Giang Đào cùng Tần Sơn Hà đạp xe tới Giang gia, nếu đã trở lại liền nói với Giang Đại Hải mấy câu, đương nhiên lễ vật là không có khả năng mang.
Giang Đại Hải mới vừa đi làm về, nhìn thấy bọn họ cao hứng vô cùng, kêu Ngô Mai Hoa nấu cơm.
“Không cần, bọn con một lát liền đi, còn có việc.” Giang Đào nói.
“Thi đậu đại học rồi?” Giang Đại Hải cười hỏi, trên mặt mang theo kiêu ngạo. Bà ngoại nhận điện thoại báo điểm của Giang Đào xong, người trong thôn liền đều biết cô thi đứng nhất toàn huyện, mấy ngày nay nụ cười trên mặt Giang Đại Hải chưa bao giờ tắt.
“Nguyện vọng đã điền, giấy báo trúng tuyển còn chưa tới.” Giang Đào nói.
“Khẳng định có thể thi đậu, khẳng định có thể thi đậu.” Giang Đại Hải toét miệng cười, ông là phát ra từ nội tâm cao hứng. Mặc kệ ông trước kia đối với đứa con gái này thế nào, nó đều là con gái ông, nó thi đậu đại học trên mặt ông liền có quang.
“Vâng, sức khỏe ba vẫn tốt chứ?”
“Tốt, tốt.”
Kế tiếp chính là một trận xấu hổ, giữa bọn họ không có gì để nói.
“Ngô Mai Hoa, mau đi xem một chút đi, Xuân Linh nhà bà bị nhà chồng đ.á.n.h kìa.” Có người đứng ở ngoài sân gọi, Ngô Mai Hoa vừa nghe liền chạy tới hỏi xem sao lại thế này.
Đại khái biết sự tình trải qua, Ngô Mai Hoa chạy đến trước mặt Giang Đại Hải nói: “Biển Rộng a, Xuân Linh bị nhà chồng bắt nạt, ông không thể mặc kệ a!”
Giang Đại Hải chính đang cao hứng, Ngô Mai Hoa lại tới làm mất hứng, liền kéo mặt xuống nói: “Đã sớm đoạn tuyệt quan hệ, tôi quản cái gì mà quản?”
“Sao ông lại nhẫn tâm như vậy, nó dù sao cũng gọi ông bao nhiêu năm là ba.”
“Tôi chính là mặc kệ.”
......
Hai người cãi nhau, Giang Đào không muốn quản chuyện rắc rối của bọn họ, nói với Giang Đại Hải một tiếng liền đi. Hai người về Thượng Thủy Thôn.
“Khi còn nhỏ Giang Xuân Linh liền thích so bì với em, so quần áo, so thành tích học tập.....”
Trên đường Giang Đào kể với Tần Sơn Hà chuyện cô ở nhà họ Giang, Tần Sơn Hà nghe xong đau lòng vô cùng, anh một tay nắm tay lái, một tay bao lấy tay nhỏ của cô trong lòng bàn tay: “Về sau anh thương em.”
Tới Tần gia, Trần Ngọc Quế cùng vợ chồng Tần Sơn Lâm đều đi làm đã trở lại. Giang Đào chào hỏi bọn họ rồi vào bếp nấu cơm, lần này Tần Sơn Phượng cũng đi theo vào phụ giúp.
Giang Đào cũng không khách khí, việc gì cô ta làm được thì trực tiếp sai sử cô ta làm.
Bên ngoài, Tần Sơn Hà nói với Trần Ngọc Quế chuyện thành tích thi đại học của Giang Đào, Trần Ngọc Quế nghe xong thật lâu không nói chuyện. Bà biết Giang Đào tham gia thi đại học, nhưng thế nào cũng chưa nghĩ đến cô có thể thi tốt như vậy.
Nội tâm bà thực mâu thuẫn, con dâu thi tốt như vậy trên mặt bà cũng có quang, nói ra ngoài khẳng định làm người ta hâm mộ. Nhưng Giang Đào thi càng tốt bà càng sợ hãi, sợ hãi cô con dâu này giữ không được.
“Các con khi nào muốn có con?” Hiện tại cũng chỉ có đứa con mới có thể trói buộc được cô con dâu này.
Tần Sơn Hà không nghĩ tới mẹ anh đã biết thành tích của Giang Đào, không chỉ không cao hứng còn nói chuyện con cái. Anh nhíu mày, bất đắc dĩ nói: “Bọn con tính toán mấy năm nữa mới sinh, chờ Đào Nhi tốt nghiệp lại nói.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Như vậy sao được? Nó tốt nghiệp con đều bao nhiêu tuổi rồi? Các con mau ch.óng sinh đi, sinh xong mẹ trông cho.”
