Hiện tại mạch tượng cơ sở cô đã hoàn toàn nắm giữ, còn có giống phong hàn, tiêu chảy chờ loại chứng bệnh thường thấy này cũng đã nắm giữ. Chủ nhiệm Lưu nói cô là tương đối có thiên phú, có người học nửa năm mạch tượng cơ sở còn bắt không chuẩn, mà cô mấy ngày liền học được.
Giữa trưa ăn cơm xong, Giang Đào bớt thời giờ mở ra giao diện hệ thống, xem phương pháp học tập châm cứu, cô tính toán bắt đầu học tập châm cứu. Chủ nhiệm Lưu thường xuyên dùng châm cứu chữa bệnh cho bệnh nhân, hiệu quả thực tốt.
Ở hệ thống nhấn vào châm cứu, phát hiện có rất nhiều lưu phái, Giang Đào xem đến mơ màng hồ đồ, chỉ có thể xin giúp đỡ 0001.
“0001, ta muốn bắt đầu học châm cứu, học cái nào tương đối tốt?”
0001 không nói gì, trực tiếp ở giao diện hiện ra một quyển sách tên là 《 Châm Cứu 》. Giang Đào có chút vô ngữ, tên này cũng quá bình thường đi. Hệ thống có vài cái tên lưu phái châm cứu thực kêu, cái 《 Châm Cứu 》 này thật sự được sao? “Cái này tựa hồ có chút bình thường a!” Giang Đào nói với hệ thống.
“Tiểu Đào Đào, ngươi vẫn là quá non. Có cái tên kêu vang thì ngầu sao? Biết cái gì là đại đạo chí giản không? Đây là đại đạo chí giản. Quyển 《 Châm Cứu 》 này không thuộc về bất luận cái gì lưu phái, nhưng nó tụ tập sở trường các gia, là phương pháp châm cứu toàn diện nhất, thực dụng nhất cũng là hữu hiệu nhất trước mắt.”
Giang Đào vẫn là thực tin tưởng 0001, nó nói cái này được thì cô liền chọn cái này.
“Cái này phải dùng điểm tích lũy đổi sao?” Cô hiện tại chỉ có 800 điểm, không biết có đủ hay không.
“Đây là giáo trình, không cần điểm tích lũy. Ngươi hiện tại có 800 điểm, ta nhìn một chút cửa hàng, ngươi có thể đổi loại quần lót này cho người đàn ông nhà ngươi.”
0001 tiếng nói vừa dứt, trên giao diện hệ thống liền xuất hiện một cái quần lót đơn giản đến không thể đơn giản hơn, mấy sợi dây, sau đó phía trước là một bộ phận nhô lên.
Giang Đào vừa thấy mặt liền đỏ bừng, này… cũng quá… quá……
“Vợ chồng gian cần tình thú mà, Tiểu Đào Đào, vì tính phúc của ngươi, ta cảm thấy ngươi nên đổi một cái quần lót như vậy tặng cho người đàn ông nhà ngươi.”
“Cút!” Giang Đào trực tiếp đóng lại giao diện hệ thống, quá cảm thấy thẹn.
Giang Đào bắt đầu cuộc sống vừa học tập khám bệnh vừa học tập châm cứu, cho nên cho dù thi đại học xong rồi việc học của cô vẫn như cũ rất bận rộn.
Đảo mắt nửa tháng trôi qua, thành tích thi đại học đã có, tổng điểm 500, Giang Đào thi được 446 điểm, đứng đầu toàn huyện.
Ngày thành tích được công bố, toàn bộ bệnh viện đều đã biết Giang Đào thi được hạng nhất toàn huyện, đi đến đâu cũng có người chúc mừng. Ngay cả chủ nhiệm Lưu từ trước đến nay nghiêm túc trên mặt cũng vẫn luôn treo nụ cười.
Giang Đào cũng không nghĩ tới cô có thể phát huy tốt như vậy, cô vẫn luôn cho rằng tiếng Anh của mình không tốt, sẽ mất rất nhiều điểm, không nghĩ tới tiếng Anh thi cũng không tồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vợ nhỏ thi đứng nhất, Tần Sơn Hà cũng cao hứng vô cùng. Anh còn đề nghị gọi bạn bè cùng nhau ăn mừng. Giang Đào thấy anh cao hứng cũng không ngăn cản, mặc anh đi sắp xếp. Cô liền thông báo cho vợ chồng Giang Hạnh cùng Hạ Đông Thăng. Vốn dĩ cũng mời chủ nhiệm Lưu, nhưng bà nói: “Các cháu người trẻ tuổi ở bên nhau náo nhiệt, bác không quen.”
