“Cậu ăn nhiều như vậy một chút không béo thật tốt.” Giang Đào cười nói.

Hoắc Thục Phương nghe xong lời này trên mặt mang theo đắc ý, sau đó vươn cánh tay bảo Giang Đào sờ: “Cậu sờ sờ xem, trên người tớ đều là cơ bắp.”

Giang Đào duỗi tay sờ sờ cánh tay cô ấy, xác thật cứng ngắc, rất có lực lượng.

“Tớ nói cho các cậu biết, mấy nam sinh ốm lòi xương trong trường chúng ta, tớ một mình có thể đ.á.n.h ba người.” Hoắc Thục Phương lại c.ắ.n một miếng lớn bánh bao, ăn say mê, làm Giang Đào nhìn cũng muốn ăn thêm cái bánh bao.

Lục Văn Anh cùng Giang Đào vừa ăn vừa cười, Mao Tâm Di tắc vẻ mặt sùng bái nói: “Ông nội cậu khẳng định rất lợi hại, khi nào tớ có thể gặp ông cụ.”

“Được, có rảnh đưa cậu về nhà tớ.” Hoắc Thục Phương không sao cả nói, Mao Tâm Di vẻ mặt cao hứng.

Lục Văn Anh cùng Giang Đào liếc nhau không nói chuyện, vừa thấy điều kiện gia đình Hoắc Thục Phương liền rất tốt. Ông nội cô ấy mỗi ngày bắt cô ấy chạy bộ đứng tấn, nói không chừng còn có thể cùng bộ đội có quan hệ, gia đình bình thường sẽ không giáo d.ụ.c con cái như vậy.

Mao Tâm Di thật là biết luồn cúi.

Ăn cơm xong đem bát đũa để lại ký túc xá bốn người lại cùng đi phòng học. Đến nơi đã có rất nhiều người, phần lớn cúi đầu đọc sách. Giang Đào đỡ Lục Văn Anh tìm vị trí ngồi xuống, cũng lấy sách ra xem.

Lục Văn Anh thấy sách của cô là 《 Châm Cứu 》, liền hỏi: “Trước kia em từng học y à?”

Giang Đào gật đầu: “Không học bao lâu, mấy tháng thôi.”

Lục Văn Anh cũng lấy ra một quyển sách, không liên quan đến y học. Hai người không nói nữa, đều nghiêm túc đọc sách. Các cô đều thực quý trọng cơ hội vào đại học không dễ dàng này.

Chỉ chốc lát sau, thầy giáo tới, là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, tóc có chút bạc, dáng vẻ văn nhã. Hình tượng này Giang Đào đã gặp qua, mấy người lao động cải tạo ở chuồng bò Thượng Thủy Thôn chính là như vậy. Bất quá sau lại bọn họ đều được sửa lại án xử sai.

Thầy giáo đi lên bục giảng không nói gì, trước dùng phấn viết ở bảng đen ba chữ --- Viên Chính Bạch, sau đó nói: “Đây là tên của tôi, về sau tôi chính là chủ nhiệm lớp các em, hy vọng trong bốn năm tới, chúng ta có thể ở chung vui sướng.”

Lời mở đầu của thầy nhẹ nhàng lại hài hước, các bạn học trong lớp đều cười.

Kế tiếp chính là các bạn trong lớp tự giới thiệu, sau đó phát sách mới, một buổi sáng cứ như vậy trôi qua.

Giang Đào không có thói quen nghỉ trưa, ăn qua cơm trưa liền ngồi ở trên giường luyện tập châm cứu. Phương pháp luyện tập châm cứu tốt nhất chính là luyện trên người mình, bởi vì như vậy có thể thiết thân cảm giác thủ pháp của mình đúng hay không.

Cô lấy ra ngân châm, ngân châm này là cô dùng điểm tích lũy đổi trên hệ thống. Trên hệ thống còn có một bộ châm, giá niêm yết 3000 điểm. Giang Đào không biết nó tốt ở chỗ nào, nhưng chỉ bằng giá cả khẳng định thực tốt.

Đem ngân châm từng cây tiêu độc, sau đó xắn ống quần lên cầm châm châm vào huyệt vị. Thủ pháp châm cứu chú trọng lực độ cùng tốc độ, có chút bệnh tình yêu cầu hạ châm nhanh, có chút tắc yêu cầu chậm rãi vê nhập.

Cô hiện tại đã cơ bản nắm giữ mỗi loại thủ pháp, nhưng còn chưa thạo lắm, cần tiếp tục luyện tập nhiều hơn.

