Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng
Chương 601
Trẻ con cũng có bí mật.
Thời gian trôi qua thật nhanh, đảo mắt song sinh đã lên tiểu học, sự nghiệp của vợ chồng Lương Hiểu Đào cùng Tần Sơn Hà cũng phát triển vượt bậc. Bệnh viện Đồng Nhạc mở thêm năm chi nhánh trong nước, ở nước ngoài lại thu mua bốn bệnh viện. Hơn nữa bốn bệnh viện này tất cả đều đổi tên thành bệnh viện Đồng Nhạc.
Đương nhiên, mục tiêu của Lương Hiểu Đào không chỉ có như thế, mục tiêu của cô là trong nước ít nhất mỗi thành phố thủ phủ đều có bệnh viện Đồng Nhạc, ở nước ngoài cũng làm cho bệnh viện Đồng Nhạc mọc lên như nấm.
Siêu thị của Tần Sơn Hà mở rộng càng nhanh, hiện tại mỗi thành phố thủ phủ đều có siêu thị của anh, trung tâm thương mại anh trù hoạch xây dựng ở Kinh Đô đã sớm hoàn công khai trương, hiện tại trở thành nơi tiêu dùng nổi tiếng ở Kinh Đô.
Đồng thời, đồng chí Tần Sơn Hà còn đầu tư một ít ngành sản xuất, như bất động sản đang có xu thế tốt và ngành internet mới nổi.
Có người lén lút đồn rằng, nếu xếp hạng người giàu cả nước, vợ chồng Tần Sơn Hà và Lương Hiểu Đào khẳng định xếp hạng nhất.
Lương Nguyên Đường muốn về hưu, kỳ thật theo tuổi tác của ông, mấy năm trước đã nên về hưu, nhưng bộ đội không thả người, sau lại dưới sự yêu cầu nhiều lần của ông, rốt cuộc cũng làm thủ tục về hưu.
Về hưu liền phải dọn ra khỏi đại viện quân khu, nhưng quốc gia lại sắp xếp nơi ở dưỡng lão. Bất quá Lương Nguyên Đường cùng Mai Thu Lan đều không tính toán đi ở, bọn họ muốn về ở nhà cũ của Lương gia.
“Các con không cần cùng chúng ta về ở nhà cũ,” Lương Nguyên Đường nói với vợ chồng Lương Hiểu Đào: “Hai thân già chúng ta thân thể còn tráng kiện lắm, không cần các con chăm sóc.”
Hiện tại người trẻ tuổi đều hy vọng được ở riêng.
Lương Hiểu Đào cùng Tần Sơn Hà cảm thấy như bây giờ rất tốt, cùng người già ở một chỗ vô cùng náo nhiệt, ngẫu nhiên muốn thế giới hai người thì về căn nhà riêng của họ ở hai ngày. Hơn nữa còn có song sinh, hai ông bà rời xa bọn họ thì được, nhưng rời xa song sinh chỉ sợ là không chịu nổi.
Cho nên Tần Sơn Hà cùng Lương Hiểu Đào tỏ vẻ sẽ đi theo cùng về ở nhà cũ Lương gia.
Lương Nguyên Đường cùng Mai Thu Lan tự nhiên cao hứng khi bọn họ cùng về ở, dù sao nhà cũ rất lớn. Nói xong xuôi, bọn họ liền bắt đầu sửa sang lại nhà cũ.
Bọn họ muốn dọn vào, gia đình Lương Ngọc Đường cũng rất cao hứng. Nhà cũ là tòa nhà năm gian, tuy rằng cả đại gia đình ở cùng một chỗ, nhưng mỗi người có sân riêng, cũng không ảnh hưởng lẫn nhau sinh hoạt.
Lương Hiểu Đào cùng Tần Sơn Hà đều cảm thấy phỏng chừng sẽ ở nhà cũ rất nhiều năm, cho nên sửa sang lại cũng không qua loa. Bên quân khu tỏ vẻ, Lương tướng quân khi nào sửa sang xong nhà cửa thì khi đó hãy dọn đi.
Tuy rằng quân khu không thúc giục, nhưng bọn họ vẫn phải nắm c.h.ặ.t thời gian. Bên này đang bận rộn sửa sang, bên kia Đường Lập Người tìm được Tần Sơn Hà, muốn mua lại cái sân đã bán trước kia.
