Trong lòng cô ta cũng thực ủy khuất, nhà cô ta nếu giống như nhà anh cả, hai vợ chồng đều có tiền lương, cô ta cũng sẽ không nóng nảy như vậy. Nhưng cô ta cùng Tần Sơn Lâm mỗi ngày xuống ruộng chỉ kiếm được mấy cái công điểm, quanh năm suốt tháng cũng tích cóp không được 100 đồng.
Con cái nhà cô ta về sau muốn đi học, muốn cưới vợ, chỗ cần dùng tiền còn nhiều lắm. Tần Sơn Phượng kết hôn muốn nhiều của hồi môn như vậy, kết hôn xong có phải hay không cũng luôn về nhà đòi tiền? Mở cái tiền lệ này, chuyện về sau thật khó nói.
Người nhà họ Phùng chỉ chốc lát sau liền đến, Giang Đào nhìn Phùng Ái Quốc hai lần. Mặt chữ điền, cao cao to to, bộ dáng thực chất phác, xác thật là một đối tượng không tồi.
Nhà họ Phùng mang theo 30 đồng tiền sính lễ, một bộ quần áo, năm cân thịt. Sính lễ này không tính là mỏng.
Người nhà họ Phùng đi rồi, Giang Đào cùng Tần Sơn Hà lại về nhà bà ngoại một chuyến, tự nhiên mang theo không ít lễ vật. Người trong thôn nhìn thấy lại bắt đầu bàn tán về vợ chồng Giang Đại Hải, chọc Ngô Mai Hoa tức đến mức cơm cũng chưa ăn xong.
Giang Bằng nghe nói Giang Đào đã trở lại, chạy chậm tới nhà bà ngoại, nhìn thấy Giang Đào liền nói: “Sao chị không về nhà?”
Giang Đào nhìn nó cười lạnh, thật là không có giáo dưỡng, dù nói thế nào cô cũng là chị nó, gặp mặt một tiếng chị đều không gọi, mở miệng ra chính là chất vấn. Ngô Mai Hoa thật là rất biết dạy con a! “Về nhà? Mày bảo tao về nhà làm gì?”
Giang Bằng đôi mắt nhìn chằm chằm đống đồ trên bàn, có trái cây, có bột mì trắng, còn có thịt, nước miếng thiếu chút nữa chảy ra.
“Chị là con gái đã xuất giá, trở về tự nhiên phải đi thăm ba mẹ.” Giang Bằng đương nhiên nói.
“Được a, đi thôi.” Giang Đào đứng dậy đi ra ngoài, nhưng hai tay trống trơn không có một chút ý tứ muốn cầm lễ vật. Giang Bằng sốt ruột: “Chị không mang lễ vật sao?”
Những lễ vật đó ít nhất cũng phải lấy một nửa chứ.
“Ừ, tao không muốn mang.” Giang Đào cũng nói một cách đương nhiên.
“Chị đi thăm ba mẹ làm sao có thể không mang theo lễ vật?”
“Giang Xuân Linh về nhà có mang lễ vật không?”
Giang Bằng không nói, Giang Xuân Linh về nhà một chút đồ vật cũng chưa mang.
“Ở nhà, ba mẹ đối xử với nó tốt hơn tao, nó về nhà cũng chưa mang lễ vật, dựa vào cái gì bắt tao mang?”
Giang Bằng lại lần nữa bị hỏi đến á khẩu không trả lời được, cuối cùng chỉ có thể hừ một tiếng nói: “Em về nhà nói với ba mẹ.”
“Tao chờ.”
Giang Bằng đi rồi, Giang Đào quay đầu lại nhìn thấy Tần Sơn Hà đang nhìn cô, có chút xấu hổ. Có một cái nhà mẹ đẻ như vậy, cô cảm thấy thực mất mặt.
Tần Sơn Hà có chút đau lòng, trước kia biết cô ở nhà mẹ đẻ sống không tốt, nhưng vẫn luôn là nghe nói. Hiện tại nhìn thấy đứa em trai mười mấy tuổi kia đều không để cô vào mắt, tình trạng của cô ở nhà mẹ đẻ có thể nghĩ mà biết.
“Nhà ai không có chuyện lung tung rối loạn, nhà anh còn có Tần Sơn Phượng đâu.” Tần Sơn Hà nhìn ra cô xấu hổ, nhẹ nhàng nói.
Giang Đào có chút cân bằng, chuyện của Tần Sơn Phượng xác thật cũng rất đau đầu.
