“Anh có kiến nghị gì không?” Giang Đào thân mình nhẹ nhàng dựa vào cánh tay anh, từ sau khi hai người chung phòng, cô luôn thích dựa vào anh như vậy.
Bị cô dựa vào Tần Sơn Hà rửa bát có chút không tiện, nhưng trong lòng thực thoải mái.
“Em không phải muốn học y sao? Vậy chọn đại học y khoa tốt nhất.”
“Đại học y khoa tốt nhất là Đại học Y khoa Kinh Đô, nhưng là Kinh Đô có chút xa.” Đến lúc đó bọn họ muốn gặp mặt một lần đều không dễ dàng, Giang Đào có chút rối rắm.
“Em chính là chạy đến chân trời anh cũng có thể qua đó thăm em, chúng ta cứ học trường tốt nhất.” Tần Sơn Hà không có nhiều rối rắm như vậy, dù học trường nào bọn họ đều phải tách ra, xa một chút gần một chút chẳng khác gì nhau. Nếu có thể học trường tốt nhất, vì cái gì không học? “Em có phải hay không đặc biệt ích kỷ?” Điểm xuống rồi, Giang Đào liền bắt đầu cảm thấy có lỗi với chồng, vì lý tưởng theo đuổi của cô, bọn họ phải mỗi người một nơi, ngay cả con cái cũng phải mấy năm sau mới có thể có.
Tần Sơn Hà dùng tay ướt b.úng trán cô một cái: “Trong đầu mỗi ngày đều nghĩ cái gì nha?”
Giang Đào không nói, cái tốt của anh cô ghi tạc trong lòng.
Bát rửa xong nước cũng đun xong, Tần Sơn Hà mang nước ấm vào phòng vệ sinh, sau đó ôm vợ nhỏ thì thầm bên tai, vợ nhỏ bị anh nói làm cho mặt đỏ, nhưng vẫn c.ắ.n môi gật đầu, Tần Sơn Hà cao hứng ôm người vào phòng vệ sinh.
Lúc ra Giang Đào cũng là bị ôm ra, tới trên giường lại bị người đàn ông đè nặng như vậy như vậy đã lâu……
Nguyện vọng Giang Đào đăng ký là Đại học Y khoa Kinh Đô, đăng ký xong thấu vào chủ nhật, hai người cùng nhau về quê. Giang Đào thành tích này tuyệt đối là có thể được trúng tuyển, chuyện thi đậu đại học phải cho người trong nhà biết.
Sáng sớm xuất phát, 8-9 giờ đã đến Tần gia, trong nhà vẫn chỉ có Tần Sơn Phượng một người, hai người để đồ đạc lại liền đi Thượng Thủy Thôn.
Vừa đến đầu thôn, đụng phải Giang Xuân Linh cùng Tần Kiến Minh ngồi xe bò trở về, bọn họ được nghỉ hè.
“Đào Nhi, cậu cũng về nhà à?” Giang Xuân Linh nhìn thấy Giang Đào liền cười chào hỏi, “Tớ cùng Kiến Minh đều được nghỉ hè, cho nên về nhà thăm nhà.”
Cô ta nói chuyện khẩu khí mang theo cảm giác ưu việt, dường như vào đại học liền cao hơn Giang Đào một cái đầu, rất ghê gớm giống nhau.
Đối mặt sự khoe khoang trần trụi này, Giang Đào lười phản ứng, cùng Tần Sơn Hà đạp xe hướng nhà bà ngoại đi. Có đôi khi, thiếu cái gì mới có thể khoe khoang cái đó, Giang Xuân Linh bởi vì không có cảm giác ưu việt, cho nên nhìn thấy cô mới có thể ở trước mặt cô khoe khoang.
Cô ta thường xuyên thư từ với Nhị Nha, chuyện xảy ra với Giang Đào nửa năm nay cô ta cơ bản đều biết. Như Giang Đào đi bệnh viện làm việc, Giang Đào trở thành nhân viên chính thức, mỗi tháng mấy chục đồng tiền lương từ từ.
Mỗi một lần nhìn thấy tin tức Giang Đào càng ngày càng tốt, cô ta liền ghen ghét phát cuồng. Vào đại học không cần đóng học phí, mỗi tháng còn có trợ cấp ăn uống, cho nên Tần Hữu Phúc mỗi tháng chỉ cho cô ta ba đồng sinh hoạt phí.
Ba đồng đủ làm gì?