“Tần tổng, tôi có thể dùng giá gấp ba lúc trước bán nhà để mua lại,” Đường Lập Người ngồi đối diện bàn làm việc của Tần Sơn Hà khẩn thiết nói: “Tôi biết Tần tổng không thiếu tiền, nhưng đây là thành ý của tôi. Căn nhà đó với tôi mà nói thật sự rất quan trọng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Sơn Hà dựa lưng vào ghế ngồi nhàn nhạt nhìn Đường Lập Người, ông ta so với mấy năm trước khí phách hăng hái hơn rất nhiều. Nghe nói khoảng thời gian trước ông ta quay phim điện ảnh, doanh thu phòng vé rất tốt.
“Căn nhà đó nếu thật sự quan trọng với ông như vậy, lúc trước ông đã không bán.” Tần Sơn Hà bưng lên ly nước uống ngụm trà, “Ông c.h.ế.t tâm đi, căn nhà đó tôi sẽ không bán.”
Nực cười, nơi đó có bao nhiêu hồi ức ấm áp lãng mạn của anh và vợ nhỏ, sao có thể bán? “Tần tổng, ngài nghe một chút hạng mục của tôi rồi hãy quyết định được không?”
Vẻ mặt ông ta rất tự tin, ánh mắt Tần Sơn Hà hơi trầm xuống. Theo anh hiểu biết, Đường Lập Người ở phương diện đạo diễn là có chút tài năng, nhưng ở phương diện kinh doanh thì không được. Vậy ông ta dựa vào cái gì mà có sự tự tin này?
Đường Lập Người thấy Tần Sơn Hà không nói chuyện, lập tức nói: “Tần tổng, ngài nghe nói ngài làm chút đầu tư bất động sản, không biết ngài có hiểu biết về bất động sản ở Hải Thị hay không.”
Tần Sơn Hà vẫn như cũ trầm mặc, Đường Lập Người đoán không ra anh đang nghĩ gì, dứt khoát tiếp tục nói: “Ngài hẳn là biết, Thâm Thị làm đặc khu kinh tế mấy năm nay phát triển mạnh mẽ, người phát triển ở Thâm Thị hầu như đều kiếm được món hời lớn.
Nghe nói, Hải Thị lập tức liền phải trở thành một đặc khu kinh tế khác. Đến lúc đó thị trường bất động sản Hải Thị chắc chắn sẽ xuất hiện không gian lợi nhuận rất lớn. Ngài nếu lúc này tiến vào thị trường bất động sản Hải Thị, sau đó dựa theo lời tôi nói mà làm, ngài khẳng định sẽ kiếm được rất nhiều tiền.”
“Những lời này là ai nói với ông?” Tần Sơn Hà ánh mắt nhìn chằm chằm Đường Lập Người hỏi.
Mấy năm nay khí thế trên người Tần Sơn Hà đã thu liễm rất nhiều, nhưng Đường Lập Người vẫn bị anh nhìn đến mức có chút luống cuống. Ông ta vội vàng nói: “Không… Không ai nói gì với tôi cả.”
Tần Sơn Hà nhàn nhạt ừ một tiếng: “Đừng phí tâm tư, tôi sẽ không bán nhà.”
Đường Lập Người từ công ty Tần Sơn Hà đi ra, hẹn gặp một người phụ nữ ở quán cà phê. Hai người gặp mặt xong, Đường Lập Người kể lại tình huống gặp Tần Sơn Hà, sau đó nói: “Tần Sơn Hà rất giàu có, dùng hạng mục và tiền tài dụ hoặc thiết kế hắn căn bản là không được.”
Người phụ nữ sửng sốt một thoáng rồi nói: “Ai nói tôi muốn thiết kế hắn? Đầu tư bất động sản Hải Thị thật sự có thể kiếm món hời lớn, ông nếu có tiền đầu tư thì cũng có thể thử một lần.”
Đường Lập Người không hiểu ý của người phụ nữ này. Người phụ nữ này cho ông ta một bản kế hoạch, ông ta dựa theo bản kế hoạch đó viết một kịch bản, sau đó quay thành phim điện ảnh, kết quả nổi đình nổi đám.
Sau đó người phụ nữ này lại bảo ông ta dùng hạng mục đầu tư bất động sản Hải Thị để dụ hoặc Tần Sơn Hà. Nếu đầu tư bất động sản Hải Thị thật sự có thể kiếm tiền, tại sao người phụ nữ này lại muốn giấu giếm, không tự mình đi gặp Tần Sơn Hà?
“Tin hay không tùy ông,” người phụ nữ cười khẽ một tiếng nói: “Chỗ Tần Sơn Hà không được thì đi tìm Lương Hiểu Đào. Vợ ông không phải có quan hệ khá tốt với cô ta sao?”