Hai người nói chuyện với bà ngoại một lát liền phải trở về, hôm nay còn muốn chạy về huyện thành. Vừa muốn đứng dậy đi, Ngô Mai Hoa mang theo Giang Bằng tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Đào coi như không thấy bà ta, cùng Tần Sơn Hà đi thẳng ra ngoài.
“Nha, con gái con rể đều đến trong thôn rồi, không về nhà mẹ đẻ thì tính là chuyện gì a?” Ngô Mai Hoa đứng ở trong sân đều thấy được đống đồ trên bàn ở nhà chính, thèm nhỏ dãi.
Giang Đào thật là bội phục sự không biết xấu hổ của Ngô Mai Hoa, trước kia bà ta còn biết che đậy một chút, sau khi xé rách mặt, đơn giản cái gì đều không cố kỵ.
“Về chứ, sao lại không về?” Giang Đào nhìn về phía Ngô Mai Hoa, “Ba tôi có ở nhà không? Tôi đi thăm ông ấy.”
Ngô Mai Hoa trên mặt mang theo nụ cười thực hiện được ý đồ: “Ở nhà.”
Giang Đào cùng Tần Sơn Hà tiếp tục đi ra ngoài, Ngô Mai Hoa thấy hai người không mang lễ vật sắc mặt khó coi lên, nhưng bà ta lại không thể giống Giang Bằng hỏi tại sao không mang lễ vật. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Giang Đào cùng Tần Sơn Hà tay không về nhà mẹ đẻ.
Trên đường gặp được thôn dân chào hỏi, Giang Đào liền cười nói về nhà thăm ba cô. Mọi người đều nhìn thấy cô trong tay không xách đồ vật, bất quá cái gì cũng chưa nói. Với những chuyện Ngô Mai Hoa cùng Giang Đại Hải làm trước kia, Giang Đào có thể đi thăm ông ấy đã là thực tốt rồi.
Nhưng Ngô Mai Hoa lại không cho là như vậy, bà ta đi theo sau Giang Đào, nói chuyện phiếm với thôn dân: “Đào Nhi hiếu thuận, đi nhà bà ngoại nó mang theo rất nhiều lễ vật.”
Phần lớn thôn dân không tiếp lời bà ta, ai là người thế nào, trận ầm ĩ trước kia của Giang Đào mọi người đều rõ ràng. Có chút thôn dân tắc vui sướng khi người gặp họa nói: “Đào Nhi sao không mang đồ cho bà và Biển Rộng a?”
Lời này nói mang theo châm chọc cùng châm ngòi, Ngô Mai Hoa lại không phải kẻ ngốc sao lại nghe không hiểu? Trong lòng tức anh ách, không ai đứng về phía bà ta.
Giang Đào cùng Tần Sơn Hà tới Giang gia, Giang Đại Hải đang ngồi xổm ở cửa hút t.h.u.ố.c, nhìn thấy bọn họ lập tức đứng lên cười khờ khạo. Trong lòng Giang Đào có chút khó chịu.
Cô có thể cảm giác được, từ sau khi cô làm ầm ĩ trận đó, thái độ của Giang Đại Hải đối với cô thay đổi rất nhiều. Nhưng những thay đổi này đối với cô mà nói đã quá muộn, cô đã không cần nữa.
“Thời gian qua sức khỏe ông thế nào?” Giang Đào không mặn không nhạt hỏi.
“Tốt, vẫn tốt.” Giang Đại Hải có chút thụ sủng nhược kinh.
“Ừ, chú ý giữ gìn sức khỏe.”
“Được, được.”
Kế tiếp chính là xấu hổ, Giang Đào không muốn ở đây lâu, liền lại nói: “Không có việc gì thì con đi về đây.”
Giang Đại Hải: “Được, đi đường cẩn thận.”
Giang Đào cùng Tần Sơn Hà đạp xe về Hạ Hà Thôn, Ngô Mai Hoa buồn bực trừng Giang Đại Hải: “Ông có biết hay không nó mang cho bà ngoại nó bao nhiêu thứ tốt?”
Giang Đại Hải vốn dĩ rất cao hứng, bị bà ta nói một câu chút tâm tình tốt đều không còn: “Bà ngoại nó đối tốt với nó, nó mang đồ cho bà ngoại nó thì làm sao?”
“Còn ông? Tay không tới nói với ông mấy câu, liền làm ông cao hứng thành như vậy.”
