Tần Kiến Minh là được đề cử học Đại học Công Nông Binh, cùng loại sinh viên thi đại học như cô ta hoàn toàn không có cách nào so sánh, tốt nghiệp xong phân phối công tác, cô ta cũng sẽ được phân phối tốt hơn Tần Kiến Minh.
“Lần thi cuối kỳ này con thi được hạng 8 toàn khóa, trường học bọn con cùng Đại học Công Nông Binh vẫn là không giống nhau, đối với thành tích học tập thực coi trọng.”
Giang Xuân Linh không tự chủ được khẩu khí mang theo tự đắc, mà sắc mặt Tần Hữu Phúc lại khó coi. Tần Kiến Minh là mệnh căn t.ử của ông ta, nơi nào nghe được người khác nói con mình không tốt. Huống chi là Giang Xuân Linh, cô ta lúc trước chính là dùng hết thủ đoạn mới gả đến nhà bọn họ.
Tần Hữu Phúc không mặn không nhạt nhìn Giang Xuân Linh một cái, nói: “Hạng 8 xác thật là thành tích tốt, bất quá không cần thiết lấy ra khoe khoang. Ba nghe nói Giang Đào năm nay thi đại học đứng nhất toàn huyện, đến lúc đó khẳng định có thể học trường tốt nhất cả nước.”
Giang Xuân Linh quả thực không thể tin được lỗ tai mình, Giang Đào năm nay tham gia thi đại học, còn đứng nhất toàn huyện.
Sao có thể? Cô ấy không phải đang làm việc ở bệnh viện sao? Vẫn là nhân viên chính thức, một tháng lấy nhiều tiền lương như vậy làm gì còn muốn đi thi đại học? Hơn nữa, Tần Sơn Hà làm sao sẽ đồng ý cho cô ấy đi thi đại học? Cô ta ở trường học chính là thấy nhiều cặp vợ chồng vì vào đại học liền ly hôn.
“Ba... Đây là nghe ai nói?” Giang Xuân Linh cứng đờ hỏi Tần Hữu Phúc. Tần Hữu Phúc trong lòng cười lạnh, muốn cùng ông ta chơi tâm nhãn, cô còn non lắm.
“Giang Đào gọi điện thoại cho bà ngoại nó, ba chính tai nghe được. Còn có thôn chúng ta năm nay cũng có người tham gia thi đại học, bọn họ trở về cũng nói. Nói là điểm tối đa 500, Giang Đào thi được 446 điểm, trường học cả nước tùy nó chọn.”
Giang Xuân Linh cảm thấy n.g.ự.c dường như bị đá tảng đè nặng không thở nổi.
Vì cái gì? Cô ta làm nhiều như vậy Giang Đào vẫn sống tốt hơn cô ta, Giang Đào dựa vào cái gì?
“Ông nó ơi, hết nước rồi.” Trong bếp Trịnh Tam Xuân gọi vọng ra, Tần Hữu Phúc nhìn về phía Giang Xuân Linh: “Các con ở trường học không thường làm việc, về nhà liền rèn luyện rèn luyện đi. Xuân Linh đi gánh nước đi.”
Tần Hữu Phúc vốn dĩ định đối xử tốt với cô con dâu này một chút, rốt cuộc cô ta là sinh viên. Nhưng không nghĩ tới cô ta sẽ coi thường con trai ông ta. Một người phụ nữ chướng mắt đàn ông nhà mình, phải dạy dỗ cho tốt.
Giang Xuân Linh nguyên nhân chính là vì Giang Đào thi đứng nhất toàn huyện mà uất ức, hiện tại Tần Hữu Phúc lại bắt cô ta đi gánh nước. Trong nhà có hai người đàn ông to khỏe, lại bắt cô ta một người phụ nữ đi gánh nước, bọn họ còn biết xấu hổ hay không!
“Con thấy không khỏe, để Kiến Minh đi đi.” Giang Xuân Linh đứng dậy định về phòng, Tần Hữu Phúc đẩy Tần Kiến Minh đang ăn cái gì đó một cái. Ông ta là cha chồng không tiện cãi nhau với con dâu, vẫn là để con trai ra mặt.