Tần Sơn Hà cảm thấy nói không thông với bà, dứt khoát không nói nữa, đứng dậy trở về phòng. Chuyện sinh con, anh là thật sự không vội.
Trần Ngọc Quế tức đến đau đầu, nhưng con trai cả có chủ kiến, bà căn bản quản không được.
Lưu Xuân Phân nghe được Giang Đào thi đứng nhất toàn huyện, kinh ngạc một cái chớp mắt liền đi vào bếp. Vợ chồng anh cả càng ngày càng có tiền đồ, nhất định phải tạo quan hệ tốt.
Hơn nữa chị dâu cả muốn đi học, khẳng định không thể đi làm ở bệnh viện, vậy chỉ tiêu công việc của chị ấy cho ai? Nhà mẹ đẻ chị ấy không có người thích hợp, hơn nữa chị ấy cùng nhà mẹ đẻ quan hệ không tốt, chỉ tiêu chỉ có thể cho người bên này.
Tần Sơn Phượng là con gái sắp gả đi, Sơn Lâm nhà cô ta thích hợp nhất.
“Chị dâu, chị thật lợi hại, thi đứng nhất toàn huyện.” Lưu Xuân Phân vào bếp liền nói với Giang Đào.
Giang Đào cúi đầu thái rau, miệng nói: “Chỉ là phát huy tốt một chút thôi.”
“Chị đây là khiêm tốn, nếu là em khẳng định thi được con trứng ngỗng mang về.”
Giang Đào cười cười không tiếp lời, cô em dâu này trong lòng có tính toán riêng, tuy rằng không thực sự đáng ghét, nhưng cũng làm cô thân cận không nổi.
“Chị muốn đi học đại học, công việc tính sao?” Lưu Xuân Phân giống như vô tình hỏi.
Động tác thái rau của Giang Đào khựng lại, việc này cô thật đúng là chưa nghĩ nhiều. Cô là nhân viên chính thức của bệnh viện, chỉ tiêu này có thể chuyển nhượng cho người khác. Lưu Xuân Phân mở miệng hỏi, hẳn là muốn cái chỉ tiêu này. Nhưng cô muốn đưa chỉ tiêu này cho Giang Hạnh nhất.
Giang Hạnh vào bệnh viện không làm được y tá, có thể làm công việc khác, như nhà ăn bệnh viện hoặc là bộ phận hậu cần khác. Chỉ là Giang Hạnh cũng rất bận, không biết có muốn đi làm ở bệnh viện hay không.
“Giấy báo trúng tuyển còn chưa xuống, chờ giấy báo xuống, chị lại cùng bệnh viện hiệp thương việc này.”
“Cũng phải, phải chờ giấy báo xuống đã.”
Cơm trưa coi như phong phú, Giang Đào cùng Tần Sơn Hà tới mang theo gạo trắng cùng thịt. Giang Đào làm hai món mặn hai món chay, còn hấp canh trứng cho Hổ Tử.
Trên bàn cơm, Trần Ngọc Quế vài lần muốn nói chuyện sinh con với Giang Đào, nhưng mỗi lần bà mở đầu, Tần Sơn Hà đều lảng sang chuyện khác, bà chỉ có thể từ bỏ.
Ăn cơm xong Lưu Xuân Phân cùng Tần Sơn Lâm về phòng nghỉ ngơi, Lưu Xuân Phân liền nói chuyện chỉ tiêu bệnh viện của Giang Đào.
“Em cũng không phải muốn không cái chỉ tiêu này, chỉ cần chị dâu đưa chỉ tiêu này cho anh, chúng ta liền trích ra một nửa tiền lương đưa mẹ lo việc nhà, không cần anh cả mỗi tháng lại gửi sinh hoạt phí về, hơn nữa chúng ta cả đời nhớ kỹ cái tốt của chị ấy.”
Cô ta biết tiền lương mỗi tháng của Giang Đào là 45 đồng, một nửa là hơn hai mươi, bọn họ trong tay còn có thể giữ lại hơn hai mươi đồng.
Tần Sơn Lâm cũng có chút động tâm, nhưng kia là chỉ tiêu của Giang Đào, chị ấy không cho nhà mẹ đẻ sao? “Chị ấy hẳn là sẽ cho nhà mẹ đẻ.”
