Giang Đào nhận lấy cá, nói với Tần Sơn Hà: “Anh đi làm cá đi.”
Tần Sơn Hà xắn xong tay áo cho cô mới nhận lấy cá, nói: “Hôm nay quá muộn, làm cá phiền phức, vẫn là để mai lại làm đi.”
Nói xong anh lấy ra một cái chậu lớn hứng chút nước, thả cá vào. Cá bị khát khô thật lâu gặp được nước tham lam bơi lội, phát ra tiếng nước ào ào.
Giang Đào cũng không quá nguyện ý làm cá, có điểm phiền toái. Bất quá vì để Hồ Á Ninh không xấu hổ, cô cười nói: “Ngày mai hai cậu lại qua đây, tớ làm cá cho các cậu ăn.”
Hồ Á Ninh trên mặt không có một chút xấu hổ, cũng xắn tay áo lên tiến vào bếp, phụ giúp Giang Đào. Kỳ thật giờ phút này nội tâm cô ta mất mát cùng không cam lòng, như nước lũ quét qua toàn thân.
Cô ta nhiều lần tạo ra cơ hội ngẫu nhiên gặp được Tần Sơn Hà, mỗi lần cùng anh đối diện, cô ta đều làm cho hai mắt của mình hàm chứa đầy tình ý. Cô ta không tin anh không biết ý tứ của cô ta, nhưng anh thật giống như bị mù, nhìn không thấy tình ý của cô ta.
Mà anh lại ôn nhu đối đãi Giang Đào như vậy, cái này làm cho cô ta ghen ghét muốn phát điên.
Không vội, không vội, không vội.
Hồ Á Ninh một lần lại một lần tự nhủ với chính mình, Tần Sơn Hà như vậy mới đáng giá để cô ta hao tổn tâm cơ tranh đoạt.
Ăn cơm xong, Tần Sơn Hà đi rửa bát, Giang Đào bồi Lương Lệ cùng Hồ Á Ninh nói chuyện. Lương Lệ mấy ngày nay vẫn luôn lên kế hoạch mua TV, hiện tại lại hưng phấn nói với Giang Đào về sự thần kỳ của TV.
“…Tháng trước tớ đi nhà cô tớ ở thành phố, nhà họ mới vừa mua một cái TV. Có thể xem tin tức, xem phim truyền hình còn có điện ảnh ở trên đó. Chính là phiếu TV này không dễ kiếm, cô tớ cũng là nhờ cậy thật nhiều người mới kiếm được một tấm…”
Giang Đào từng đọc trên báo chí đưa tin về TV, lúc ấy cũng cảm thấy thứ đó thực thần kỳ, nhưng cô chưa từng nghĩ tới việc mua nó. Có thời gian xem TV, cô thà đọc thêm vài trang sách còn hơn.
Bất quá Lương Lệ cảm thấy hứng thú, cô cũng liền nghiêm túc nghe.
Hồ Á Ninh thấy Giang Đào cùng Lương Lệ nói chuyện rôm rả, liền đứng dậy đi đến cửa bếp, nhìn người đàn ông cao lớn bên trong đang nghiêm túc rửa bát. Hình ảnh có chút không hài hòa, nhưng thực ấm áp.
Lại qua vài thập niên nữa, đàn ông nấu cơm rửa bát là chuyện thực phổ biến. Nhưng ở hiện tại cái niên đại này, đàn ông vào bếp đã ít lại càng thêm ít, bọn họ tan tầm phần lớn ngồi ở phòng khách xem báo chí, đại gia giống nhau, chờ phụ nữ nấu cơm xong.
Tần Sơn Hà thì không giống.
“Nhìn dáng vẻ Tần trưởng khoa thường xuyên rửa bát a, xem động tác này thật là thuần thục.” Hồ Á Ninh ngữ khí nhẹ nhàng nói giỡn với Tần Sơn Hà, trên mặt cô ta cười, nụ cười này cô ta đã đối diện với gương luyện tập rất nhiều lần, cô ta tin tưởng, chỉ cần Tần Sơn Hà quay đầu lại nhìn thấy nụ cười của cô ta, liền sẽ phát hiện vẻ đẹp của cô ta.
Nhưng tiếc nuối chính là, người đàn ông kia dường như không nghe thấy cô ta nói chuyện, vẫn luôn cúi đầu nghiêm túc rửa bát, tựa như đó là công việc quan trọng cỡ nào.
Hồ Á Ninh xấu hổ lại ủy khuất, nhưng trên mặt vẫn mang theo nụ cười. Lúc này một thanh âm truyền đến: “Á Ninh, cậu đứng ở đó làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Là Giang Đào, khẩu khí của cô không giống thường ngày.