Ba người cùng phòng thấy cô cầm châm châm lên người mình, đều vây lại xem. Hoắc Thục Phương còn cẩn thận hỏi: “Không đau sao?”

Giang Đào lắc đầu: “Huyệt vị châm chuẩn liền sẽ không đau.” Vừa mới bắt đầu là đau, tìm không chuẩn huyệt vị nắm giữ không tốt lực độ, đều sẽ rất đau. Bất quá cô đã qua giai đoạn đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Cậu thử cho tớ xem.” Hoắc Thục Phương bò lên trên giường Giang Đào, vén ống quần lên vỗ vỗ cẳng chân.

Giang Đào dở khóc dở cười, cô nương này thật đúng là đối với cái gì cũng tò mò. Cô thu châm trên đùi mình, sau đó tìm được huyệt vị trên đùi Hoắc Thục Phương, thuần thục châm xuống.

“Cảm giác thế nào?” Giang Đào hỏi.

“Không đau, hơi tê tê.”

“Vậy là đúng rồi, tìm đúng huyệt vị chính là cảm giác này.” Giang Đào thu châm, tiếp tục luyện tập trên đùi mình.

“Giang Đào cậu từng học y a?” Mao Tâm Di sắc mặt có chút khó coi, Giang Đào nói với cô ta nhà cô là tám đời bần nông, tám đời bần nông có thể biết y? Vừa thấy chính là lừa cô ta.

Giang Đào căn bản không để ý tâm tình của cô ta, vừa châm lên người mình vừa nói đơn giản: “Có học qua mấy tháng.”

“Vậy cậu dạy tớ đi.” Mao Tâm Di vẻ mặt hiếu học. Giang Đào không nhìn cô ta, tiếp tục động tác trong tay: “Tớ chính mình vẫn là nửa nạc nửa mỡ đâu, không dạy được cậu.”

Bị Giang Đào cự tuyệt, Mao Tâm Di không xem cô luyện tập nữa, xoay người đi rồi. Lục Văn Anh yên lặng nhìn một lát cũng đi đọc sách, chỉ có Hoắc Thục Phương ngồi ở trên giường Giang Đào xem. Một lát sau cô ấy hỏi: “Châm cứu có thể chữa khỏi tê liệt sao?”

Giang Đào dừng động tác luyện tập, nghĩ nghĩ nói: “Cái này phải xem tình huống mà định.”

“Nga.” Trên mặt Hoắc Thục Phương có chút thương cảm, cô ấy hẳn là có người quen bị tê liệt, Giang Đào không hỏi nhiều. Rốt cuộc mới vừa quen biết, lấy y thuật hiện tại của cô cũng không giúp được cô ấy, không cần thiết đi tìm tòi nghiên cứu riêng tư của người khác.

Hoắc Thục Phương lại nhìn một lát liền đi xuống, Giang Đào tiếp tục luyện tập.

Buổi chiều cũng không có tiết, thầy giáo để mọi người làm quen lẫn nhau, nhưng đại đa số người đều cúi đầu đọc sách.

Giang Đào nhìn sách giáo khoa được phát, loại y học chủ yếu là kiến thức cơ sở Trung y cùng bách khoa toàn thư d.ư.ợ.c liệu. Hai cái này cô đều học qua, xem ra có thể nhận nhiều nhiệm vụ trên hệ thống.

Kế tiếp liền bắt đầu chính thức đi học, Giang Đào đi học chú ý nghe giảng, tương đương là ôn tập kiến thức trước kia từng học. Thời gian sau giờ học, cô tiếp tục học tập bắt mạch khám bệnh cùng châm cứu. Bất quá hai hạng mục này đều yêu cầu lâm sàng thực tiễn, học lên tương đối khó khăn.

“0001, ta tiếp xúc không được bệnh nhân thì học tập bắt mạch khám bệnh thế nào? Học tập châm cứu thế nào?”

“Ngươi không phải đã đang học sao?” 0001 nói.

Giang Đào muốn trợn trắng mắt: “Ta nói chính là học giỏi. Ta tiếp xúc không được bệnh nhân thì làm sao học giỏi?”

0001 trầm mặc một hồi lâu nói: “Bên ta có một loại công cụ có thể cho ngươi dùng, nhưng thực đắt.”

Mắt Giang Đào sáng lên: “Công cụ gì?”
Chương 116 - Chương 116 | Đọc truyện tranh