Đêm nay, hai người đảo không làm vận động kịch liệt gì, mà là ôm nhau nói chuyện. Chủ yếu là Tần Sơn Hà không yên tâm cô một người ở Kinh Đô, các mặt đều dặn dò một lần. Giang Đào rúc vào trong lòng n.g.ự.c anh ân ân đáp lời.

Một người đàn ông trong lòng có em hay không, liền phải xem anh ta vì em làm bao nhiêu thay đổi. Tần Sơn Hà trước mặt người ngoài trầm mặc ít lời cỡ nào, nhưng hiện tại dong dài y như bà mẹ già. Giang Đào cảm thấy ấm áp vô cùng.

Vé xe lửa của Tần Sơn Hà là 6 giờ sáng, anh không cho Giang Đào đi nhà ga tiễn anh, tự mình đi. Giang Đào đứng ở cửa nhà nghỉ, nhìn bóng dáng anh biến mất mới trở về. Trong lòng có chút không nỡ, nhưng không có thương cảm.

Biệt ly là ngắn ngủi, thời gian bọn họ có thể ở bên nhau còn dài.

Giang Đào lại trở về ngủ bù một giấc, hơn 6 giờ rời giường đi trường học, ở cổng trường đụng phải chồng Lục Văn Anh đạp xe đưa cô ấy tới đi học, Giang Đào liền cùng cô ấy kết bạn đi ký túc xá.

Dọc theo đường đi, gặp được rất nhiều bạn học cầm sách xem, hiện tại còn chưa đến 7 giờ, chỉ có thể nói người nỗ lực rất nhiều.

Tới ký túc xá gõ cửa, lần này là một cô gái hơn hai mươi tuổi, tóc ngắn ngang tai, tướng mạo thực anh khí mở cửa. Vào trong, Lục Văn Anh giới thiệu cho các cô: “Đây là Giang Đào, hôm qua lúc em tới hai người không ở đây.”

“Tôi tên Hoắc Thục Phương,” Hoắc Thục Phương khoác tay lên vai Giang Đào, “Lớn lên thật là đẹp mắt, có đối tượng chưa?”

……

Giang Đào lần đầu tiên gặp được người tự nhiên như vậy, còn vừa lên tới liền hỏi có đối tượng hay không. Cô có chút cứng đờ nói: “Có, tôi kết hôn rồi.”

“A?” Hoắc Thục Phương nhìn về phía bụng Giang Đào, “Trong bụng cô sẽ không cũng sủy một cái đi.”

Giang Đào: “……”

Được rồi, vị này tính cách có chút nhảy thoát.

Hiện tại hơn 7 giờ, nhà ăn trường học đã mở cửa. Giang Đào cùng Hoắc Thục Phương, Lục Văn Anh cầm phiếu cơm chuẩn bị đi nhà ăn ăn cơm. Vừa muốn đi, một cô gái mười tám mười chín tuổi dáng người nhỏ gầy khuôn mặt thanh tú, bưng chậu rửa mặt đi vào.

Hoắc Thục Phương thấy cô ta liền chỉ vào Giang Đào nói: “Giới thiệu với cậu một chút, Giang Đào, cùng ký túc xá với chúng ta.” Sau đó cô ấy lại nói với Giang Đào: “Đây là Mao Tâm Di.”

“Chào cậu,” Giang Đào chào hỏi cô ta, Mao Tâm Di đ.á.n.h giá Giang Đào một vòng từ trên xuống dưới, cười nói: “Các cậu đi ăn cơm a? Chờ tớ, chúng ta cùng đi.”

Cô ta nhanh ch.óng để chậu rửa mặt xuống, cầm phiếu cơm đi tới, bốn người cùng đi nhà ăn. Mới vừa đi hai bước nghênh diện liền gặp được một người quen —— Tôn Đồng Vân.

Tôn Đồng Vân trong tay bưng chậu rửa mặt, hẳn là mới vừa rửa mặt đ.á.n.h răng trở về. Nhìn thấy Giang Đào cô ta sửng sốt một chút, sau đó khinh miệt hừ một tiếng đi vào ký túc xá bên cạnh Giang Đào.

Trong lòng Giang Đào cũng hừ lạnh một tiếng, thật là không biết cái gọi là. Rõ ràng năm đó là ông nội cô ta làm chuyện thất đức, cô ta còn ở đây lên mặt.

Tuy rằng tức giận nhưng Giang Đào cũng không để cô ta trong lòng, không chiếm lý chính là Tôn gia bọn họ.

“Cậu quen cô ta a?” Mao Tâm Di kéo cánh tay Giang Đào nhỏ giọng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giang Đào: “Không quen.”

