“Chị ấy còn có một người chị họ, nghe nói quan hệ rất tốt.”

Lưu Xuân Phân lúc này mới nhớ tới Giang Hạnh, nếu luận ra, Giang Đào xác thật cùng Giang Hạnh quan hệ gần gũi hơn một ít.

Giang Đào cùng Tần Sơn Hà về phòng xong, cũng đang nói chuyện chỉ tiêu.

Tần Sơn Hà nằm ở trên giường, Giang Đào ngồi xếp bằng bên cạnh anh: “Vừa rồi Xuân Phân hỏi em, em đi học đại học thì chỉ tiêu ở bệnh viện tính sao.”

Tần Sơn Hà nửa híp mắt, nhíu mày, cô em dâu kia trong lòng tính toán thật là nhiều. Kéo Giang Đào nằm xuống bên cạnh mình, anh nói: “Chỉ tiêu em nguyện ý cho ai thì cho, đừng nghĩ nhiều như vậy.”

Chỉ tiêu bản thân chính là do Giang Đào tự mình nỗ lực đạt được, cùng nhà bọn họ một chút quan hệ đều không có, cô muốn cho ai thì cho.

Đầu Giang Đào dựa vào trên vai anh, tay nghịch cổ áo anh: “Em muốn đưa chỉ tiêu cho Hạnh Nhi, bất quá Hạnh Nhi bán hạt dưa rất bận, không biết chị ấy có muốn hay không.”

Bán hạt dưa tuy rằng kiếm tiền, nhưng dù sao cũng là đầu cơ trục lợi, vẫn là có cái công việc chính thức thì tốt hơn.

“Em hỏi chị ấy một chút, vẫn là công việc chính thức bảo đảm hơn.” Tần Sơn Hà nghiêng người đối mặt với cô, tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má bóng loáng của cô. Chân chính ở bên nhau không bao lâu, thực mau liền lại muốn tách ra, thật là luyến tiếc.

“Chờ giấy báo xuống, em sẽ hỏi chị ấy.”

“Ừ.”

Tần Sơn Hà ghé sát lại hôn lên môi cô, Giang Đào đ.á.n.h nhẹ anh một cái: “Đừng, đang ở nhà đấy, bị người nghe thấy không tốt.”

“Anh chỉ hôn một cái thôi.”

......

Sự thật chứng minh, lời đàn ông nói ở trên giường đều không thể tin. Giang Đào c.ắ.n c.h.ặ.t môi mới không cho chính mình phát ra âm thanh, Tần Sơn Hà thấy đau lòng, đưa tay đặt bên miệng cô cho cô c.ắ.n. Giang Đào cũng không khách khí, c.ắ.n tay anh đầy dấu răng.

Xong việc anh nhìn hàng dấu răng trên tay còn rầu rĩ cười: “May mắn răng em không sắc.”

Giang Đào trừng mắt nhìn anh: “Lần sau em sẽ dùng sức.”

Tần Sơn Hà ôm cô ha ha cười.

Buổi chiều hơn 3 giờ hai người bắt đầu về huyện thành, Trần Ngọc Quế lại bắt bọn họ mang theo rất nhiều đồ ăn, Lưu Xuân Phân cũng nhiệt tình vô cùng, còn lấy từ nhà mẹ đẻ rất nhiều khoai lang đỏ bắt bọn họ mang đi.

Giang Đào nghĩ đến tâm tư nhỏ của cô ta, khoai lang đỏ này liền không muốn nhận. Nhưng sự tình còn chưa làm rõ, liền không nói gì.

Hơn nửa tháng sau, giấy báo trúng tuyển của Giang Đào đã về, là Đại học Y khoa Kinh Đô. Nhận được giấy báo trúng tuyển khoảnh khắc kia, trái tim Giang Đào rốt cuộc rơi xuống đất. Tuy rằng lấy điểm của cô thì Đại học Y khoa Kinh Đô tuyệt đối không thành vấn đề, nhưng giấy báo chưa tới luôn là không yên tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hiện tại là ngày 20 tháng 8, trên giấy báo viết ngày 3 tháng 9 khai giảng, chỉ còn lại mười ngày nữa. Phải chuẩn bị đồ đạc, mua vé xe lửa, xử lý vấn đề hộ khẩu, còn có xử lý thủ tục từ chức ở bệnh viện. Thời gian còn có chút gấp gáp.

Cùng ngày nhận được giấy báo, Giang Hạnh hỏi thăm tình hình bệnh viện, nhà ăn nhân viên còn có thể nhận người. Giang Đào đi tìm Giang Hạnh, hỏi cô ấy có muốn đến bệnh viện làm việc không, chỉ tiêu của cô có thể cho cô ấy. Bác cả và bác gái nghe xong đều thật cao hứng, đồng thời cũng có chút tiếc nuối. Nếu lúc trước Giang Hạnh cũng có thể học hành t.ử tế hết cấp ba, cũng có thể làm y tá.