Giữa người với người là có từ trường, từ trường hợp nhau thì hai người có thể chơi thân, trở thành bạn bè. Nhưng từ trường bất hòa, cho dù cả ngày dính lấy nhau cũng sẽ không thổ lộ tình cảm.
Giang Đào cảm thấy cô cùng Hồ Á Ninh chính là như vậy. Tuy rằng các cô thường xuyên gặp mặt, ở trong mắt người ngoài các cô chính là bạn thân. Nhưng Giang Đào chính là cảm thấy cô ta cùng Lương Lệ không giống nhau.
Cô có thể cùng Lương Lệ không có gì giấu nhau, nhưng cùng Hồ Á Ninh chỉ là xã giao hời hợt. Mà giờ phút này, nhìn Hồ Á Ninh dựa vào khung cửa nói giỡn với Tần Sơn Hà, cô cảm thấy là lạ. Bởi vì ngày thường, cô cũng sẽ dựa vào khung cửa xem anh rửa bát, nói với anh chuyện nhà như vậy.
“Á Ninh, cậu đứng ở đó làm gì?” Khẩu khí của Giang Đào không được tốt lắm.
Lương Lệ lúc này cũng phát hiện Hồ Á Ninh ở cửa bếp, mà trong bếp là Tần Sơn Hà, cũng cảm thấy có chút kỳ quặc. Tần Sơn Hà một đại nam nhân, Hồ Á Ninh có thể có chuyện gì nói với anh ta? “Đúng đấy Á Ninh, mau lại đây, chúng ta cùng nhau nói chuyện.”
Lương Lệ vẫy tay với Hồ Á Ninh, Hồ Á Ninh cười đi tới: “Tớ chính là hâm mộ Giang Đào, nhìn xem Tần trưởng khoa thương cậu thế nào.”
Lương Lệ nghe xong lời cô ta cũng mặt mang hâm mộ: “Tớ cũng hâm mộ, các cậu không biết đâu, nhà tớ vị kia chưa bao giờ vào bếp. Tần Sơn Hà,” Lương Lệ hướng về phía nhà bếp đề cao thanh âm nói: “Trở về cậu phải giáo d.ụ.c Triệu Văn Bân, bảo anh ấy lấy cậu làm tấm gương.”
Trong bếp Tần Sơn Hà không đáp lời, Lương Lệ cũng không thèm để ý, lại lôi kéo Giang Đào nói Triệu Văn Bân nhà cô ấy chỗ nào chỗ nào không tốt, bất quá khi nói chuyện, trong ánh mắt vẫn mang theo ý cười.
Rõ ràng cô ấy tuy rằng oán giận, nhưng đối với Triệu Văn Bân vẫn là thực vừa lòng.
Hồ Á Ninh cười ngồi một bên nghe, kỳ thật lỗ tai vẫn luôn chú ý động tĩnh trong bếp.
Tần Sơn Hà rửa bát xong, Lương Lệ đứng dậy muốn cáo từ, Giang Đào cùng Tần Sơn Hà đưa các cô ra đến cổng khu người nhà. Nhìn các cô đi xa, bàn tay to của Tần Sơn Hà nắm lấy tay nhỏ của cô, kéo cô về nhà.
Hai người đều không nói chuyện Hồ Á Ninh, Tần Sơn Hà là hoàn toàn không đem người kia để vào mắt. Giang Đào cảm thấy không có bằng chứng, cô cũng không dám nói cái gì.
Về nhà xong, Tần Sơn Hà lại ôm vợ nhỏ của anh một lát mới để cô về phòng nghỉ ngơi. Giang Đào có rất nhiều kiến thức muốn học, trở về phòng liền bắt đầu đọc sách, chút không thoải mái do Hồ Á Ninh mang đến thực mau bị ném ra sau đầu.
Mà trở lại phòng trọ, Hồ Á Ninh tức giận ném cái ca tráng men trong phòng, tiếng vang ch.ói tai làm tâm cô ta càng thêm bực bội. Cô ta không rõ, rõ ràng cô ta trọng sinh chiếm hết tiên cơ, vì cái gì vẫn sống không như ý thế này.
Cô ta lại nhớ tới những khổ sở phải chịu đựng kiếp trước. Bị bắt gả cho một người không thích, bị nhục mạ, gia bạo còn phải vì sinh kế bôn ba, bị người coi thường. Những ngày tháng đó cô ta sợ rồi, không bao giờ muốn nghĩ tới nữa.
Cô ta biết, cướp Tần Sơn Hà từ trong tay Giang Đào sẽ bị người mắng, bị người coi thường. Nhưng là, trải nghiệm kiếp trước nói cho cô ta biết, phụ nữ làm tốt không bằng gả tốt.