Mà Giang Đào tuy rằng không vào đại học, nhưng một tháng có mấy chục đồng tiền lương. Xem hôm nay cô ấy mặc quần áo liền biết cô ấy sống rất tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chiếc váy liền áo hoa nhí nền đỏ trên người Giang Đào, cô ta ở thành phố đã hỏi qua, mười mấy đồng một chiếc. Đôi xăng đan trên chân cô ấy, cũng là mốt nhất năm nay, mười đồng một đôi.
Chỉ hai món này cộng lại đã bằng nửa năm sinh hoạt phí của cô ta, cô ta mua không nổi, càng không cần phải nói chiếc đồng hồ trên tay cô ấy.
Nhìn lại chính mình, cô ta là một sinh viên, lại mặc bộ quần áo vải bông màu lam quê mùa nhất, giày vẫn là giày cũ năm trước. So với Giang Đào, cô ta cũng chỉ có điểm là sinh viên này có thể lấy ra so bì.
------------
Giang Xuân Linh nhìn Giang Đào ngồi ở ghế sau xe đạp, tựa hồ Tần Sơn Hà nói gì đó với cô, cô cười đ.á.n.h nhẹ vào lưng anh một cái. Hai người thoạt nhìn ngọt ngào như vậy.
Cô ta không thể phủ nhận, Tần Sơn Hà là một người đàn ông thực có mị lực. Cao lớn anh tuấn, còn có công việc rất tốt. Trưởng khoa, Tần Kiến Minh tốt nghiệp xong phải nỗ lực bao nhiêu năm mới có thể lên làm trưởng khoa?
Mà Giang Đào có thể gả cho một người đàn ông như vậy, cô ta đã đóng góp tác dụng rất lớn. Nếu lúc trước cô ta không định thiết kế Giang Đào gả cho tên ghẻ lở trong thôn, Giang Đào sẽ không được Tần Sơn Hà cứu, cũng sẽ không gả cho anh.
Cô ta thật sự hối hận.
Thu hồi ánh mắt, liền nhìn thấy Tần Kiến Minh si mê nhìn bóng dáng Giang Đào, trong lòng càng thêm hận muốn c.h.ế.t. Đây là người đàn ông cô ta dùng hết thủ đoạn mới gả được. Đối với cô ta không có một chút săn sóc còn chưa tính, trong lòng còn chứa người phụ nữ khác.
“Lại nhìn cũng không phải của anh đâu.”
Giang Xuân Linh hừ lạnh một tiếng cầm hành lý xuống xe, Tần Kiến Minh xấu hổ thu hồi ánh mắt cũng xuống xe. Mới vừa lấy hành lý xuống, vợ chồng Tần Hữu Phúc liền chạy chậm lại đây. Hai người vây quanh Tần Kiến Minh, hỏi han ân cần một hồi lâu, sau đó xách đồ đạc của Tần Kiến Minh đi, mà Giang Xuân Linh bị hoàn toàn bỏ qua.
Xách theo hành lý nặng trịch, Giang Xuân Linh đi theo sau nhà ba người kia. Dọc theo đường đi rất nhiều thôn dân chào hỏi bọn họ, cô ta cảm thấy ánh mắt bọn họ nhìn cô ta đều mang theo trào phúng, trào phúng cô ta gả cho một người đàn ông như vậy.
Về đến nhà, Tần Hữu Phúc cùng Trịnh Tam Xuân lại là rót nước lại là lấy đồ ăn cho Tần Kiến Minh, mà cô ta lại bị sai đi nấu cơm cho Tần Kiến Minh.
Cuộc sống này thật sự không có cách nào tiếp tục.
“Ba mẹ, ngồi xe thời gian dài con cũng rất mệt.”
Giang Xuân Linh ngồi đối diện Tần Kiến Minh, cầm lấy bánh trứng gà trên bàn liền ăn. Trịnh Tam Xuân thấy thế đau lòng vô cùng, bánh trứng gà này chính là bà ta chuyên môn mua cho con trai. Nhưng bà ta lại khó nói không cho Giang Xuân Linh ăn.
Tần Hữu Phúc trừng mắt nhìn Trịnh Tam Xuân một cái, bảo bà ta chú ý thái độ với con dâu. Rốt cuộc cô ta cũng là sinh viên, tốt nghiệp xong cũng là có công việc có tiền lương.
“Ở trường học thế nào a?” Tần Hữu Phúc lấy ra thái độ gia trưởng hỏi tình hình hai người ở trường học. Tần Kiến Minh ăn đồ ăn lúng b.úng nói cũng được, trong mắt Giang Xuân Linh mang theo chút khinh miệt cùng trào phúng.