Giang Đào chỉ có thể thôi.
Tần Sơn Hà ở huyện thành bạn bè không nhiều lắm, chỉ có hai nhà Ngô Kiến Trung và Triệu Văn Bân, tính ra không vài người. Tần Sơn Hà không muốn Giang Đào vất vả, muốn đi tiệm cơm mời khách. Giang Đào cảm thấy tiệm cơm không tiện bằng ở nhà, đồ ăn làm không nhất định ngon bằng cô làm. Cuối cùng Tần Sơn Hà nghe Giang Đào, tự làm ở nhà.
Thời gian mời khách định vào chiều chủ nhật, Lương Lệ cùng Điền Ái Cầm đến từ sớm, Giang Hạnh càng sớm hơn, buổi sáng đã đến. Hồ Á Ninh cũng đi theo Lương Lệ lại đây, Giang Đào tuy rằng chán ghét cô ta, nhưng vẫn tươi cười đón chào.
Mấy người phụ nữ cùng nhau bận rộn trong bếp, chỉ chốc lát sau tám món mặn một món canh liền làm xong. Sau khi ngồi xuống, Lương Lệ đề nghị để Giang Đào nói trước hai câu, Giang Đào cũng không ngượng ngùng, bưng chén rượu nói: “Em lần này thi có thể tốt như vậy, người cần cảm tạ nhất chính là Sơn Hà, không có anh ấy bao dung cùng chăm sóc, em không có nhiều thời gian học tập như vậy, càng không thi được thành tích tốt như thế.”
Giang Đào giơ cái ly nhìn về phía Tần Sơn Hà: “Thật sự cảm ơn anh!”
Tim Tần Sơn Hà ấm áp rối tinh rối mù, kỳ thật anh cũng không cảm thấy mình trả giá bao nhiêu. Bọn họ hai người là vợ chồng, anh lại lớn hơn cô nhiều như vậy, anh lý nên nhường nhịn chăm sóc cô. Mà những điều này cô đều coi là điều tốt của anh, thật là một cô nhóc quá dễ dàng thỏa mãn.
Tần Sơn Hà nắm lấy tay cô: “Đây đều là việc anh nên làm, em còn cảm tạ cái gì?”
“Hai vợ chồng các cậu mau uống một cái đi.” Triệu Văn Bân ồn ào, Giang Đào cầm chén rượu chạm với Tần Sơn Hà một cái, hai người ngửa đầu uống cạn.
Giang Đào không hay uống rượu, chỉ cảm thấy cổ họng cay xè, Tần Sơn Hà lập tức gắp thức ăn cho cô: “Ăn hai miếng thức ăn cho đỡ cay.”
“Ai da, hai vợ chồng các cậu hôm nay gọi bọn tớ tới chính là muốn tú ân ái chứ gì.” Lương Lệ nói giỡn, Tần Sơn Hà giơ cái ly lên nói kính mọi người, một đám người vô cùng náo nhiệt uống một chén rượu.
Dưới gầm bàn, một bàn tay Tần Sơn Hà vẫn luôn nắm tay nhỏ của Giang Đào, Hồ Á Ninh ngồi ngay cạnh Giang Đào, thấy được động tác nhỏ của hai người, tim tắc nghẹn muốn c.h.ế.t. Cô ta lúc này bắt đầu không xác định, thật sự có thể chia rẽ hai người này sao?
Nhưng ý nghĩ này cũng chỉ là một cái chớp mắt, dù khó cô ta cũng phải thử một lần. Hơn nữa Giang Đào thi vào đại học, đến lúc đó cô ấy cùng Tần Sơn Hà mỗi người một nơi, cô ta càng có cơ hội không phải sao?
Bữa cơm này ăn tới bảy tám giờ, trước khi đi Giang Hạnh hỏi Giang Đào khi nào về nhà báo tin vui? Giang Đào đã gọi điện thoại cho bà ngoại, chuyện về nhà phỏng chừng phải qua mấy ngày nữa. Điểm đã có, lập tức liền phải điền nguyện vọng. Cô tính toán điền xong nguyện vọng rồi mới về nhà.
Đưa mọi người đến cổng khu người nhà, hai vợ chồng nắm tay về nhà. Tần Sơn Hà rửa bát, Giang Đào đun nước chuẩn bị tắm rửa.