“Nhà mẹ đẻ chị ấy nào có người thích hợp. Em trai chị ấy tuổi còn nhỏ, bà chị kế kia cùng con gái bà ta thì như kẻ thù.”
Giang Đại Hải mới vừa đi làm về, nhìn thấy bọn họ cao hứng vô cùng, kêu Ngô Mai Hoa nấu cơm.
“Không cần, bọn con một lát liền đi, còn có việc.” Giang Đào nói.
“Thi đậu đại học rồi?” Giang Đại Hải cười hỏi, trên mặt mang theo kiêu ngạo. Bà ngoại nhận điện thoại báo điểm của Giang Đào xong, người trong thôn liền đều biết cô thi đứng nhất toàn huyện, mấy ngày nay nụ cười trên mặt Giang Đại Hải chưa bao giờ tắt.
“Nguyện vọng đã điền, giấy báo trúng tuyển còn chưa tới.” Giang Đào nói.
“Khẳng định có thể thi đậu, khẳng định có thể thi đậu.” Giang Đại Hải toét miệng cười, ông là phát ra từ nội tâm cao hứng. Mặc kệ ông trước kia đối với đứa con gái này thế nào, nó đều là con gái ông, nó thi đậu đại học trên mặt ông liền có quang.
“Vâng, sức khỏe ba vẫn tốt chứ?”
“Tốt, tốt.”
Kế tiếp chính là một trận xấu hổ, giữa bọn họ không có gì để nói.
“Ngô Mai Hoa, mau đi xem một chút đi, Xuân Linh nhà bà bị nhà chồng đ.á.n.h kìa.” Có người đứng ở ngoài sân gọi, Ngô Mai Hoa vừa nghe liền chạy tới hỏi xem sao lại thế này.
Đại khái biết sự tình trải qua, Ngô Mai Hoa chạy đến trước mặt Giang Đại Hải nói: “Biển Rộng a, Xuân Linh bị nhà chồng bắt nạt, ông không thể mặc kệ a!”
Giang Đại Hải chính đang cao hứng, Ngô Mai Hoa lại tới làm mất hứng, liền kéo mặt xuống nói: “Đã sớm đoạn tuyệt quan hệ, tôi quản cái gì mà quản?”
“Sao ông lại nhẫn tâm như vậy, nó dù sao cũng gọi ông bao nhiêu năm là ba.”
“Tôi chính là mặc kệ.”
......
Hai người cãi nhau, Giang Đào không muốn quản chuyện rắc rối của bọn họ, nói với Giang Đại Hải một tiếng liền đi. Hai người về Thượng Thủy Thôn.
“Khi còn nhỏ Giang Xuân Linh liền thích so bì với em, so quần áo, so thành tích học tập.....”
Trên đường Giang Đào kể với Tần Sơn Hà chuyện cô ở nhà họ Giang, Tần Sơn Hà nghe xong đau lòng vô cùng, anh một tay nắm tay lái, một tay bao lấy tay nhỏ của cô trong lòng bàn tay: “Về sau anh thương em.”
Tới Tần gia, Trần Ngọc Quế cùng vợ chồng Tần Sơn Lâm đều đi làm đã trở lại. Giang Đào chào hỏi bọn họ rồi vào bếp nấu cơm, lần này Tần Sơn Phượng cũng đi theo vào phụ giúp.
Giang Đào cũng không khách khí, việc gì cô ta làm được thì trực tiếp sai sử cô ta làm.
Bên ngoài, Tần Sơn Hà nói với Trần Ngọc Quế chuyện thành tích thi đại học của Giang Đào, Trần Ngọc Quế nghe xong thật lâu không nói chuyện. Bà biết Giang Đào tham gia thi đại học, nhưng thế nào cũng chưa nghĩ đến cô có thể thi tốt như vậy.
Nội tâm bà thực mâu thuẫn, con dâu thi tốt như vậy trên mặt bà cũng có quang, nói ra ngoài khẳng định làm người ta hâm mộ. Nhưng Giang Đào thi càng tốt bà càng sợ hãi, sợ hãi cô con dâu này giữ không được.
“Các con khi nào muốn có con?” Hiện tại cũng chỉ có đứa con mới có thể trói buộc được cô con dâu này.
Tần Sơn Hà không nghĩ tới mẹ anh đã biết thành tích của Giang Đào, không chỉ không cao hứng còn nói chuyện con cái. Anh nhíu mày, bất đắc dĩ nói: “Bọn con tính toán mấy năm nữa mới sinh, chờ Đào Nhi tốt nghiệp lại nói.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Như vậy sao được? Nó tốt nghiệp con đều bao nhiêu tuổi rồi? Các con mau ch.óng sinh đi, sinh xong mẹ trông cho.”