Thời gian trôi qua thật nhanh, đảo mắt song sinh đã lên tiểu học, sự nghiệp của vợ chồng Lương Hiểu Đào cùng Tần Sơn Hà cũng phát triển vượt bậc. Bệnh viện Đồng Nhạc mở thêm năm chi nhánh trong nước, ở nước ngoài lại thu mua bốn bệnh viện. Hơn nữa bốn bệnh viện này tất cả đều đổi tên thành bệnh viện Đồng Nhạc.
Đương nhiên, mục tiêu của Lương Hiểu Đào không chỉ có như thế, mục tiêu của cô là trong nước ít nhất mỗi thành phố thủ phủ đều có bệnh viện Đồng Nhạc, ở nước ngoài cũng làm cho bệnh viện Đồng Nhạc mọc lên như nấm.
Siêu thị của Tần Sơn Hà mở rộng càng nhanh, hiện tại mỗi thành phố thủ phủ đều có siêu thị của anh, trung tâm thương mại anh trù hoạch xây dựng ở Kinh Đô đã sớm hoàn công khai trương, hiện tại trở thành nơi tiêu dùng nổi tiếng ở Kinh Đô.
Đồng thời, đồng chí Tần Sơn Hà còn đầu tư một ít ngành sản xuất, như bất động sản đang có xu thế tốt và ngành internet mới nổi.
Có người lén lút đồn rằng, nếu xếp hạng người giàu cả nước, vợ chồng Tần Sơn Hà và Lương Hiểu Đào khẳng định xếp hạng nhất.
Lương Nguyên Đường muốn về hưu, kỳ thật theo tuổi tác của ông, mấy năm trước đã nên về hưu, nhưng bộ đội không thả người, sau lại dưới sự yêu cầu nhiều lần của ông, rốt cuộc cũng làm thủ tục về hưu.
Về hưu liền phải dọn ra khỏi đại viện quân khu, nhưng quốc gia lại sắp xếp nơi ở dưỡng lão. Bất quá Lương Nguyên Đường cùng Mai Thu Lan đều không tính toán đi ở, bọn họ muốn về ở nhà cũ của Lương gia.
“Các con không cần cùng chúng ta về ở nhà cũ,” Lương Nguyên Đường nói với vợ chồng Lương Hiểu Đào: “Hai thân già chúng ta thân thể còn tráng kiện lắm, không cần các con chăm sóc.”
Hiện tại người trẻ tuổi đều hy vọng được ở riêng.
Lương Hiểu Đào cùng Tần Sơn Hà cảm thấy như bây giờ rất tốt, cùng người già ở một chỗ vô cùng náo nhiệt, ngẫu nhiên muốn thế giới hai người thì về căn nhà riêng của họ ở hai ngày. Hơn nữa còn có song sinh, hai ông bà rời xa bọn họ thì được, nhưng rời xa song sinh chỉ sợ là không chịu nổi.
Cho nên Tần Sơn Hà cùng Lương Hiểu Đào tỏ vẻ sẽ đi theo cùng về ở nhà cũ Lương gia.
Lương Nguyên Đường cùng Mai Thu Lan tự nhiên cao hứng khi bọn họ cùng về ở, dù sao nhà cũ rất lớn. Nói xong xuôi, bọn họ liền bắt đầu sửa sang lại nhà cũ.
Bọn họ muốn dọn vào, gia đình Lương Ngọc Đường cũng rất cao hứng. Nhà cũ là tòa nhà năm gian, tuy rằng cả đại gia đình ở cùng một chỗ, nhưng mỗi người có sân riêng, cũng không ảnh hưởng lẫn nhau sinh hoạt.
Lương Hiểu Đào cùng Tần Sơn Hà đều cảm thấy phỏng chừng sẽ ở nhà cũ rất nhiều năm, cho nên sửa sang lại cũng không qua loa. Bên quân khu tỏ vẻ, Lương tướng quân khi nào sửa sang xong nhà cửa thì khi đó hãy dọn đi.
Tuy rằng quân khu không thúc giục, nhưng bọn họ vẫn phải nắm c.h.ặ.t thời gian. Bên này đang bận rộn sửa sang, bên kia Đường Lập Người tìm được Tần Sơn Hà, muốn mua lại cái sân đã bán trước kia.