Trong lòng Tần Kiến Minh cũng không thoải mái, hắn vẫn luôn thích Giang Đào, trước kia bởi vì Giang Đào không phải sinh viên, hắn không thể cùng cô ở bên nhau. Hiện tại Giang Đào sắp vào đại học, còn muốn học đại học tốt nhất, hắn nháy mắt cảm thấy mất đi một thế giới. Mà lúc này, Giang Xuân Linh còn ngáng chân hắn, hắn tự nhiên càng thêm không cao hứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Xuân Linh cô ta dựa vào cái gì cho bọn hắn sắc mặt, lúc trước là cô ta câu dẫn hắn trước, là cô ta dùng hết thủ đoạn gả cho hắn, cô ta nên mọi chuyện nghe hắn, nghe cha mẹ hắn.
“Cô làm sao mà không khỏe? Vừa rồi không phải vẫn tốt sao? Hễ bảo làm việc là cô lại không khỏe, tôi thấy cô chính là lười, đi gánh nước đi.”
Tần Kiến Minh sai bảo, Giang Xuân Linh càng thêm cảm thấy cuộc sống này không thể chịu đựng nổi nữa. Cô ta chỉ vào Tần Kiến Minh nói: “Anh có tay có chân ở nhà nghỉ ngơi, dựa vào cái gì bắt tôi đi gánh nước? Tần Kiến Minh anh còn có phải đàn ông hay không?”
Đối với một người đàn ông mà nói, bị nghi ngờ có phải đàn ông hay không là sự vũ nhục lớn nhất, Tần Kiến Minh cảm thấy mất mặt trước cha mẹ, đứng lên tát bốp một cái vào mặt Giang Xuân Linh.
Giang Xuân Linh không nghĩ tới Tần Kiến Minh sẽ động thủ đ.á.n.h cô ta, sửng sốt một cái chớp mắt rồi điên cuồng nhào tới cào mặt Tần Kiến Minh. Trịnh Tam Xuân làm sao chịu đựng được con trai cưng bị đ.á.n.h, xông tới liền đẩy ngã Giang Xuân Linh xuống đất, sau đó đá mấy cái lên người cô ta.
Trong thôn sân nhà đều không có tường bao, bên này động tĩnh lớn một chút hàng xóm xung quanh là có thể nghe được, huống chi là đ.á.n.h nhau. Chỉ chốc lát sau bên ngoài nhà Tần Hữu Phúc liền đứng một ít người xem náo nhiệt.
Tần Hữu Phúc là thôn trưởng rất sĩ diện, thấy có người xem náo nhiệt, lập tức kêu Trịnh Tam Xuân cùng Tần Kiến Minh lôi Giang Xuân Linh vào nhà. Nhưng Giang Xuân Linh đâu chịu, nếu đã làm ầm ĩ lên cô ta liền phải để mọi người phân xử, để mọi người xem xem cô ta ở nhà họ Tần sống những ngày tháng thế nào.
Cô ta đột nhiên đứng lên, vọt tới cổng sân, lớn tiếng kể lể sự tình phát sinh hôm nay khi về đến nhà.
“..... Trong nhà có hai người đàn ông to khỏe, lại bắt tôi một người phụ nữ không khỏe đi gánh nước, tôi nói hai câu liền động thủ đ.á.n.h tôi, mọi người phân xử thử xem......”
Giang Xuân Linh ô ô khóc lên, người xung quanh mồm năm miệng mười thảo luận. Giang Xuân Linh vốn dĩ cho rằng mọi người đều sẽ nói đỡ cho cô ta, nhưng danh tiếng của cô ta ở trong thôn sớm đã hỏng rồi, người giúp cô ta nói chuyện không mấy ai.
Tần Kiến Minh cảm thấy mất mặt về đến tận nhà, bước đi đến trước mặt Giang Xuân Linh, giơ tay lại cho cô ta một cái tát: “Còn ở đây làm mất mặt, còn không mau về phòng.”
Trong thôn đàn ông đ.á.n.h phụ nữ thực bình thường, Tần Kiến Minh đ.á.n.h Giang Xuân Linh, người xem náo nhiệt đều không có ý tứ ngăn cản khuyên can. Giang Xuân Linh cảm thấy cả thế giới đều vứt bỏ cô ta.
Mà giờ phút này, cô ta nhìn thấy Tần Sơn Hà chở Giang Đào đi ngang qua, hai người liền nhìn về phía bên này một cái, dừng cũng chưa dừng liền đi thẳng.
Là khinh thường để ý tới sao?