Bị cô dựa vào Tần Sơn Hà rửa bát có chút không tiện, nhưng trong lòng thực thoải mái.
“Em không phải muốn học y sao? Vậy chọn đại học y khoa tốt nhất.”
“Đại học y khoa tốt nhất là Đại học Y khoa Kinh Đô, nhưng là Kinh Đô có chút xa.” Đến lúc đó bọn họ muốn gặp mặt một lần đều không dễ dàng, Giang Đào có chút rối rắm.
“Em chính là chạy đến chân trời anh cũng có thể qua đó thăm em, chúng ta cứ học trường tốt nhất.” Tần Sơn Hà không có nhiều rối rắm như vậy, dù học trường nào bọn họ đều phải tách ra, xa một chút gần một chút chẳng khác gì nhau. Nếu có thể học trường tốt nhất, vì cái gì không học? “Em có phải hay không đặc biệt ích kỷ?” Điểm xuống rồi, Giang Đào liền bắt đầu cảm thấy có lỗi với chồng, vì lý tưởng theo đuổi của cô, bọn họ phải mỗi người một nơi, ngay cả con cái cũng phải mấy năm sau mới có thể có.
Tần Sơn Hà dùng tay ướt b.úng trán cô một cái: “Trong đầu mỗi ngày đều nghĩ cái gì nha?”
Giang Đào không nói, cái tốt của anh cô ghi tạc trong lòng.
Bát rửa xong nước cũng đun xong, Tần Sơn Hà mang nước ấm vào phòng vệ sinh, sau đó ôm vợ nhỏ thì thầm bên tai, vợ nhỏ bị anh nói làm cho mặt đỏ, nhưng vẫn c.ắ.n môi gật đầu, Tần Sơn Hà cao hứng ôm người vào phòng vệ sinh.
Lúc ra Giang Đào cũng là bị ôm ra, tới trên giường lại bị người đàn ông đè nặng như vậy như vậy đã lâu……
Nguyện vọng Giang Đào đăng ký là Đại học Y khoa Kinh Đô, đăng ký xong thấu vào chủ nhật, hai người cùng nhau về quê. Giang Đào thành tích này tuyệt đối là có thể được trúng tuyển, chuyện thi đậu đại học phải cho người trong nhà biết.
Sáng sớm xuất phát, 8-9 giờ đã đến Tần gia, trong nhà vẫn chỉ có Tần Sơn Phượng một người, hai người để đồ đạc lại liền đi Thượng Thủy Thôn.
Vừa đến đầu thôn, đụng phải Giang Xuân Linh cùng Tần Kiến Minh ngồi xe bò trở về, bọn họ được nghỉ hè.
“Đào Nhi, cậu cũng về nhà à?” Giang Xuân Linh nhìn thấy Giang Đào liền cười chào hỏi, “Tớ cùng Kiến Minh đều được nghỉ hè, cho nên về nhà thăm nhà.”
Cô ta nói chuyện khẩu khí mang theo cảm giác ưu việt, dường như vào đại học liền cao hơn Giang Đào một cái đầu, rất ghê gớm giống nhau.
Đối mặt sự khoe khoang trần trụi này, Giang Đào lười phản ứng, cùng Tần Sơn Hà đạp xe hướng nhà bà ngoại đi. Có đôi khi, thiếu cái gì mới có thể khoe khoang cái đó, Giang Xuân Linh bởi vì không có cảm giác ưu việt, cho nên nhìn thấy cô mới có thể ở trước mặt cô khoe khoang.
Cô ta thường xuyên thư từ với Nhị Nha, chuyện xảy ra với Giang Đào nửa năm nay cô ta cơ bản đều biết. Như Giang Đào đi bệnh viện làm việc, Giang Đào trở thành nhân viên chính thức, mỗi tháng mấy chục đồng tiền lương từ từ.
Mỗi một lần nhìn thấy tin tức Giang Đào càng ngày càng tốt, cô ta liền ghen ghét phát cuồng. Vào đại học không cần đóng học phí, mỗi tháng còn có trợ cấp ăn uống, cho nên Tần Hữu Phúc mỗi tháng chỉ cho cô ta ba đồng sinh hoạt phí.
Ba đồng đủ làm gì?