“Tần tổng, tôi có thể dùng giá gấp ba lúc trước bán nhà để mua lại,” Đường Lập Người ngồi đối diện bàn làm việc của Tần Sơn Hà khẩn thiết nói: “Tôi biết Tần tổng không thiếu tiền, nhưng đây là thành ý của tôi. Căn nhà đó với tôi mà nói thật sự rất quan trọng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Sơn Hà dựa lưng vào ghế ngồi nhàn nhạt nhìn Đường Lập Người, ông ta so với mấy năm trước khí phách hăng hái hơn rất nhiều. Nghe nói khoảng thời gian trước ông ta quay phim điện ảnh, doanh thu phòng vé rất tốt.
“Căn nhà đó nếu thật sự quan trọng với ông như vậy, lúc trước ông đã không bán.” Tần Sơn Hà bưng lên ly nước uống ngụm trà, “Ông c.h.ế.t tâm đi, căn nhà đó tôi sẽ không bán.”
Nực cười, nơi đó có bao nhiêu hồi ức ấm áp lãng mạn của anh và vợ nhỏ, sao có thể bán? “Tần tổng, ngài nghe một chút hạng mục của tôi rồi hãy quyết định được không?”
Vẻ mặt ông ta rất tự tin, ánh mắt Tần Sơn Hà hơi trầm xuống. Theo anh hiểu biết, Đường Lập Người ở phương diện đạo diễn là có chút tài năng, nhưng ở phương diện kinh doanh thì không được. Vậy ông ta dựa vào cái gì mà có sự tự tin này?
Đường Lập Người thấy Tần Sơn Hà không nói chuyện, lập tức nói: “Tần tổng, ngài nghe nói ngài làm chút đầu tư bất động sản, không biết ngài có hiểu biết về bất động sản ở Hải Thị hay không.”
Tần Sơn Hà vẫn như cũ trầm mặc, Đường Lập Người đoán không ra anh đang nghĩ gì, dứt khoát tiếp tục nói: “Ngài hẳn là biết, Thâm Thị làm đặc khu kinh tế mấy năm nay phát triển mạnh mẽ, người phát triển ở Thâm Thị hầu như đều kiếm được món hời lớn.
Nghe nói, Hải Thị lập tức liền phải trở thành một đặc khu kinh tế khác. Đến lúc đó thị trường bất động sản Hải Thị chắc chắn sẽ xuất hiện không gian lợi nhuận rất lớn. Ngài nếu lúc này tiến vào thị trường bất động sản Hải Thị, sau đó dựa theo lời tôi nói mà làm, ngài khẳng định sẽ kiếm được rất nhiều tiền.”
“Những lời này là ai nói với ông?” Tần Sơn Hà ánh mắt nhìn chằm chằm Đường Lập Người hỏi.
Mấy năm nay khí thế trên người Tần Sơn Hà đã thu liễm rất nhiều, nhưng Đường Lập Người vẫn bị anh nhìn đến mức có chút luống cuống. Ông ta vội vàng nói: “Không… Không ai nói gì với tôi cả.”
Tần Sơn Hà nhàn nhạt ừ một tiếng: “Đừng phí tâm tư, tôi sẽ không bán nhà.”
Đường Lập Người từ công ty Tần Sơn Hà đi ra, hẹn gặp một người phụ nữ ở quán cà phê. Hai người gặp mặt xong, Đường Lập Người kể lại tình huống gặp Tần Sơn Hà, sau đó nói: “Tần Sơn Hà rất giàu có, dùng hạng mục và tiền tài dụ hoặc thiết kế hắn căn bản là không được.”
Người phụ nữ sửng sốt một thoáng rồi nói: “Ai nói tôi muốn thiết kế hắn? Đầu tư bất động sản Hải Thị thật sự có thể kiếm món hời lớn, ông nếu có tiền đầu tư thì cũng có thể thử một lần.”
Đường Lập Người không hiểu ý của người phụ nữ này. Người phụ nữ này cho ông ta một bản kế hoạch, ông ta dựa theo bản kế hoạch đó viết một kịch bản, sau đó quay thành phim điện ảnh, kết quả nổi đình nổi đám.
Sau đó người phụ nữ này lại bảo ông ta dùng hạng mục đầu tư bất động sản Hải Thị để dụ hoặc Tần Sơn Hà. Nếu đầu tư bất động sản Hải Thị thật sự có thể kiếm tiền, tại sao người phụ nữ này lại muốn giấu giếm, không tự mình đi gặp Tần Sơn Hà?
“Tin hay không tùy ông,” người phụ nữ cười khẽ một tiếng nói: “Chỗ Tần Sơn Hà không được thì đi tìm Lương Hiểu Đào. Vợ ông không phải có quan hệ khá tốt với cô ta sao?”