“Khoan đã đi,” Lương Hiểu Đào gọi bà ta lại, “Tôi nơi này có t.h.u.ố.c trị thương, cầm đi bôi cho đứa bé.”

Cô chạy chậm vào nhà cầm t.h.u.ố.c trị thương ra đưa cho Chu Hướng Cầm: “Dùng nước sạch rửa sạch vết thương, rồi trực tiếp bôi lên là được.”

Chu Hướng Cầm nhận lấy t.h.u.ố.c mỡ, nói tiếng cảm ơn, rồi dắt bạn nhỏ Cố Học Văn đi về. Lương Hiểu Đào áy náy nói với giáo viên mầm non: “Phiền toái cô rồi.”

Cô giáo vội vàng xua tay: “Không có việc gì, đây là công việc của tôi. Bạn nhỏ Tần Thư Ngôn cùng Lương Thư Lễ hôm nay ở trường học biểu hiện rất tốt.” Trừ bỏ việc đ.á.n.h nhau.

Lương Hiểu Đào lại cùng cô giáo hàn huyên vài câu, chờ cô giáo đi rồi cô đem song sinh gọi vào trong phòng, hỏi rõ ràng tình huống, sau đó giúp An An thay quần áo.

“Giúp đỡ bạn nhỏ là đúng, nhưng phải chú trọng phương thức, không thể động thủ đ.á.n.h người.” Lương Hiểu Đào nhẹ giọng nói.

“Vậy nếu cậu ta đ.á.n.h con thì sao?” An An hỏi.

Lương Hiểu Đào nghĩ nghĩ: “Vậy thì đ.á.n.h trả.” Cô không muốn dạy song sinh hễ có chuyện là tìm cô giáo, thói quen này dưỡng thành không tốt.

An An bĩu môi: “Cố Học Văn nói ông nội cậu ta dạy cậu ta cách đấu, hừ, con thấy cậu ta học chính là khúc gỗ.”

Lương Hiểu Đào: “……” Đây đều là học từ ai vậy hả? Mặc xong quần áo cho An An, vừa lúc Tần Sơn Hà đã trở lại, cô giao song sinh cho anh: “Em không biết quản thế nào, anh tới quản đi!”

Đối mặt với việc giáo d.ụ.c hai đứa con trai, Lương Hiểu Đào thật là có chút lực bất tòng tâm. Tư duy của đàn ông và phụ nữ rất nhiều lúc không giống nhau, vẫn là để bố bọn trẻ giáo d.ụ.c đi.

Tần Sơn Hà một tay dắt một đứa đi vào thư phòng, Lương Hiểu Đào giúp đỡ Mai Thu Lan làm quần áo nhỏ cho đứa bé trong bụng Thang Mẫn Mẫn. Trước đó làm chút đồ con gái, nhưng sau lại kiểm tra ra là hai bé trai, cho nên phải làm lại.

“Nhà chúng ta thiếu con gái, hay là con sinh thêm một lứa nữa?” Mai Thu Lan nói với Lương Hiểu Đào: “Dù sao con cùng Sơn Hà đều không phải nhân viên công vụ.”

Lương Hiểu Đào muốn trợn trắng mắt: “Bình Bình An An mới vừa đi nhà trẻ, bà thật vất vả mới được thanh tịnh, liền không thể hảo hảo hưởng thụ cuộc sống sao?”

Mai Thu Lan: “Bà cảm thấy trông trẻ con liền rất hưởng thụ.”

“Không sinh, dù sao mấy năm gần đây không có quyết định này.” Con cái thật vất vả mới đi học, sinh thêm đứa nữa, cô đâu có muốn tự ngược đãi bản thân!

Tần Sơn Hà không biết giáo d.ụ.c song sinh thế nào, từ thư phòng đi ra, hai tiểu gia hỏa thoạt nhìn rất cao hứng. Lương Hiểu Đào cũng không hỏi, dù sao Tần Sơn Hà sẽ không dạy hư con.

Chỉ chốc lát sau cơm chín, cả nhà bắt đầu ăn cơm. Mới vừa ngồi xuống bên ngoài liền truyền đến tiếng ồn ào, sau đó bảo mẫu liền tới đây nói người nhà họ Cố hàng xóm tới. Lương Hiểu Đào nhíu mày, Chu Hướng Cầm lúc đi không phải vẫn bình thường sao?

Cô cùng Tần Sơn Hà đi ra ngoài, liền thấy Chu Hướng Cầm đang đứng trong sân, chồng bà ta là Cố Tuấn Minh xấu hổ muốn lôi kéo bà ta đi. Nhìn thấy vợ chồng Lương Hiểu Đào, ông ta càng thêm xấu hổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chu Hướng Cầm lại không có một tia xấu hổ nào, bà ta nhìn Lương Hiểu Đào hỏi: “Tiểu Lương đại phu, hôm nay hai nhà chúng ta con cái nháo mâu thuẫn, chúng ta có phải hay không đã hòa bình giải quyết? Có phải hay không không có một chút cãi vã nào?”