Giang Xuân Linh bị Tần Kiến Minh túm vào phòng, chỉ chốc lát sau bên trong lại truyền ra thanh âm loảng xoảng, hẳn là lại đ.á.n.h nhau rồi.
“Lần thi cuối kỳ này con thi được hạng 8 toàn khóa, trường học bọn con cùng Đại học Công Nông Binh vẫn là không giống nhau, đối với thành tích học tập thực coi trọng.”
Giang Xuân Linh không tự chủ được khẩu khí mang theo tự đắc, mà sắc mặt Tần Hữu Phúc lại khó coi. Tần Kiến Minh là mệnh căn t.ử của ông ta, nơi nào nghe được người khác nói con mình không tốt. Huống chi là Giang Xuân Linh, cô ta lúc trước chính là dùng hết thủ đoạn mới gả đến nhà bọn họ.
Tần Hữu Phúc không mặn không nhạt nhìn Giang Xuân Linh một cái, nói: “Hạng 8 xác thật là thành tích tốt, bất quá không cần thiết lấy ra khoe khoang. Ba nghe nói Giang Đào năm nay thi đại học đứng nhất toàn huyện, đến lúc đó khẳng định có thể học trường tốt nhất cả nước.”
Giang Xuân Linh quả thực không thể tin được lỗ tai mình, Giang Đào năm nay tham gia thi đại học, còn đứng nhất toàn huyện.
Sao có thể? Cô ấy không phải đang làm việc ở bệnh viện sao? Vẫn là nhân viên chính thức, một tháng lấy nhiều tiền lương như vậy làm gì còn muốn đi thi đại học? Hơn nữa, Tần Sơn Hà làm sao sẽ đồng ý cho cô ấy đi thi đại học? Cô ta ở trường học chính là thấy nhiều cặp vợ chồng vì vào đại học liền ly hôn.
“Ba... Đây là nghe ai nói?” Giang Xuân Linh cứng đờ hỏi Tần Hữu Phúc. Tần Hữu Phúc trong lòng cười lạnh, muốn cùng ông ta chơi tâm nhãn, cô còn non lắm.
“Giang Đào gọi điện thoại cho bà ngoại nó, ba chính tai nghe được. Còn có thôn chúng ta năm nay cũng có người tham gia thi đại học, bọn họ trở về cũng nói. Nói là điểm tối đa 500, Giang Đào thi được 446 điểm, trường học cả nước tùy nó chọn.”
Giang Xuân Linh cảm thấy n.g.ự.c dường như bị đá tảng đè nặng không thở nổi.
Vì cái gì? Cô ta làm nhiều như vậy Giang Đào vẫn sống tốt hơn cô ta, Giang Đào dựa vào cái gì?
“Ông nó ơi, hết nước rồi.” Trong bếp Trịnh Tam Xuân gọi vọng ra, Tần Hữu Phúc nhìn về phía Giang Xuân Linh: “Các con ở trường học không thường làm việc, về nhà liền rèn luyện rèn luyện đi. Xuân Linh đi gánh nước đi.”
Tần Hữu Phúc vốn dĩ định đối xử tốt với cô con dâu này một chút, rốt cuộc cô ta là sinh viên. Nhưng không nghĩ tới cô ta sẽ coi thường con trai ông ta. Một người phụ nữ chướng mắt đàn ông nhà mình, phải dạy dỗ cho tốt.
Giang Xuân Linh nguyên nhân chính là vì Giang Đào thi đứng nhất toàn huyện mà uất ức, hiện tại Tần Hữu Phúc lại bắt cô ta đi gánh nước. Trong nhà có hai người đàn ông to khỏe, lại bắt cô ta một người phụ nữ đi gánh nước, bọn họ còn biết xấu hổ hay không!
“Con thấy không khỏe, để Kiến Minh đi đi.” Giang Xuân Linh đứng dậy định về phòng, Tần Hữu Phúc đẩy Tần Kiến Minh đang ăn cái gì đó một cái. Ông ta là cha chồng không tiện cãi nhau với con dâu, vẫn là để con trai ra mặt.