“Tính toán đăng ký trường nào?” Tần Sơn Hà vừa rửa bát vừa hỏi Giang Đào. Với thành tích này của cô, tùy tiện trường nào hẳn là đều có thể trúng tuyển, chỉ xem cô muốn học trường nào.
Giữa trưa ăn cơm xong, Giang Đào bớt thời giờ mở ra giao diện hệ thống, xem phương pháp học tập châm cứu, cô tính toán bắt đầu học tập châm cứu. Chủ nhiệm Lưu thường xuyên dùng châm cứu chữa bệnh cho bệnh nhân, hiệu quả thực tốt.
Ở hệ thống nhấn vào châm cứu, phát hiện có rất nhiều lưu phái, Giang Đào xem đến mơ màng hồ đồ, chỉ có thể xin giúp đỡ 0001.
“0001, ta muốn bắt đầu học châm cứu, học cái nào tương đối tốt?”
0001 không nói gì, trực tiếp ở giao diện hiện ra một quyển sách tên là 《 Châm Cứu 》. Giang Đào có chút vô ngữ, tên này cũng quá bình thường đi. Hệ thống có vài cái tên lưu phái châm cứu thực kêu, cái 《 Châm Cứu 》 này thật sự được sao? “Cái này tựa hồ có chút bình thường a!” Giang Đào nói với hệ thống.
“Tiểu Đào Đào, ngươi vẫn là quá non. Có cái tên kêu vang thì ngầu sao? Biết cái gì là đại đạo chí giản không? Đây là đại đạo chí giản. Quyển 《 Châm Cứu 》 này không thuộc về bất luận cái gì lưu phái, nhưng nó tụ tập sở trường các gia, là phương pháp châm cứu toàn diện nhất, thực dụng nhất cũng là hữu hiệu nhất trước mắt.”
Giang Đào vẫn là thực tin tưởng 0001, nó nói cái này được thì cô liền chọn cái này.
“Cái này phải dùng điểm tích lũy đổi sao?” Cô hiện tại chỉ có 800 điểm, không biết có đủ hay không.
“Đây là giáo trình, không cần điểm tích lũy. Ngươi hiện tại có 800 điểm, ta nhìn một chút cửa hàng, ngươi có thể đổi loại quần lót này cho người đàn ông nhà ngươi.”
0001 tiếng nói vừa dứt, trên giao diện hệ thống liền xuất hiện một cái quần lót đơn giản đến không thể đơn giản hơn, mấy sợi dây, sau đó phía trước là một bộ phận nhô lên.
Giang Đào vừa thấy mặt liền đỏ bừng, này… cũng quá… quá……
“Vợ chồng gian cần tình thú mà, Tiểu Đào Đào, vì tính phúc của ngươi, ta cảm thấy ngươi nên đổi một cái quần lót như vậy tặng cho người đàn ông nhà ngươi.”
“Cút!” Giang Đào trực tiếp đóng lại giao diện hệ thống, quá cảm thấy thẹn.
Giang Đào bắt đầu cuộc sống vừa học tập khám bệnh vừa học tập châm cứu, cho nên cho dù thi đại học xong rồi việc học của cô vẫn như cũ rất bận rộn.
Đảo mắt nửa tháng trôi qua, thành tích thi đại học đã có, tổng điểm 500, Giang Đào thi được 446 điểm, đứng đầu toàn huyện.
Ngày thành tích được công bố, toàn bộ bệnh viện đều đã biết Giang Đào thi được hạng nhất toàn huyện, đi đến đâu cũng có người chúc mừng. Ngay cả chủ nhiệm Lưu từ trước đến nay nghiêm túc trên mặt cũng vẫn luôn treo nụ cười.
Giang Đào cũng không nghĩ tới cô có thể phát huy tốt như vậy, cô vẫn luôn cho rằng tiếng Anh của mình không tốt, sẽ mất rất nhiều điểm, không nghĩ tới tiếng Anh thi cũng không tồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vợ nhỏ thi đứng nhất, Tần Sơn Hà cũng cao hứng vô cùng. Anh còn đề nghị gọi bạn bè cùng nhau ăn mừng. Giang Đào thấy anh cao hứng cũng không ngăn cản, mặc anh đi sắp xếp. Cô liền thông báo cho vợ chồng Giang Hạnh cùng Hạ Đông Thăng. Vốn dĩ cũng mời chủ nhiệm Lưu, nhưng bà nói: “Các cháu người trẻ tuổi ở bên nhau náo nhiệt, bác không quen.”
Giang Đào chỉ có thể thôi.