“Cô ta ngạo khí lắm, nghe nói xuất thân gia đình cán bộ cao cấp. Nhà cậu ở đâu? Nhà cậu làm gì?” Mao Tâm Di hỏi.

Giang Đào có chút vô ngữ, sao vừa lên tới liền tra hộ khẩu a? Bất quá, cô vẫn nói: “Tớ ở Thượng Thủy Thôn, huyện Trường Khánh tỉnh Nam, trong nhà đều là làm ruộng.”

“Cậu cũng là nông thôn a?” Mao Tâm Di thanh âm kinh ngạc, tay kéo cô lỏng ra rất nhiều.

Giang Đào nhướng mày: “Đúng vậy, nhà tớ tám đời bần nông, thành phần rất tốt.” Xem ra vị này đối với xuất thân thực coi trọng a! Mao Tâm Di cười cười, hai người không mặn không nhạt lại nói mấy câu, cô ta liền sán đến bên cạnh Hoắc Thục Phương, thực nhiệt tình nói giỡn với cô ấy. Giang Đào không sao cả đi bên cạnh Lục Văn Anh, cẩn thận đỡ cô ấy, cô ấy vác cái bụng nhìn đều làm người ta lo lắng.

“Mao Tâm Di có phải hỏi tình hình nhà em không?” Lục Văn Anh hỏi, thấy Giang Đào gật đầu, cô ấy lại nói: “Đừng để ý cô ta, thực dụng lắm, gia đình nhà ai điều kiện tốt cô ta liền chơi cùng người đó.”

“Vậy gia đình cô ta điều kiện thực tốt?” Giang Đào nhỏ giọng hỏi.

“Mới là lạ, em xem quần áo cô ta mặc chẳng phải sẽ biết.”

Giang Đào thật đúng là không chú ý quần áo Mao Tâm Di, quay đầu nhìn lại, liền thấy cô ta mặc áo ngắn tay hoa nhí nền trắng, quần màu xanh đen, đi một đôi giày vải. Trang phục này thực bình thường a, Giang Đào không nhìn ra cái gì.

Lúc này, liền nghe Lục Văn Anh phân tích với cô: “Bộ quần áo này của cô ta là đồ cũ, hơn nữa hôm qua cũng mặc bộ này.”

Giang Đào minh bạch, mùa hè dễ dàng ra mồ hôi, giống nhau quần áo đều là một ngày một đổi, mà Mao Tâm Di còn mặc quần áo ngày hôm qua, nói không chừng chỉ có bộ này là lấy ra được, hơn nữa vẫn là đồ cũ.

Mà thi vào đại học, giống nhau đều sẽ sắm thêm hai bộ quần áo mới. Tựa như cô, Tần Sơn Hà liền đưa cô đi mua vài bộ quần áo, bởi vì trong tay không thiếu tiền, kiểu dáng đều còn rất mới.

“Chị cũng không phải coi thường gia đình cô ta điều kiện không tốt, là cô ta hám danh lợi quá rõ ràng.” Lục Văn Anh nói chuyện mang theo bực tức, nghĩ đến cô ấy cùng Mao Tâm Di chi gian đã xảy ra chuyện gì không vui.

Giang Đào không tính toán tham dự vào mấy việc vặt vãnh này, cô là tới học tập, những chuyện lung tung lộn xộn đó cô không tham dự.

Lục Văn Anh thấy Giang Đào không tiếp lời, liền không tiếp tục đề tài này, hai người nói sang chuyện khác.

Đồ ăn nhà ăn trường học cùng nhà ăn nhân viên bệnh viện không sai biệt lắm, Giang Đào gọi một cái bánh bao một bát cháo, một hào năm xu. Ngồi xuống xong, liền thấy Hoắc Thục Phương cầm ba cái bánh bao bưng một bát cháo lại đây.

Cô ấy nhìn nhìn một cái bánh bao trong tay Giang Đào cùng Lục Văn Anh, lại nhìn nhìn ba cái bánh bao trong tay chính mình, cúi đầu c.ắ.n một miếng lớn bánh ngô nói: “Tớ ăn nhiều không trách tớ được, các cậu không biết đâu, ông cụ nhà tớ từ nhỏ coi tớ như con trai mà huấn luyện, mỗi ngày trời chưa sáng liền bắt dậy chạy bộ, còn phải đứng tấn. Một ngày lượng vận động của tớ lớn như vậy, ăn có thể không nhiều sao?”

Giang Đào cùng Lục Văn Anh đều cười, lượng vận động lớn xác thật ăn nhiều. Tựa như Tần Sơn Hà, lượng cơm một bữa của anh cô có thể ăn cả ngày.
Chương 115 - Chương 115 | Đọc truyện tranh