Trong lòng Tần Kiến Minh cũng không thoải mái, hắn vẫn luôn thích Giang Đào, trước kia bởi vì Giang Đào không phải sinh viên, hắn không thể cùng cô ở bên nhau. Hiện tại Giang Đào sắp vào đại học, còn muốn học đại học tốt nhất, hắn nháy mắt cảm thấy mất đi một thế giới. Mà lúc này, Giang Xuân Linh còn ngáng chân hắn, hắn tự nhiên càng thêm không cao hứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Xuân Linh cô ta dựa vào cái gì cho bọn hắn sắc mặt, lúc trước là cô ta câu dẫn hắn trước, là cô ta dùng hết thủ đoạn gả cho hắn, cô ta nên mọi chuyện nghe hắn, nghe cha mẹ hắn.
“Cô làm sao mà không khỏe? Vừa rồi không phải vẫn tốt sao? Hễ bảo làm việc là cô lại không khỏe, tôi thấy cô chính là lười, đi gánh nước đi.”
Tần Kiến Minh sai bảo, Giang Xuân Linh càng thêm cảm thấy cuộc sống này không thể chịu đựng nổi nữa. Cô ta chỉ vào Tần Kiến Minh nói: “Anh có tay có chân ở nhà nghỉ ngơi, dựa vào cái gì bắt tôi đi gánh nước? Tần Kiến Minh anh còn có phải đàn ông hay không?”
Đối với một người đàn ông mà nói, bị nghi ngờ có phải đàn ông hay không là sự vũ nhục lớn nhất, Tần Kiến Minh cảm thấy mất mặt trước cha mẹ, đứng lên tát bốp một cái vào mặt Giang Xuân Linh.
Giang Xuân Linh không nghĩ tới Tần Kiến Minh sẽ động thủ đ.á.n.h cô ta, sửng sốt một cái chớp mắt rồi điên cuồng nhào tới cào mặt Tần Kiến Minh. Trịnh Tam Xuân làm sao chịu đựng được con trai cưng bị đ.á.n.h, xông tới liền đẩy ngã Giang Xuân Linh xuống đất, sau đó đá mấy cái lên người cô ta.
Trong thôn sân nhà đều không có tường bao, bên này động tĩnh lớn một chút hàng xóm xung quanh là có thể nghe được, huống chi là đ.á.n.h nhau. Chỉ chốc lát sau bên ngoài nhà Tần Hữu Phúc liền đứng một ít người xem náo nhiệt.
Tần Hữu Phúc là thôn trưởng rất sĩ diện, thấy có người xem náo nhiệt, lập tức kêu Trịnh Tam Xuân cùng Tần Kiến Minh lôi Giang Xuân Linh vào nhà. Nhưng Giang Xuân Linh đâu chịu, nếu đã làm ầm ĩ lên cô ta liền phải để mọi người phân xử, để mọi người xem xem cô ta ở nhà họ Tần sống những ngày tháng thế nào.
Cô ta đột nhiên đứng lên, vọt tới cổng sân, lớn tiếng kể lể sự tình phát sinh hôm nay khi về đến nhà.
“..... Trong nhà có hai người đàn ông to khỏe, lại bắt tôi một người phụ nữ không khỏe đi gánh nước, tôi nói hai câu liền động thủ đ.á.n.h tôi, mọi người phân xử thử xem......”
Giang Xuân Linh ô ô khóc lên, người xung quanh mồm năm miệng mười thảo luận. Giang Xuân Linh vốn dĩ cho rằng mọi người đều sẽ nói đỡ cho cô ta, nhưng danh tiếng của cô ta ở trong thôn sớm đã hỏng rồi, người giúp cô ta nói chuyện không mấy ai.
Tần Kiến Minh cảm thấy mất mặt về đến tận nhà, bước đi đến trước mặt Giang Xuân Linh, giơ tay lại cho cô ta một cái tát: “Còn ở đây làm mất mặt, còn không mau về phòng.”
Trong thôn đàn ông đ.á.n.h phụ nữ thực bình thường, Tần Kiến Minh đ.á.n.h Giang Xuân Linh, người xem náo nhiệt đều không có ý tứ ngăn cản khuyên can. Giang Xuân Linh cảm thấy cả thế giới đều vứt bỏ cô ta.
Mà giờ phút này, cô ta nhìn thấy Tần Sơn Hà chở Giang Đào đi ngang qua, hai người liền nhìn về phía bên này một cái, dừng cũng chưa dừng liền đi thẳng.
Là khinh thường để ý tới sao?
Giang Xuân Linh bị Tần Kiến Minh túm vào phòng, chỉ chốc lát sau bên trong lại truyền ra thanh âm loảng xoảng, hẳn là lại đ.á.n.h nhau rồi.