Đường Lập Người nhíu mày, càng ngày càng cảm thấy người phụ nữ này đối với vợ chồng Tần Sơn Hà không có ý tốt.

“Không được,” Đường Lập Người cự tuyệt nói: “Vợ tôi cùng Lương Hiểu Đào quan hệ rất bình thường, cô ta sẽ không nghe kiến nghị của vợ tôi. Hơn nữa Lương Hiểu Đào dường như đối với kinh doanh đầu tư cũng không có hứng thú.”

Người phụ nữ cau mày, thanh âm bắt đầu trở nên có chút lạnh: “Đạo diễn Đường, lúc trước ông chính là đã đáp ứng tôi, phim điện ảnh nếu đại hoạch thành công, ông sẽ đáp ứng tôi một yêu cầu.”

“Xin lỗi! Yêu cầu này tôi làm không được.” Đường Lập Người cự tuyệt nói.

Mấy năm nay tuy rằng ông ta không ở trong nước, nhưng sau khi trở về thế lực ở Kinh Đô vẫn là biết đến. Lương tướng quân cho dù về hưu, nhưng dư uy vẫn còn. Hơn nữa, nhà họ Lương còn có một Lương Nghị, nghe nói vị kia chính là đang có thế lực rất mạnh. Nói không chừng về sau nhà họ Lương còn có thể lại ra một vị tướng quân.

Lại có, Tần Sơn Hà tuy rằng kinh doanh, nhưng có tiền có thể sai ma khiến quỷ, ai biết gốc rễ của hắn ở Kinh Đô cắm sâu bao nhiêu? Đến nỗi Lương Hiểu Đào càng không cần phải nói, mấy năm nay danh tiếng thần y càng ngày càng thịnh, ngay cả ở nước ngoài cũng có rất nhiều người xếp hàng nhờ cô khám bệnh.

Thời buổi này, đắc tội ai cũng không thể đắc tội một thần y, ai dám nói chính mình cả đời sẽ không mắc bệnh? Cho nên, dù là thất tín với người phụ nữ này cũng không thể đắc tội vợ chồng Tần Sơn Hà. Đường Lập Người nhìn nhận rất rõ ràng.

Người phụ nữ thấy ông ta dứt khoát cự tuyệt mình như vậy, lạnh mặt đứng lên: “Đạo diễn Đường không dám đắc tội Tần Sơn Hà cùng Lương Hiểu Đào, cảm thấy tôi liền dễ đắc tội phải không?”

“Tôi cũng không có ý này.” Đường Lập Người nhíu mày nói, “Vẫn là câu nói kia, chuyện tôi đã đáp ứng cô nhất định sẽ làm. Nhưng chuyện này tôi thật sự làm không được. Tần Sơn Hà là người khôn khéo cỡ nào, cô hẳn là rõ ràng.”

Người phụ nữ hừ một tiếng xoay người bỏ đi, Đường Lập Người ngồi ở đó tiếp tục uống cà phê. Ông ta suy nghĩ, có nên bán cho Lương Hiểu Đào cùng Tần Sơn Hà một cái ân tình hay không? Người phụ nữ kia rõ ràng có địch ý với Tần Sơn Hà cùng Lương Hiểu Đào.

Do dự một hồi lâu, ông ta vẫn là từ bỏ ý định này. Người phụ nữ kia rất tà môn, nghe nói cô ta rất có mắt nhìn, chỉ cần việc cô ta tham dự hầu như đều thành công.

Người như vậy cho dù không thể giao hảo, cũng không thể hoàn toàn đắc tội.

Tần Sơn Hà tan tầm sớm nửa giờ, sau đó lái xe đi bệnh viện đón vợ. Tuy rằng nhiều năm như vậy trôi qua, thói quen này anh vẫn luôn kiên trì.

Tới bệnh viện, Lương Hiểu Đào đang bắt mạch cho một người nước ngoài, anh không quấy rầy, đi đến góc ngồi xuống cầm lấy một quyển sách xem.

Theo việc bệnh viện Đồng Nhạc ở nước ngoài lực ảnh hưởng càng lúc càng lớn, danh tiếng của Lương Hiểu Đào cũng vậy. Nước ngoài rất nhiều người đều biết, Hoa Quốc có một nữ thần y.

Đương nhiên số của Lương Hiểu Đào thật không dễ lấy, vị tiên sinh Jason này là do Đường Hồng Lễ giới thiệu tới, bằng không thật đúng là không lấy được số.

“Thường xuyên hay nằm mơ, đổ mồ hôi trộm đúng không.” Lương Hiểu Đào dùng tiếng Anh lưu loát hỏi.