Đây là bảo cô tới phân xử?

Lương Hiểu Đào nhìn thoáng qua Cố Tuấn Minh đang xấu hổ muốn chui xuống đất, ông ta đang trầm mặt nhỏ giọng nói với Chu Hướng Cầm: “Được rồi, đừng ở bên ngoài mất mặt xấu hổ nữa.”

“Tôi là tới chứng minh sự trong sạch của mình, có cái gì mà mất mặt?” Chu Hướng Cầm thanh âm rất lớn, trong mắt Cố Học Văn thì mẹ mình chính là người đàn bà đanh đá, cậu bé xoay người chạy ra khỏi nhà họ Lương, trong miệng còn nói: “Mẹ cứ làm loạn đi!”

Chu Hướng Cầm tức đến đỏ mặt, nói với Lương Hiểu Đào: “Tiểu Lương đại phu, cô phân xử một chút, mỗi ngày đều nói tôi không nói lý, hôm nay ông ấy sau khi trở về biết hai nhà chúng ta con cái nháo mâu thuẫn, hỏi cũng không hỏi trực tiếp chất vấn tôi có phải hay không lại không nói lý. Cô nói xem, có người như vậy sao?”

Chu Hướng Cầm mới vừa dọn tới không lâu, Lương Hiểu Đào cùng bà ta không thân cho nên cũng không biết nói thế nào, chỉ có thể cười cười. Chu Hướng Cầm chính là muốn tìm một đối tượng để trút bầu tâm sự, cũng mặc kệ Lương Hiểu Đào có muốn nghe hay không, tự mình ngồi xuống ghế đá trong sân. Lương Hiểu Đào không có biện pháp, chỉ có thể cũng đi theo ngồi xuống. Sau đó xua tay bảo Tần Sơn Hà về phòng.

“Nhìn xem tính tình chồng cô thật tốt, cô là không biết cái lão nhà tôi, tính tình xấu...” Chu Hướng Cầm lôi kéo Lương Hiểu Đào kể lể tính tình Cố Tuấn Minh xấu thế nào, thói quen sinh hoạt tệ ra sao. Ngay cả chuyện chân Cố Tuấn Minh thối đến mức có thể làm bà ta ngất xỉu cũng nói ra.

Lương Hiểu Đào kiên nhẫn nghe xong một lát, sau lại thật sự nhịn không nổi nữa, liền nói: “Đều đến giờ cơm rồi, hay là chị ở lại nhà tôi ăn chút gì?”

Chu Hướng Cầm lúc này mới ý thức được chính mình làm chậm trễ người ta ăn cơm, bà ta cũng không có ngại ngùng, đứng lên nói: “Tôi cũng nấu cơm rồi, về nhà ăn đây.”

Lương Hiểu Đào tiễn bà ta ra cửa, lúc trở về Mai Thu Lan nói với cô: “Cái cô con dâu nhà họ Cố cái gì cũng tốt, chính là mồm mép tép nhảy, thích nói chuyện.”

“Cũng thật đủ thích nói.” Lương Hiểu Đào ngồi xuống, nhận lấy đôi đũa Tần Sơn Hà đưa, “Con nếu là lại nghe tiếp, chuyện lông gà vỏ tỏi nhà bà ấy, phỏng chừng đều có thể kể hết cho con nghe.”

“Lông gà cùng vỏ tỏi thì liên quan gì?” An An hỏi.

Lương Hiểu Đào: “.....”

Mai Thu Lan cười giải thích cho cậu bé ý nghĩa của câu lông gà vỏ tỏi, Thường Thường tắc nhỏ giọng nói với Lương Hiểu Đào: “Bố của Cố Học Văn nói mẹ cậu ấy không nói lý lẽ.”

Lương Hiểu Đào: “......”

Đây đều là nghe từ đâu vậy chứ.

“Đó là chuyện nhà người khác, chúng ta không quan tâm.” Tần Sơn Hà vỗ nhẹ đầu Thường Thường nói.

Lương Hiểu Đào bỗng nhiên cảm thấy có chút vô lực, con cái càng lớn càng khó dạy. Khi còn nhỏ cho chúng ăn ngon chơi vui là được, hiện tại lớn rồi phải chú ý lời nói việc làm của chính mình trước mặt chúng, chỉ sợ một chút không cẩn thận là con cái trưởng thành lệch lạc.

Tình bạn của trẻ con thật sự rất kỳ quái, ngày hôm sau, song sinh đã nắm tay Cố Học Văn cùng nhau trở về. Lương Hiểu Đào hỏi làm sao hòa giải, song sinh làm ra vẻ bí mật, cô dứt khoát không hỏi nữa.
Chương 600 - Chương 600 | Đọc truyện tranh