Tần Sơn Hà ở huyện thành bạn bè không nhiều lắm, chỉ có hai nhà Ngô Kiến Trung và Triệu Văn Bân, tính ra không vài người. Tần Sơn Hà không muốn Giang Đào vất vả, muốn đi tiệm cơm mời khách. Giang Đào cảm thấy tiệm cơm không tiện bằng ở nhà, đồ ăn làm không nhất định ngon bằng cô làm. Cuối cùng Tần Sơn Hà nghe Giang Đào, tự làm ở nhà.
Thời gian mời khách định vào chiều chủ nhật, Lương Lệ cùng Điền Ái Cầm đến từ sớm, Giang Hạnh càng sớm hơn, buổi sáng đã đến. Hồ Á Ninh cũng đi theo Lương Lệ lại đây, Giang Đào tuy rằng chán ghét cô ta, nhưng vẫn tươi cười đón chào.
Mấy người phụ nữ cùng nhau bận rộn trong bếp, chỉ chốc lát sau tám món mặn một món canh liền làm xong. Sau khi ngồi xuống, Lương Lệ đề nghị để Giang Đào nói trước hai câu, Giang Đào cũng không ngượng ngùng, bưng chén rượu nói: “Em lần này thi có thể tốt như vậy, người cần cảm tạ nhất chính là Sơn Hà, không có anh ấy bao dung cùng chăm sóc, em không có nhiều thời gian học tập như vậy, càng không thi được thành tích tốt như thế.”
Giang Đào giơ cái ly nhìn về phía Tần Sơn Hà: “Thật sự cảm ơn anh!”
Tim Tần Sơn Hà ấm áp rối tinh rối mù, kỳ thật anh cũng không cảm thấy mình trả giá bao nhiêu. Bọn họ hai người là vợ chồng, anh lại lớn hơn cô nhiều như vậy, anh lý nên nhường nhịn chăm sóc cô. Mà những điều này cô đều coi là điều tốt của anh, thật là một cô nhóc quá dễ dàng thỏa mãn.
Tần Sơn Hà nắm lấy tay cô: “Đây đều là việc anh nên làm, em còn cảm tạ cái gì?”
“Hai vợ chồng các cậu mau uống một cái đi.” Triệu Văn Bân ồn ào, Giang Đào cầm chén rượu chạm với Tần Sơn Hà một cái, hai người ngửa đầu uống cạn.
Giang Đào không hay uống rượu, chỉ cảm thấy cổ họng cay xè, Tần Sơn Hà lập tức gắp thức ăn cho cô: “Ăn hai miếng thức ăn cho đỡ cay.”
“Ai da, hai vợ chồng các cậu hôm nay gọi bọn tớ tới chính là muốn tú ân ái chứ gì.” Lương Lệ nói giỡn, Tần Sơn Hà giơ cái ly lên nói kính mọi người, một đám người vô cùng náo nhiệt uống một chén rượu.
Dưới gầm bàn, một bàn tay Tần Sơn Hà vẫn luôn nắm tay nhỏ của Giang Đào, Hồ Á Ninh ngồi ngay cạnh Giang Đào, thấy được động tác nhỏ của hai người, tim tắc nghẹn muốn c.h.ế.t. Cô ta lúc này bắt đầu không xác định, thật sự có thể chia rẽ hai người này sao?
Nhưng ý nghĩ này cũng chỉ là một cái chớp mắt, dù khó cô ta cũng phải thử một lần. Hơn nữa Giang Đào thi vào đại học, đến lúc đó cô ấy cùng Tần Sơn Hà mỗi người một nơi, cô ta càng có cơ hội không phải sao?
Bữa cơm này ăn tới bảy tám giờ, trước khi đi Giang Hạnh hỏi Giang Đào khi nào về nhà báo tin vui? Giang Đào đã gọi điện thoại cho bà ngoại, chuyện về nhà phỏng chừng phải qua mấy ngày nữa. Điểm đã có, lập tức liền phải điền nguyện vọng. Cô tính toán điền xong nguyện vọng rồi mới về nhà.
Đưa mọi người đến cổng khu người nhà, hai vợ chồng nắm tay về nhà. Tần Sơn Hà rửa bát, Giang Đào đun nước chuẩn bị tắm rửa.
“Tính toán đăng ký trường nào?” Tần Sơn Hà vừa rửa bát vừa hỏi Giang Đào. Với thành tích này của cô, tùy tiện trường nào hẳn là đều có thể trúng tuyển, chỉ xem cô muốn học trường nào.