn bán hạt dưa cũng rất tốt, hiện tại cả nhà họ Hạ cùng cha mẹ Giang Hạnh đều đã tới giúp bọn họ rang hạt dưa.

Tần Sơn Hà liền cùng Hạ Đông Thăng và Giang Hạnh thương lượng, để cha mẹ Giang Hạnh giúp đỡ nấu t.h.u.ố.c mỡ. Nguyên nhân tìm bọn họ, một là tính tình hai người này anh rõ ràng, đều là người thành thật, hơn nữa không biết chữ, càng không quen biết thảo d.ư.ợ.c, khả năng tiết lộ bí phương rất nhỏ.

Mặt khác, vì tính bảo mật của bí phương, anh đều tự mình bỏ d.ư.ợ.c liệu vào nồi, cha mẹ Giang Hạnh cơ bản không tiếp xúc được với d.ư.ợ.c liệu thô.

Giải quyết xong vấn đề sản xuất, Tần Sơn Hà lại nghĩ cách mở rộng thị trường lớn hơn. Anh liên hệ với mấy chiến hữu ở các huyện lân cận, kết quả t.h.u.ố.c mỡ bán ở bên kia cũng không tồi.

Hạ Đông Thăng cũng là người khôn khéo, nhờ Tần Sơn Hà giới thiệu hạt dưa với chiến hữu của anh, như vậy hạt dưa của bọn họ hiện tại cũng bán được sang huyện bên cạnh.

“Chuyện này vốn dĩ muốn nói trước với em, nhưng em dạo này bận quá, nên cứ trì hoãn mãi.”

Kỳ thật Tần Sơn Hà đã nhắc qua chuyện này với Giang Đào hai lần, nhưng anh vừa mới mở miệng, Giang Đào liền nói anh cứ xem mà làm là được, cho nên mới tạo thành cục diện hiện tại anh mang về nhiều tiền như vậy, Giang Đào kinh ngạc đến không được. Một đôi mắt to như nai con nhìn Tần Sơn Hà, cào vào tim anh ngứa ngáy.

“Anh thật là quá tuyệt vời, em tuyệt đối không làm được như vậy.” Giang Đào vẻ mặt sùng bái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tâm Tần Sơn Hà càng ngứa ngáy khó nhịn, tay không tự chủ được ôm lấy bả vai cô, môi ghé vào bên tai cô nói: “Vậy em có muốn tỏ vẻ một chút không?”

Mặt Giang Đào lại đỏ lên, lắp bắp nói: “Tỏ... Tỏ vẻ cái gì?”

Tần Sơn Hà nhìn về phía môi cô đầy ái muội lưu luyến, Giang Đào nháy mắt minh bạch ý tứ của anh. Nhưng loại chuyện này bình thường anh chủ động cô còn xấu hổ đến không được, hiện tại bảo cô chủ động, cô càng xấu hổ hơn.

Tim đập thình thịch như trống gõ. Anh vẫn cứ nhìn cô như vậy, Giang Đào nhìn về phía môi anh, góc cạnh rõ ràng, mang theo nụ cười ái muội, tựa hồ đang dụ dỗ cô tới nếm thử.

Tay nhỏ nắm lấy áo anh, mặt chậm rãi ghé sát lại, nhắm mắt lại quyết tâm, đôi môi đỏ mọng dán lên môi anh.

Tần Sơn Hà vốn chỉ định trêu chọc cô, không nghĩ tới nha đầu này có thể cho anh kinh hỉ lớn như vậy. Anh lập tức phản thủ vi công, đem người gắt gao ôm vào trong lòng n.g.ự.c, tựa hồ muốn khảm vào trong thân thể.

Thế công của anh kịch liệt, Giang Đào chỉ có thể bị động thừa nhận, thẳng đến khi không thể hô hấp anh mới kết thúc.

Tần Sơn Hà đôi tay nâng khuôn mặt nhỏ của cô, từng chút từng chút hôn nhẹ lên đôi môi bị anh hôn đến càng thêm mê người, dư vị cảm giác vừa rồi làm anh muốn ngừng mà không được.

Ngày tháng trôi qua quá chậm, anh chỉ muốn ngày mai chính là thi đại học, sau đó anh có thể đem cô hoàn hoàn toàn toàn biến thành người của mình. Những ngày tháng ẩn nhẫn như vậy, quá dày vò.

“Bất quá, trời ấm dần lên, tháng sau doanh số t.h.u.ố.c mỡ phỏng chừng không tốt như vậy nữa.” Vì dời đi sự chú ý của chính mình, Tần Sơn Hà nói sang chuyện t.h.u.ố.c mỡ.

Giang Đào còn có chút thở dốc, khuôn mặt nhỏ chôn ở n.g.ự.c anh nhẹ nhàng ừ một tiếng. Bán t.h.u.ố.c mỡ chỉ là nhất thời hứng khởi, có thể kiếm tiền tự nhiên tốt, nhưng không kiếm được tiền cô cũng sẽ không tiếc nuối.

Cô đối với việc kiếm tiền cũng không có quá lớn hứng thú, hiện tại thu nhập đã có thể duy trì cuộc sống rất tốt. Cô càng để ý chính là thi đại học cùng y học.

Tim Tần Sơn Hà bị sự ngoan ngoãn của cô làm cho mềm thành một vũng nước, lại hôn lên môi cô một cái, chịu đựng không thâm nhập thêm.

“Mau đi nghỉ ngơi đi, đừng đọc sách quá khuya.” Tần Sơn Hà không nỡ đẩy người ra khỏi vòng tay.

Giang Đào đỏ mặt gật đầu, đi phòng vệ sinh rửa mặt đ.á.n.h răng rồi về phòng nghỉ ngơi.

Tần Sơn Hà về phòng dựa nghiêng trên đầu giường hút t.h.u.ố.c, trong căn phòng tối tăm, ánh sáng mỏng manh từ đầu t.h.u.ố.c lá nhuộm lên khuôn mặt góc cạnh của anh một vầng sáng nhàn nhạt, một chân lười nhác gập lên, cả người thoạt nhìn tản mạn lại thích ý.

Nhớ tới sự thân mật vừa rồi của hai người, khóe môi anh không khỏi cong lên.

Tuy rằng sống chung với vợ nhỏ thời gian không dài, chỉ có hai ba tháng, nhưng anh đối với tính tình của cô đã hiểu biết không sai biệt lắm. Cô ngày thường thoạt nhìn ôn nhu ngoan ngoãn, nhưng một khi bướng lên thì so với nghé con còn bướng hơn.
Chương 96 - Chương 96 | Đọc truyện tranh