Lúc này trời cũng sắp sáng, Tần Sơn Hà tuy rằng tạm thời rửa sạch hiềm nghi, nhưng còn phải đi Cục Cảnh sát lấy lời khai, Giang Đào cũng giống vậy.
Giang Đào không nghĩ tới cô lần đầu tiên ngồi ô tô, ngồi thế nhưng là xe cảnh sát.
Tới Cục Cảnh sát, Giang Đào lấy lời khai một lát liền xong, nhưng Tần Sơn Hà bị thẩm vấn thời gian rất lâu.
“Sao anh biết trong miệng đặc vụ có t.h.u.ố.c độc?”
“Ở trên chiến trường tiếp xúc qua đặc vụ địch quốc, đây là cách làm nhất quán của bọn họ.”
“Anh làm sao nhìn ra người đàn ông kia là đặc vụ?”
“Người địch quốc tuy rằng diện mạo tương tự người nước ta, nhưng có chút địa phương vẫn là bất đồng. Bọn họ gò má tương đối cao, màu da đen, phần lớn chân hình chữ O, căn cứ những đặc trưng này tôi có điều hoài nghi.”
……
Tần Sơn Hà bị thẩm vấn hơn một giờ, Giang Đào ở bên ngoài nôn nóng chờ, nhìn thấy anh hoàn hảo không tổn hao gì từ phòng thẩm vấn đi ra mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không có việc gì, hai vị đều là đồng chí tốt, chờ án t.ử kết thúc, chúng tôi sẽ tới đơn vị các vị trao bằng khen.” Cảnh sát đeo kính nói còn vỗ vỗ vai Tần Sơn Hà. Nhân tài như vậy, ở nhà xưởng làm trưởng khoa bảo vệ thật là nhân tài không được trọng dụng.
Giang Đào không muốn bằng khen của bọn họ, chỉ cần để bọn họ bình an trở về là được.
Lúc về là do cảnh sát trẻ tuổi đi bốc t.h.u.ố.c kia lái xe đưa bọn họ, người này là kẻ nói nhiều, dọc theo đường đi đều không ngừng nói chuyện với bọn họ.
“Cô thật là mới vừa thi đậu đại học y khoa? Liền một tay kia của cô, so được với rất nhiều lão trung y.”
“Đại ca, anh thật từng ra chiến trường? Trên chiến trường thế nào?”
.......
Mấy vấn đề này của hắn, Giang Đào cùng Tần Sơn Hà có lệ trả lời, nhưng một chút không làm giảm tính tích cực của hắn, mãi cho đến nhà nghỉ hắn còn lôi kéo Tần Sơn Hà hỏi chuyện trên chiến trường.
Cả đêm không ngủ, Giang Đào buồn ngủ muốn c.h.ế.t, lôi kéo Tần Sơn Hà liền vào nhà nghỉ. Cảnh sát trẻ tuổi chưa đã thèm, nhưng cũng chỉ có thể trở về.
Trở về phòng, hai người ngã đầu liền ngủ, mãi cho đến hơn một giờ chiều mới tỉnh. Còn phải đi trường học báo danh, hai người nhanh ch.óng rửa mặt đ.á.n.h răng, đơn giản ăn chút gì đó liền cầm hành lý đi trường học.
Tới chỗ đăng ký báo danh trước, lại nhận phiếu cơm cùng dụng cụ rửa mặt, một cái chậu rửa mặt, một cái cốc đ.á.n.h răng. Sau đó hai người cùng đi ký túc xá. Giang Đào không nghĩ tới trường học bao ăn còn phát nhiều đồ vật như vậy.
Bởi vì là ngày đầu tiên báo danh, ký túc xá quản không nghiêm lắm, đàn ông đăng ký xong cũng có thể vào ký túc xá nữ. Ký túc xá của Giang Đào ở lầu hai, Tần Sơn Hà xách theo đại bộ phận đồ đạc, Giang Đào trong tay chỉ cầm một cái chậu rửa mặt cùng một cái cốc đ.á.n.h răng.
Tìm được ký túc xá gõ cửa, chỉ chốc lát sau một người phụ nữ hơn hai mươi tuổi, làn da hơi vàng, vác cái bụng bầu khoảng năm sáu tháng mở cửa. Giang Đào sửng sốt, không nghĩ tới mở cửa chính là một t.h.a.i phụ.
“Vào đi, cô không đi nhầm đâu.”