Tần Sơn Hà xắn xong tay áo cho cô mới nhận lấy cá, nói: “Hôm nay quá muộn, làm cá phiền phức, vẫn là để mai lại làm đi.”
Nói xong anh lấy ra một cái chậu lớn hứng chút nước, thả cá vào. Cá bị khát khô thật lâu gặp được nước tham lam bơi lội, phát ra tiếng nước ào ào.
Giang Đào cũng không quá nguyện ý làm cá, có điểm phiền toái. Bất quá vì để Hồ Á Ninh không xấu hổ, cô cười nói: “Ngày mai hai cậu lại qua đây, tớ làm cá cho các cậu ăn.”
Hồ Á Ninh trên mặt không có một chút xấu hổ, cũng xắn tay áo lên tiến vào bếp, phụ giúp Giang Đào. Kỳ thật giờ phút này nội tâm cô ta mất mát cùng không cam lòng, như nước lũ quét qua toàn thân.
Cô ta nhiều lần tạo ra cơ hội ngẫu nhiên gặp được Tần Sơn Hà, mỗi lần cùng anh đối diện, cô ta đều làm cho hai mắt của mình hàm chứa đầy tình ý. Cô ta không tin anh không biết ý tứ của cô ta, nhưng anh thật giống như bị mù, nhìn không thấy tình ý của cô ta.
Mà anh lại ôn nhu đối đãi Giang Đào như vậy, cái này làm cho cô ta ghen ghét muốn phát điên.
Không vội, không vội, không vội.
Hồ Á Ninh một lần lại một lần tự nhủ với chính mình, Tần Sơn Hà như vậy mới đáng giá để cô ta hao tổn tâm cơ tranh đoạt.
Ăn cơm xong, Tần Sơn Hà đi rửa bát, Giang Đào bồi Lương Lệ cùng Hồ Á Ninh nói chuyện. Lương Lệ mấy ngày nay vẫn luôn lên kế hoạch mua TV, hiện tại lại hưng phấn nói với Giang Đào về sự thần kỳ của TV.
“…Tháng trước tớ đi nhà cô tớ ở thành phố, nhà họ mới vừa mua một cái TV. Có thể xem tin tức, xem phim truyền hình còn có điện ảnh ở trên đó. Chính là phiếu TV này không dễ kiếm, cô tớ cũng là nhờ cậy thật nhiều người mới kiếm được một tấm…”
Giang Đào từng đọc trên báo chí đưa tin về TV, lúc ấy cũng cảm thấy thứ đó thực thần kỳ, nhưng cô chưa từng nghĩ tới việc mua nó. Có thời gian xem TV, cô thà đọc thêm vài trang sách còn hơn.
Bất quá Lương Lệ cảm thấy hứng thú, cô cũng liền nghiêm túc nghe.
Hồ Á Ninh thấy Giang Đào cùng Lương Lệ nói chuyện rôm rả, liền đứng dậy đi đến cửa bếp, nhìn người đàn ông cao lớn bên trong đang nghiêm túc rửa bát. Hình ảnh có chút không hài hòa, nhưng thực ấm áp.
Lại qua vài thập niên nữa, đàn ông nấu cơm rửa bát là chuyện thực phổ biến. Nhưng ở hiện tại cái niên đại này, đàn ông vào bếp đã ít lại càng thêm ít, bọn họ tan tầm phần lớn ngồi ở phòng khách xem báo chí, đại gia giống nhau, chờ phụ nữ nấu cơm xong.
Tần Sơn Hà thì không giống.
“Nhìn dáng vẻ Tần trưởng khoa thường xuyên rửa bát a, xem động tác này thật là thuần thục.” Hồ Á Ninh ngữ khí nhẹ nhàng nói giỡn với Tần Sơn Hà, trên mặt cô ta cười, nụ cười này cô ta đã đối diện với gương luyện tập rất nhiều lần, cô ta tin tưởng, chỉ cần Tần Sơn Hà quay đầu lại nhìn thấy nụ cười của cô ta, liền sẽ phát hiện vẻ đẹp của cô ta.
Nhưng tiếc nuối chính là, người đàn ông kia dường như không nghe thấy cô ta nói chuyện, vẫn luôn cúi đầu nghiêm túc rửa bát, tựa như đó là công việc quan trọng cỡ nào.
Hồ Á Ninh xấu hổ lại ủy khuất, nhưng trên mặt vẫn mang theo nụ cười. Lúc này một thanh âm truyền đến: “Á Ninh, cậu đứng ở đó làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Là Giang Đào, khẩu khí của cô không giống thường ngày.