Giang Hạnh có chút do dự, cô ấy cùng Hạ Đông Thăng rang hạt dưa bán hạt dưa rất bận, cô ấy nếu đi bệnh viện làm việc, hiện tại nhân thủ căn bản là không đủ. Cũng không dám thuê người làm, sợ bị tố cáo. Nhưng công việc ở bệnh viện dù sao cũng là công việc chính thức, không đi thật sự đáng tiếc.

Giang Hạnh là người tính tình lanh lẹ, suy nghĩ một lát liền nói cô ấy sẽ đi bệnh viện làm việc. Còn ngay tại chỗ đưa cho Giang Đào một ngàn đồng, đây là toàn bộ tiền tiết kiệm của bọn họ.

Tiền này Giang Đào không nhận, cô không nghĩ tới việc bán chỉ tiêu này. Giang Hạnh kiên quyết nhét tiền vào tay Giang Đào: “Anh em ruột thịt cũng phải tính toán rõ ràng, cho dù như vậy chị cũng nợ em một ân tình lớn.”

Chỉ tiêu này một tháng 45 đồng tiền lương, một ngàn đồng không sai biệt lắm là hai năm tiền lương, thực có lời. Quan trọng là, nhân viên chính thức của bệnh viện là có thể được phân nhà, nhà ở chính là thực đáng giá.

Cho nên Giang Hạnh mới nói nợ một ân tình lớn.

Giang Hạnh đồng ý, hai người liền bắt đầu xử lý thủ tục tương quan. Viện trưởng còn thực luyến tiếc Giang Đào, muốn giữ lại chỉ tiêu này cho cô, chờ cô tốt nghiệp về bệnh viện làm việc. Nhưng này chỉ là suy nghĩ một chút, Giang Đào thi đậu chính là đại học y khoa tốt nhất cả nước, tốt nghiệp xong là không có khả năng đến cái bệnh viện nhỏ này của bọn họ làm việc.

Thủ tục làm xong, Giang Đào phải về nhà xử lý hộ khẩu. Thi đậu đại học Kinh Đô, hộ khẩu của cô liền phải chuyển tới Kinh Đô. Tần Sơn Hà cùng cô cùng nhau trở về làm thủ tục.

Trần Ngọc Quế tuy rằng đối với việc Giang Đào vào đại học có khúc mắc, vẫn là cầm giấy báo của cô xem đi xem lại, tuy rằng bà không biết chữ. Lưu Xuân Phân cùng Tần Sơn Lâm cũng vây quanh xem giấy báo.

“Chị dâu, chị đi học, công việc ở bệnh viện tính sao?” Tần Sơn Phượng đứng ở một bên hỏi Giang Đào. Cô ta vốn dĩ không biết chuyện chỉ tiêu, là lúc Lưu Xuân Phân cùng Tần Sơn Lâm nói chuyện, cô ta nghe được.

Cô ta cảm thấy cái chỉ tiêu này nên cho cô ta.

“Chị đã từ chức.” Giang Đào liền biết cái chỉ tiêu này sẽ gây ra sóng gió không nhỏ trong nhà, nhìn xem, tới rồi đây.

“Vậy chỉ tiêu của chị đâu?” Tần Sơn Phượng nôn nóng hỏi, chỉ tiêu cho cô ta, cô ta là có thể đi huyện thành làm việc.

“Chỉ tiêu gì?” Trần Ngọc Quế căn bản không biết chuyện chỉ tiêu, hoặc là nói bà không hiểu.

Lưu Xuân Phân vừa thấy biểu tình bình đạm của Giang Đào trong lòng chính là giật thót, chỉ tiêu kia sẽ không thật sự cho Giang Hạnh rồi chứ. Nghĩ đến đây, cô ta vội vàng giải thích chuyện chỉ tiêu với Trần Ngọc Quế.

Trần Ngọc Quế vừa nghe đôi mắt liền sáng: “Kia chính là chuyện tốt, vợ thằng cả, chỉ tiêu của con liền cho Sơn Lâm đi.”

“Mẹ, con đâu? Hẳn là cho con.” Tần Sơn Phượng không chịu, từ ngày đó nghe được chuyện chỉ tiêu, cô ta liền vẫn luôn ảo tưởng chính mình đi huyện thành làm việc.

Trần Ngọc Quế thương con gái là thật, nhưng con gái là phải gả ra ngoài, bà có thể cho nó nhiều của hồi môn, nhưng chuyện lớn như công việc, vẫn là phải lo cho con trai.
Chương 108 - Chương 108 | Đọc truyện tranh