Giang Đào ngượng ngùng cười cười, sau đó cùng Tần Sơn Hà vào ký túc xá. Người phụ nữ đỡ bụng chậm rãi ngồi ở trên giường, tự giới thiệu với Giang Đào: “Tôi tên Lục Văn Anh, Học viện Trung y lớp 1.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Đào vội vàng cũng tự giới thiệu: “Tôi tên Giang Đào, cũng là Học viện Trung y lớp 1.” Sau đó cô chỉ vào Tần Sơn Hà đang tháo dỡ hành lý nói: “Đây là chồng tôi, Tần Sơn Hà.”
“Cô kết hôn rồi a, nhìn không giống.”
“Chúng tôi kết hôn chưa bao lâu.” Giang Đào thấy mấy cái giường khác đều đã trải xong, nghĩ đến là các cô ấy đều đã tới.
Giường Giang Đào ở tầng trên, Tần Sơn Hà tìm cái giẻ lau, leo lên giường lau sạch sẽ từng chút một, sau đó trải đệm giường cho cô. Lúc này cửa bị gõ vang, Giang Đào đi mở cửa, liền thấy một người đàn ông trắng trẻo đeo kính hơn hai mươi tuổi đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai cái bánh bao.
“Anh ấy là chồng tôi Cố Chí Hưng.”
Giang Đào vội vàng để anh ta vào, Cố Chí Hưng nhìn thấy Tần Sơn Hà đang trải giường liền gật đầu chào, rồi đưa bánh bao nóng hổi cho Lục Văn Anh: “Mau ăn đi, lát nữa nguội.”
Lục Văn Anh cầm bánh bao c.ắ.n một miếng, đầy mặt hưởng thụ nói: “Xác thật ăn ngon.”
“Em không biết chỗ bán bánh bao xếp hàng dài thế nào đâu, có thể không ngon sao?”
......
Đôi vợ chồng kia nhỏ giọng nói chuyện, Giang Đào cùng Tần Sơn Hà thu dọn đồ đạc, nhìn dáng vẻ tình cảm hai người kia rất tốt.
Giường đệm thu dọn xong, Giang Đào cùng Tần Sơn Hà cùng đi ngân hàng gửi tiền. Trên đường Giang Đào nói với Tần Sơn Hà: “Em không nghĩ tới m.a.n.g t.h.a.i còn có thể đi học.”
Tần Sơn Hà gắt gao nắm lấy tay cô: “Chúng ta chờ em tốt nghiệp lại có con.” Anh luyến tiếc để vợ nhỏ m.a.n.g t.h.a.i đi học, quá vất vả.
Giang Đào không nói chuyện, nhìn thấy Lục Văn Anh m.a.n.g t.h.a.i đi học, cô là có chút động tâm. Tần Sơn Hà năm nay 26, chờ cô tốt nghiệp anh liền 30 tuổi. Nhìn xung quanh bọn họ, nào có ai 30 tuổi mới có con? Mang t.h.a.i đi học tuy rằng vất vả chút, nhưng người khác làm được cô liền cũng không thành vấn đề.
Tần Sơn Hà thấy cô không nói lời nào, dừng bước chân, nghiêm túc nói với cô: “Chuyện này em nghĩ cũng đừng nghĩ. Sinh con nào có đơn giản như vậy. Em một người ở chỗ này, m.a.n.g t.h.a.i không ai chăm sóc, xảy ra chuyện làm sao bây giờ? Còn có con sinh ra, em nỡ để nó ở nhà cho mẹ trông sao? Chính em trông thì trông thế nào?”
Nghe xong anh phân tích, Giang Đào tưởng tượng cuộc sống đó, vội vàng lắc đầu: “Không sinh.” Rất nhiều chuyện tưởng tượng đơn giản, làm lên rất khó.
Tần Sơn Hà thấy cô nghe lời, sờ sờ đầu cô: “Thật ngoan. Chờ em tốt nghiệp xong, chúng ta sinh nhiều mấy đứa.”
Giang Đào trừng anh: “Coi em là heo a!”
Tần Sơn Hà ha ha cười: “Em chính là heo con.”
Cách trường học không xa liền có ngân hàng, hai vợ chồng cười đùa đi vào, sau đó mở cho Giang Đào một tài khoản, gửi vào 1000 đồng.
Giang Đào cảm thấy có điểm nhiều, trường học bao ăn ở, bình thường căn bản là không cần tiêu tiền. Nhưng Tần Sơn Hà nói trong tay có tiền trong lòng không hoảng, nhất định phải gửi nhiều như vậy.
Ngày hôm sau Tần Sơn Hà phải đi, hai người không về trường học, đi dạo quanh trường học một vòng liền lại về nhà nghỉ. Ngày đầu tiên khai giảng trường học quản không nghiêm, không quay về ngủ cũng không sao.