Giữa người với người là có từ trường, từ trường hợp nhau thì hai người có thể chơi thân, trở thành bạn bè. Nhưng từ trường bất hòa, cho dù cả ngày dính lấy nhau cũng sẽ không thổ lộ tình cảm.
Giang Đào cảm thấy cô cùng Hồ Á Ninh chính là như vậy. Tuy rằng các cô thường xuyên gặp mặt, ở trong mắt người ngoài các cô chính là bạn thân. Nhưng Giang Đào chính là cảm thấy cô ta cùng Lương Lệ không giống nhau.
Cô có thể cùng Lương Lệ không có gì giấu nhau, nhưng cùng Hồ Á Ninh chỉ là xã giao hời hợt. Mà giờ phút này, nhìn Hồ Á Ninh dựa vào khung cửa nói giỡn với Tần Sơn Hà, cô cảm thấy là lạ. Bởi vì ngày thường, cô cũng sẽ dựa vào khung cửa xem anh rửa bát, nói với anh chuyện nhà như vậy.
“Á Ninh, cậu đứng ở đó làm gì?” Khẩu khí của Giang Đào không được tốt lắm.
Lương Lệ lúc này cũng phát hiện Hồ Á Ninh ở cửa bếp, mà trong bếp là Tần Sơn Hà, cũng cảm thấy có chút kỳ quặc. Tần Sơn Hà một đại nam nhân, Hồ Á Ninh có thể có chuyện gì nói với anh ta? “Đúng đấy Á Ninh, mau lại đây, chúng ta cùng nhau nói chuyện.”
Lương Lệ vẫy tay với Hồ Á Ninh, Hồ Á Ninh cười đi tới: “Tớ chính là hâm mộ Giang Đào, nhìn xem Tần trưởng khoa thương cậu thế nào.”
Lương Lệ nghe xong lời cô ta cũng mặt mang hâm mộ: “Tớ cũng hâm mộ, các cậu không biết đâu, nhà tớ vị kia chưa bao giờ vào bếp. Tần Sơn Hà,” Lương Lệ hướng về phía nhà bếp đề cao thanh âm nói: “Trở về cậu phải giáo d.ụ.c Triệu Văn Bân, bảo anh ấy lấy cậu làm tấm gương.”
Trong bếp Tần Sơn Hà không đáp lời, Lương Lệ cũng không thèm để ý, lại lôi kéo Giang Đào nói Triệu Văn Bân nhà cô ấy chỗ nào chỗ nào không tốt, bất quá khi nói chuyện, trong ánh mắt vẫn mang theo ý cười.
Rõ ràng cô ấy tuy rằng oán giận, nhưng đối với Triệu Văn Bân vẫn là thực vừa lòng.
Hồ Á Ninh cười ngồi một bên nghe, kỳ thật lỗ tai vẫn luôn chú ý động tĩnh trong bếp.
Tần Sơn Hà rửa bát xong, Lương Lệ đứng dậy muốn cáo từ, Giang Đào cùng Tần Sơn Hà đưa các cô ra đến cổng khu người nhà. Nhìn các cô đi xa, bàn tay to của Tần Sơn Hà nắm lấy tay nhỏ của cô, kéo cô về nhà.
Hai người đều không nói chuyện Hồ Á Ninh, Tần Sơn Hà là hoàn toàn không đem người kia để vào mắt. Giang Đào cảm thấy không có bằng chứng, cô cũng không dám nói cái gì.
Về nhà xong, Tần Sơn Hà lại ôm vợ nhỏ của anh một lát mới để cô về phòng nghỉ ngơi. Giang Đào có rất nhiều kiến thức muốn học, trở về phòng liền bắt đầu đọc sách, chút không thoải mái do Hồ Á Ninh mang đến thực mau bị ném ra sau đầu.
Mà trở lại phòng trọ, Hồ Á Ninh tức giận ném cái ca tráng men trong phòng, tiếng vang ch.ói tai làm tâm cô ta càng thêm bực bội. Cô ta không rõ, rõ ràng cô ta trọng sinh chiếm hết tiên cơ, vì cái gì vẫn sống không như ý thế này.
Cô ta lại nhớ tới những khổ sở phải chịu đựng kiếp trước. Bị bắt gả cho một người không thích, bị nhục mạ, gia bạo còn phải vì sinh kế bôn ba, bị người coi thường. Những ngày tháng đó cô ta sợ rồi, không bao giờ muốn nghĩ tới nữa.
Cô ta biết, cướp Tần Sơn Hà từ trong tay Giang Đào sẽ bị người mắng, bị người coi thường. Nhưng là, trải nghiệm kiếp trước nói cho cô ta biết, phụ nữ làm tốt không bằng gả tốt.