“Cái đứa con gái tốt của bà không chỉ tay không tới thăm bà, lúc đi còn cầm đi tất cả tiền riêng của bà. Con gái bà không phải càng hiếu thuận sao?”
Con cái nhà cô ta về sau muốn đi học, muốn cưới vợ, chỗ cần dùng tiền còn nhiều lắm. Tần Sơn Phượng kết hôn muốn nhiều của hồi môn như vậy, kết hôn xong có phải hay không cũng luôn về nhà đòi tiền? Mở cái tiền lệ này, chuyện về sau thật khó nói.
Người nhà họ Phùng chỉ chốc lát sau liền đến, Giang Đào nhìn Phùng Ái Quốc hai lần. Mặt chữ điền, cao cao to to, bộ dáng thực chất phác, xác thật là một đối tượng không tồi.
Nhà họ Phùng mang theo 30 đồng tiền sính lễ, một bộ quần áo, năm cân thịt. Sính lễ này không tính là mỏng.
Người nhà họ Phùng đi rồi, Giang Đào cùng Tần Sơn Hà lại về nhà bà ngoại một chuyến, tự nhiên mang theo không ít lễ vật. Người trong thôn nhìn thấy lại bắt đầu bàn tán về vợ chồng Giang Đại Hải, chọc Ngô Mai Hoa tức đến mức cơm cũng chưa ăn xong.
Giang Bằng nghe nói Giang Đào đã trở lại, chạy chậm tới nhà bà ngoại, nhìn thấy Giang Đào liền nói: “Sao chị không về nhà?”
Giang Đào nhìn nó cười lạnh, thật là không có giáo dưỡng, dù nói thế nào cô cũng là chị nó, gặp mặt một tiếng chị đều không gọi, mở miệng ra chính là chất vấn. Ngô Mai Hoa thật là rất biết dạy con a! “Về nhà? Mày bảo tao về nhà làm gì?”
Giang Bằng đôi mắt nhìn chằm chằm đống đồ trên bàn, có trái cây, có bột mì trắng, còn có thịt, nước miếng thiếu chút nữa chảy ra.
“Chị là con gái đã xuất giá, trở về tự nhiên phải đi thăm ba mẹ.” Giang Bằng đương nhiên nói.
“Được a, đi thôi.” Giang Đào đứng dậy đi ra ngoài, nhưng hai tay trống trơn không có một chút ý tứ muốn cầm lễ vật. Giang Bằng sốt ruột: “Chị không mang lễ vật sao?”
Những lễ vật đó ít nhất cũng phải lấy một nửa chứ.
“Ừ, tao không muốn mang.” Giang Đào cũng nói một cách đương nhiên.
“Chị đi thăm ba mẹ làm sao có thể không mang theo lễ vật?”
“Giang Xuân Linh về nhà có mang lễ vật không?”
Giang Bằng không nói, Giang Xuân Linh về nhà một chút đồ vật cũng chưa mang.
“Ở nhà, ba mẹ đối xử với nó tốt hơn tao, nó về nhà cũng chưa mang lễ vật, dựa vào cái gì bắt tao mang?”
Giang Bằng lại lần nữa bị hỏi đến á khẩu không trả lời được, cuối cùng chỉ có thể hừ một tiếng nói: “Em về nhà nói với ba mẹ.”
“Tao chờ.”
Giang Bằng đi rồi, Giang Đào quay đầu lại nhìn thấy Tần Sơn Hà đang nhìn cô, có chút xấu hổ. Có một cái nhà mẹ đẻ như vậy, cô cảm thấy thực mất mặt.
Tần Sơn Hà có chút đau lòng, trước kia biết cô ở nhà mẹ đẻ sống không tốt, nhưng vẫn luôn là nghe nói. Hiện tại nhìn thấy đứa em trai mười mấy tuổi kia đều không để cô vào mắt, tình trạng của cô ở nhà mẹ đẻ có thể nghĩ mà biết.
“Nhà ai không có chuyện lung tung rối loạn, nhà anh còn có Tần Sơn Phượng đâu.” Tần Sơn Hà nhìn ra cô xấu hổ, nhẹ nhàng nói.
Giang Đào có chút cân bằng, chuyện của Tần Sơn Phượng xác thật cũng rất đau đầu.
Hai người nói chuyện với bà ngoại một lát liền phải trở về, hôm nay còn muốn chạy về huyện thành. Vừa muốn đứng dậy đi, Ngô Mai Hoa mang theo Giang Bằng tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Đào coi như không thấy bà ta, cùng Tần Sơn Hà đi thẳng ra ngoài.