Giang Đào không nghĩ tới cô lần đầu tiên ngồi ô tô, ngồi thế nhưng là xe cảnh sát.
Tới Cục Cảnh sát, Giang Đào lấy lời khai một lát liền xong, nhưng Tần Sơn Hà bị thẩm vấn thời gian rất lâu.
“Sao anh biết trong miệng đặc vụ có t.h.u.ố.c độc?”
“Ở trên chiến trường tiếp xúc qua đặc vụ địch quốc, đây là cách làm nhất quán của bọn họ.”
“Anh làm sao nhìn ra người đàn ông kia là đặc vụ?”
“Người địch quốc tuy rằng diện mạo tương tự người nước ta, nhưng có chút địa phương vẫn là bất đồng. Bọn họ gò má tương đối cao, màu da đen, phần lớn chân hình chữ O, căn cứ những đặc trưng này tôi có điều hoài nghi.”
……
Tần Sơn Hà bị thẩm vấn hơn một giờ, Giang Đào ở bên ngoài nôn nóng chờ, nhìn thấy anh hoàn hảo không tổn hao gì từ phòng thẩm vấn đi ra mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không có việc gì, hai vị đều là đồng chí tốt, chờ án t.ử kết thúc, chúng tôi sẽ tới đơn vị các vị trao bằng khen.” Cảnh sát đeo kính nói còn vỗ vỗ vai Tần Sơn Hà. Nhân tài như vậy, ở nhà xưởng làm trưởng khoa bảo vệ thật là nhân tài không được trọng dụng.
Giang Đào không muốn bằng khen của bọn họ, chỉ cần để bọn họ bình an trở về là được.
Lúc về là do cảnh sát trẻ tuổi đi bốc t.h.u.ố.c kia lái xe đưa bọn họ, người này là kẻ nói nhiều, dọc theo đường đi đều không ngừng nói chuyện với bọn họ.
“Cô thật là mới vừa thi đậu đại học y khoa? Liền một tay kia của cô, so được với rất nhiều lão trung y.”
“Đại ca, anh thật từng ra chiến trường? Trên chiến trường thế nào?”
.......
Mấy vấn đề này của hắn, Giang Đào cùng Tần Sơn Hà có lệ trả lời, nhưng một chút không làm giảm tính tích cực của hắn, mãi cho đến nhà nghỉ hắn còn lôi kéo Tần Sơn Hà hỏi chuyện trên chiến trường.
Cả đêm không ngủ, Giang Đào buồn ngủ muốn c.h.ế.t, lôi kéo Tần Sơn Hà liền vào nhà nghỉ. Cảnh sát trẻ tuổi chưa đã thèm, nhưng cũng chỉ có thể trở về.
Trở về phòng, hai người ngã đầu liền ngủ, mãi cho đến hơn một giờ chiều mới tỉnh. Còn phải đi trường học báo danh, hai người nhanh ch.óng rửa mặt đ.á.n.h răng, đơn giản ăn chút gì đó liền cầm hành lý đi trường học.
Tới chỗ đăng ký báo danh trước, lại nhận phiếu cơm cùng dụng cụ rửa mặt, một cái chậu rửa mặt, một cái cốc đ.á.n.h răng. Sau đó hai người cùng đi ký túc xá. Giang Đào không nghĩ tới trường học bao ăn còn phát nhiều đồ vật như vậy.
Bởi vì là ngày đầu tiên báo danh, ký túc xá quản không nghiêm lắm, đàn ông đăng ký xong cũng có thể vào ký túc xá nữ. Ký túc xá của Giang Đào ở lầu hai, Tần Sơn Hà xách theo đại bộ phận đồ đạc, Giang Đào trong tay chỉ cầm một cái chậu rửa mặt cùng một cái cốc đ.á.n.h răng.
Tìm được ký túc xá gõ cửa, chỉ chốc lát sau một người phụ nữ hơn hai mươi tuổi, làn da hơi vàng, vác cái bụng bầu khoảng năm sáu tháng mở cửa. Giang Đào sửng sốt, không nghĩ tới mở cửa chính là một t.h.a.i phụ.
“Vào đi, cô không đi nhầm đâu.”