Jason gật đầu, Lương Hiểu Đào lại nói: “Không phải vấn đề lớn gì, uống hai thang t.h.u.ố.c hẳn là sẽ khỏi thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lương Hiểu Đào bắt đầu cúi đầu viết đơn t.h.u.ố.c, loại bệnh này kỳ thật bác sĩ Đông y của bệnh viện Đồng Nhạc ở nước ngoài liền có thể trị. Không biết vì cái gì vị này cứ một hai phải ngàn dặm xa xôi bay qua tới bắt cô khám.

Viết xong đơn t.h.u.ố.c, cô đưa cho y tá đứng hầu một bên: “Đi lấy t.h.u.ố.c đi.”

Cô y tá nhỏ cầm đơn t.h.u.ố.c định đi, nhưng Jason lại ngồi ở đó bất động: “Mẹ tôi bị xuất huyết não liệt giường, nghe nói cô từng chữa khỏi rất nhiều loại bệnh này. Có thể hay không thỉnh cô đến đất nước tôi khám bệnh cho bà ấy.”

Lương Hiểu Đào nhíu mày: “Bác sĩ Đông y của bệnh viện Đồng Nhạc ở Mỹ cũng có thể chữa khỏi, phương pháp điều trị của bọn họ cùng tôi giống nhau. Cho nên không cần thiết bắt tôi chạy tới Mỹ.”

“Chúng tôi vẫn là tin tưởng cô.” Jason kiên trì, nhưng Lương Hiểu Đào vẫn là cự tuyệt anh ta. Nếu mỗi bệnh nhân đều bắt cô đích thân điều trị, vậy cô không cần làm việc khác nữa, một ngày 24 giờ đều khám bệnh cho người ta là được.

Jason bất đắc dĩ đứng dậy, nhưng anh ta không rời đi, mà là đi qua nói chuyện với Tần Sơn Hà. Lương Hiểu Đào không quản, dù sao Tần Sơn Hà sẽ không làm ra chuyện khiến cô khó xử.

Bên kia Jason cũng không nói gì nhiều với Tần Sơn Hà, chỉ nói nghe danh anh đã lâu, muốn làm quen, sau đó hai người hẹn cùng nhau ăn cơm.

Jason đi rồi, Lương Hiểu Đào cười nói: “Đồng chí Tần Sơn Hà, anh sắp phải chịu sự tập kích của viên đạn bọc đường rồi.”

Tần Sơn Hà đứng dậy đi đến đối diện cô: “Loại chuyện này anh trải qua nhiều rồi, sớm đã có miễn dịch.”

Xác thật, hai năm nay thật nhiều người muốn nhờ Lương Hiểu Đào ra tay, bị cự tuyệt sau liền đi tìm Tần Sơn Hà, nhưng Tần Sơn Hà làm sao có thể làm chuyện khiến vợ nhỏ khó xử.

“Bình Bình An An nói muốn ăn vịt quay, lát nữa đi mua vịt quay trước.” Lương Hiểu Đào mặc áo khoác đi ra ngoài, Tần Sơn Hà đi theo. Đến bãi đỗ xe lên xe, Lương Hiểu Đào lại nói: “Trở về hỏi một chút nhị gia gia cùng bác cả xem sân của họ có muốn sửa sang lại không, nếu sửa thì làm cùng nhau luôn.”

“Trở về anh sẽ hỏi.”

“Ông nội nói Lương Nghị hẳn là sắp được triệu hồi về rồi.” Lương Hiểu Đào nói: “Dứt khoát sân của anh ấy cũng sửa sang lại cùng luôn.”

Tần Sơn Hà xoay vô lăng, xe chạy ra khỏi bệnh viện: “Lương Nghị sau khi trở về, bộ đội có thể hay không sắp xếp cho anh ấy ở đại viện quân khu?”

Khoảng thời gian trước Lương Nghị lập công lớn, lại thăng chức, phỏng chừng có tư cách ở đại viện quân khu.

“Ý của ông nội là Lương Nghị thăng chức có chút nhanh, mấy năm tiếp theo để anh ấy ổn định lại ở vị trí hiện tại.” Lương Hiểu Đào thở dài, mấy năm trước Lương Nghị thật đúng là liều mạng, chỉ riêng bệnh viện đã vào rất nhiều lần. Nếu không phải có t.h.u.ố.c bổ của cô bồi bổ cho anh ấy, thân thể phỏng chừng đã sớm suy sụp.

Hai vợ chồng nói chuyện việc nhà, tới cửa hàng vịt quay. Bên ngoài xếp hàng rất dài, hai người cùng nhau xuống xe đi xếp hàng. Không nghĩ tới còn đụng phải người quen, Tô Mẫn.
Chương 602 - Chương 602 | Đọc truyện tranh