Tần Sơn Hà cảm thấy nói không thông với bà, dứt khoát không nói nữa, đứng dậy trở về phòng. Chuyện sinh con, anh là thật sự không vội.
Trần Ngọc Quế tức đến đau đầu, nhưng con trai cả có chủ kiến, bà căn bản quản không được.
Lưu Xuân Phân nghe được Giang Đào thi đứng nhất toàn huyện, kinh ngạc một cái chớp mắt liền đi vào bếp. Vợ chồng anh cả càng ngày càng có tiền đồ, nhất định phải tạo quan hệ tốt.
Hơn nữa chị dâu cả muốn đi học, khẳng định không thể đi làm ở bệnh viện, vậy chỉ tiêu công việc của chị ấy cho ai? Nhà mẹ đẻ chị ấy không có người thích hợp, hơn nữa chị ấy cùng nhà mẹ đẻ quan hệ không tốt, chỉ tiêu chỉ có thể cho người bên này.
Tần Sơn Phượng là con gái sắp gả đi, Sơn Lâm nhà cô ta thích hợp nhất.
“Chị dâu, chị thật lợi hại, thi đứng nhất toàn huyện.” Lưu Xuân Phân vào bếp liền nói với Giang Đào.
Giang Đào cúi đầu thái rau, miệng nói: “Chỉ là phát huy tốt một chút thôi.”
“Chị đây là khiêm tốn, nếu là em khẳng định thi được con trứng ngỗng mang về.”
Giang Đào cười cười không tiếp lời, cô em dâu này trong lòng có tính toán riêng, tuy rằng không thực sự đáng ghét, nhưng cũng làm cô thân cận không nổi.
“Chị muốn đi học đại học, công việc tính sao?” Lưu Xuân Phân giống như vô tình hỏi.
Động tác thái rau của Giang Đào khựng lại, việc này cô thật đúng là chưa nghĩ nhiều. Cô là nhân viên chính thức của bệnh viện, chỉ tiêu này có thể chuyển nhượng cho người khác. Lưu Xuân Phân mở miệng hỏi, hẳn là muốn cái chỉ tiêu này. Nhưng cô muốn đưa chỉ tiêu này cho Giang Hạnh nhất.
Giang Hạnh vào bệnh viện không làm được y tá, có thể làm công việc khác, như nhà ăn bệnh viện hoặc là bộ phận hậu cần khác. Chỉ là Giang Hạnh cũng rất bận, không biết có muốn đi làm ở bệnh viện hay không.
“Giấy báo trúng tuyển còn chưa xuống, chờ giấy báo xuống, chị lại cùng bệnh viện hiệp thương việc này.”
“Cũng phải, phải chờ giấy báo xuống đã.”
Cơm trưa coi như phong phú, Giang Đào cùng Tần Sơn Hà tới mang theo gạo trắng cùng thịt. Giang Đào làm hai món mặn hai món chay, còn hấp canh trứng cho Hổ Tử.
Trên bàn cơm, Trần Ngọc Quế vài lần muốn nói chuyện sinh con với Giang Đào, nhưng mỗi lần bà mở đầu, Tần Sơn Hà đều lảng sang chuyện khác, bà chỉ có thể từ bỏ.
Ăn cơm xong Lưu Xuân Phân cùng Tần Sơn Lâm về phòng nghỉ ngơi, Lưu Xuân Phân liền nói chuyện chỉ tiêu bệnh viện của Giang Đào.
“Em cũng không phải muốn không cái chỉ tiêu này, chỉ cần chị dâu đưa chỉ tiêu này cho anh, chúng ta liền trích ra một nửa tiền lương đưa mẹ lo việc nhà, không cần anh cả mỗi tháng lại gửi sinh hoạt phí về, hơn nữa chúng ta cả đời nhớ kỹ cái tốt của chị ấy.”
Cô ta biết tiền lương mỗi tháng của Giang Đào là 45 đồng, một nửa là hơn hai mươi, bọn họ trong tay còn có thể giữ lại hơn hai mươi đồng.
Tần Sơn Lâm cũng có chút động tâm, nhưng kia là chỉ tiêu của Giang Đào, chị ấy không cho nhà mẹ đẻ sao? “Chị ấy hẳn là sẽ cho nhà mẹ đẻ.”
“Nhà mẹ đẻ chị ấy nào có người thích hợp. Em trai chị ấy tuổi còn nhỏ, bà chị kế kia cùng con gái bà ta thì như kẻ thù.”