Giang Đào ngượng ngùng cười cười, sau đó cùng Tần Sơn Hà vào ký túc xá. Người phụ nữ đỡ bụng chậm rãi ngồi ở trên giường, tự giới thiệu với Giang Đào: “Tôi tên Lục Văn Anh, Học viện Trung y lớp 1.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Đào vội vàng cũng tự giới thiệu: “Tôi tên Giang Đào, cũng là Học viện Trung y lớp 1.” Sau đó cô chỉ vào Tần Sơn Hà đang tháo dỡ hành lý nói: “Đây là chồng tôi, Tần Sơn Hà.”
“Cô kết hôn rồi a, nhìn không giống.”
“Chúng tôi kết hôn chưa bao lâu.” Giang Đào thấy mấy cái giường khác đều đã trải xong, nghĩ đến là các cô ấy đều đã tới.
Giường Giang Đào ở tầng trên, Tần Sơn Hà tìm cái giẻ lau, leo lên giường lau sạch sẽ từng chút một, sau đó trải đệm giường cho cô. Lúc này cửa bị gõ vang, Giang Đào đi mở cửa, liền thấy một người đàn ông trắng trẻo đeo kính hơn hai mươi tuổi đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai cái bánh bao.
“Anh ấy là chồng tôi Cố Chí Hưng.”
Giang Đào vội vàng để anh ta vào, Cố Chí Hưng nhìn thấy Tần Sơn Hà đang trải giường liền gật đầu chào, rồi đưa bánh bao nóng hổi cho Lục Văn Anh: “Mau ăn đi, lát nữa nguội.”
Lục Văn Anh cầm bánh bao c.ắ.n một miếng, đầy mặt hưởng thụ nói: “Xác thật ăn ngon.”
“Em không biết chỗ bán bánh bao xếp hàng dài thế nào đâu, có thể không ngon sao?”
......
Đôi vợ chồng kia nhỏ giọng nói chuyện, Giang Đào cùng Tần Sơn Hà thu dọn đồ đạc, nhìn dáng vẻ tình cảm hai người kia rất tốt.
Giường đệm thu dọn xong, Giang Đào cùng Tần Sơn Hà cùng đi ngân hàng gửi tiền. Trên đường Giang Đào nói với Tần Sơn Hà: “Em không nghĩ tới m.a.n.g t.h.a.i còn có thể đi học.”
Tần Sơn Hà gắt gao nắm lấy tay cô: “Chúng ta chờ em tốt nghiệp lại có con.” Anh luyến tiếc để vợ nhỏ m.a.n.g t.h.a.i đi học, quá vất vả.
Giang Đào không nói chuyện, nhìn thấy Lục Văn Anh m.a.n.g t.h.a.i đi học, cô là có chút động tâm. Tần Sơn Hà năm nay 26, chờ cô tốt nghiệp anh liền 30 tuổi. Nhìn xung quanh bọn họ, nào có ai 30 tuổi mới có con? Mang t.h.a.i đi học tuy rằng vất vả chút, nhưng người khác làm được cô liền cũng không thành vấn đề.
Tần Sơn Hà thấy cô không nói lời nào, dừng bước chân, nghiêm túc nói với cô: “Chuyện này em nghĩ cũng đừng nghĩ. Sinh con nào có đơn giản như vậy. Em một người ở chỗ này, m.a.n.g t.h.a.i không ai chăm sóc, xảy ra chuyện làm sao bây giờ? Còn có con sinh ra, em nỡ để nó ở nhà cho mẹ trông sao? Chính em trông thì trông thế nào?”
Nghe xong anh phân tích, Giang Đào tưởng tượng cuộc sống đó, vội vàng lắc đầu: “Không sinh.” Rất nhiều chuyện tưởng tượng đơn giản, làm lên rất khó.
Tần Sơn Hà thấy cô nghe lời, sờ sờ đầu cô: “Thật ngoan. Chờ em tốt nghiệp xong, chúng ta sinh nhiều mấy đứa.”
Giang Đào trừng anh: “Coi em là heo a!”
Tần Sơn Hà ha ha cười: “Em chính là heo con.”
Cách trường học không xa liền có ngân hàng, hai vợ chồng cười đùa đi vào, sau đó mở cho Giang Đào một tài khoản, gửi vào 1000 đồng.
Giang Đào cảm thấy có điểm nhiều, trường học bao ăn ở, bình thường căn bản là không cần tiêu tiền. Nhưng Tần Sơn Hà nói trong tay có tiền trong lòng không hoảng, nhất định phải gửi nhiều như vậy.
Ngày hôm sau Tần Sơn Hà phải đi, hai người không về trường học, đi dạo quanh trường học một vòng liền lại về nhà nghỉ. Ngày đầu tiên khai giảng trường học quản không nghiêm, không quay về ngủ cũng không sao.