Mà Giang Đào tuy rằng không vào đại học, nhưng một tháng có mấy chục đồng tiền lương. Xem hôm nay cô ấy mặc quần áo liền biết cô ấy sống rất tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chiếc váy liền áo hoa nhí nền đỏ trên người Giang Đào, cô ta ở thành phố đã hỏi qua, mười mấy đồng một chiếc. Đôi xăng đan trên chân cô ấy, cũng là mốt nhất năm nay, mười đồng một đôi.
Chỉ hai món này cộng lại đã bằng nửa năm sinh hoạt phí của cô ta, cô ta mua không nổi, càng không cần phải nói chiếc đồng hồ trên tay cô ấy.
Nhìn lại chính mình, cô ta là một sinh viên, lại mặc bộ quần áo vải bông màu lam quê mùa nhất, giày vẫn là giày cũ năm trước. So với Giang Đào, cô ta cũng chỉ có điểm là sinh viên này có thể lấy ra so bì.
------------
Giang Xuân Linh nhìn Giang Đào ngồi ở ghế sau xe đạp, tựa hồ Tần Sơn Hà nói gì đó với cô, cô cười đ.á.n.h nhẹ vào lưng anh một cái. Hai người thoạt nhìn ngọt ngào như vậy.
Cô ta không thể phủ nhận, Tần Sơn Hà là một người đàn ông thực có mị lực. Cao lớn anh tuấn, còn có công việc rất tốt. Trưởng khoa, Tần Kiến Minh tốt nghiệp xong phải nỗ lực bao nhiêu năm mới có thể lên làm trưởng khoa?
Mà Giang Đào có thể gả cho một người đàn ông như vậy, cô ta đã đóng góp tác dụng rất lớn. Nếu lúc trước cô ta không định thiết kế Giang Đào gả cho tên ghẻ lở trong thôn, Giang Đào sẽ không được Tần Sơn Hà cứu, cũng sẽ không gả cho anh.
Cô ta thật sự hối hận.
Thu hồi ánh mắt, liền nhìn thấy Tần Kiến Minh si mê nhìn bóng dáng Giang Đào, trong lòng càng thêm hận muốn c.h.ế.t. Đây là người đàn ông cô ta dùng hết thủ đoạn mới gả được. Đối với cô ta không có một chút săn sóc còn chưa tính, trong lòng còn chứa người phụ nữ khác.
“Lại nhìn cũng không phải của anh đâu.”
Giang Xuân Linh hừ lạnh một tiếng cầm hành lý xuống xe, Tần Kiến Minh xấu hổ thu hồi ánh mắt cũng xuống xe. Mới vừa lấy hành lý xuống, vợ chồng Tần Hữu Phúc liền chạy chậm lại đây. Hai người vây quanh Tần Kiến Minh, hỏi han ân cần một hồi lâu, sau đó xách đồ đạc của Tần Kiến Minh đi, mà Giang Xuân Linh bị hoàn toàn bỏ qua.
Xách theo hành lý nặng trịch, Giang Xuân Linh đi theo sau nhà ba người kia. Dọc theo đường đi rất nhiều thôn dân chào hỏi bọn họ, cô ta cảm thấy ánh mắt bọn họ nhìn cô ta đều mang theo trào phúng, trào phúng cô ta gả cho một người đàn ông như vậy.
Về đến nhà, Tần Hữu Phúc cùng Trịnh Tam Xuân lại là rót nước lại là lấy đồ ăn cho Tần Kiến Minh, mà cô ta lại bị sai đi nấu cơm cho Tần Kiến Minh.
Cuộc sống này thật sự không có cách nào tiếp tục.
“Ba mẹ, ngồi xe thời gian dài con cũng rất mệt.”
Giang Xuân Linh ngồi đối diện Tần Kiến Minh, cầm lấy bánh trứng gà trên bàn liền ăn. Trịnh Tam Xuân thấy thế đau lòng vô cùng, bánh trứng gà này chính là bà ta chuyên môn mua cho con trai. Nhưng bà ta lại khó nói không cho Giang Xuân Linh ăn.
Tần Hữu Phúc trừng mắt nhìn Trịnh Tam Xuân một cái, bảo bà ta chú ý thái độ với con dâu. Rốt cuộc cô ta cũng là sinh viên, tốt nghiệp xong cũng là có công việc có tiền lương.
“Ở trường học thế nào a?” Tần Hữu Phúc lấy ra thái độ gia trưởng hỏi tình hình hai người ở trường học. Tần Kiến Minh ăn đồ ăn lúng b.úng nói cũng được, trong mắt Giang Xuân Linh mang theo chút khinh miệt cùng trào phúng.