“Nha, con gái con rể đều đến trong thôn rồi, không về nhà mẹ đẻ thì tính là chuyện gì a?” Ngô Mai Hoa đứng ở trong sân đều thấy được đống đồ trên bàn ở nhà chính, thèm nhỏ dãi.
Giang Đào thật là bội phục sự không biết xấu hổ của Ngô Mai Hoa, trước kia bà ta còn biết che đậy một chút, sau khi xé rách mặt, đơn giản cái gì đều không cố kỵ.
“Về chứ, sao lại không về?” Giang Đào nhìn về phía Ngô Mai Hoa, “Ba tôi có ở nhà không? Tôi đi thăm ông ấy.”
Ngô Mai Hoa trên mặt mang theo nụ cười thực hiện được ý đồ: “Ở nhà.”
Giang Đào cùng Tần Sơn Hà tiếp tục đi ra ngoài, Ngô Mai Hoa thấy hai người không mang lễ vật sắc mặt khó coi lên, nhưng bà ta lại không thể giống Giang Bằng hỏi tại sao không mang lễ vật. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Giang Đào cùng Tần Sơn Hà tay không về nhà mẹ đẻ.
Trên đường gặp được thôn dân chào hỏi, Giang Đào liền cười nói về nhà thăm ba cô. Mọi người đều nhìn thấy cô trong tay không xách đồ vật, bất quá cái gì cũng chưa nói. Với những chuyện Ngô Mai Hoa cùng Giang Đại Hải làm trước kia, Giang Đào có thể đi thăm ông ấy đã là thực tốt rồi.
Nhưng Ngô Mai Hoa lại không cho là như vậy, bà ta đi theo sau Giang Đào, nói chuyện phiếm với thôn dân: “Đào Nhi hiếu thuận, đi nhà bà ngoại nó mang theo rất nhiều lễ vật.”
Phần lớn thôn dân không tiếp lời bà ta, ai là người thế nào, trận ầm ĩ trước kia của Giang Đào mọi người đều rõ ràng. Có chút thôn dân tắc vui sướng khi người gặp họa nói: “Đào Nhi sao không mang đồ cho bà và Biển Rộng a?”
Lời này nói mang theo châm chọc cùng châm ngòi, Ngô Mai Hoa lại không phải kẻ ngốc sao lại nghe không hiểu? Trong lòng tức anh ách, không ai đứng về phía bà ta.
Giang Đào cùng Tần Sơn Hà tới Giang gia, Giang Đại Hải đang ngồi xổm ở cửa hút t.h.u.ố.c, nhìn thấy bọn họ lập tức đứng lên cười khờ khạo. Trong lòng Giang Đào có chút khó chịu.
Cô có thể cảm giác được, từ sau khi cô làm ầm ĩ trận đó, thái độ của Giang Đại Hải đối với cô thay đổi rất nhiều. Nhưng những thay đổi này đối với cô mà nói đã quá muộn, cô đã không cần nữa.
“Thời gian qua sức khỏe ông thế nào?” Giang Đào không mặn không nhạt hỏi.
“Tốt, vẫn tốt.” Giang Đại Hải có chút thụ sủng nhược kinh.
“Ừ, chú ý giữ gìn sức khỏe.”
“Được, được.”
Kế tiếp chính là xấu hổ, Giang Đào không muốn ở đây lâu, liền lại nói: “Không có việc gì thì con đi về đây.”
Giang Đại Hải: “Được, đi đường cẩn thận.”
Giang Đào cùng Tần Sơn Hà đạp xe về Hạ Hà Thôn, Ngô Mai Hoa buồn bực trừng Giang Đại Hải: “Ông có biết hay không nó mang cho bà ngoại nó bao nhiêu thứ tốt?”
Giang Đại Hải vốn dĩ rất cao hứng, bị bà ta nói một câu chút tâm tình tốt đều không còn: “Bà ngoại nó đối tốt với nó, nó mang đồ cho bà ngoại nó thì làm sao?”
“Còn ông? Tay không tới nói với ông mấy câu, liền làm ông cao hứng thành như vậy.”
“Cái đứa con gái tốt của bà không chỉ tay không tới thăm bà, lúc đi còn cầm đi tất cả tiền riêng của bà. Con gái bà không phải càng hiếu thuận sao?”