Lần trước Giang Xuân Linh tới, chuyện Ngô Mai Hoa đưa hết tiền riêng cho nó Giang Đại Hải đều biết, bất quá chưa nói mà thôi.

Ngô Mai Hoa không lời nào để nói, nhưng lại bị đè nén n.g.ự.c đau.

Về đến huyện thành ngày hôm sau, chính là thời gian đăng ký thi đại học. Hôm nay Tần Sơn Hà xin nghỉ, bồi Giang Đào cùng đi báo danh. Hai người đến nơi mới hơn 7 giờ, nhưng đã có rất nhiều người xếp hàng. Nghe nói năm trước cả nước tham gia thi đại học nhân số có hơn 500 vạn người, nghĩ đến năm nay càng nhiều.

“Hay là anh về đi làm đi, em một mình cũng được.” Giang Đào xếp hàng nhỏ giọng nói với Tần Sơn Hà. Phía trước nhiều người như vậy, còn không biết muốn xếp tới khi nào đâu.

“Không sao, anh bồi em.” Thời khắc quan trọng như vậy, anh muốn cùng cô trải qua.

Giang Đào nhớ tới mấy tháng trước, cô còn nghi ngờ Tần Sơn Hà cũng không hy vọng cô tham gia thi đại học, thậm chí bởi vậy muốn cùng anh ly hôn. Hiện tại, anh đang bồi cô báo danh, cô may mắn lúc ấy không có kiên trì cái quyết định kia.

Ngày 20 tháng 7, ngày đầu tiên thi đại học. Tần Sơn Hà dậy sớm, đi tiệm cơm quốc doanh mua bữa sáng trở về. Nhìn Giang Đào ăn xong, lại cẩn thận kiểm tra tất cả giấy tờ cùng văn phòng phẩm.

Giang Đào nhìn anh vặn b.út máy ra, kiểm tra mực bên trong có đầy đủ hay không, có chút buồn cười. Kỳ thật, b.út này là anh đêm qua đã chuẩn bị tốt cho cô.

“Anh thoạt nhìn so với em còn khẩn trương hơn.” Giang Đào uống cháo kê nói.

Tần Sơn Hà trong tay động tác không ngừng: “Muốn ra chiến trường, khẳng định phải kiểm tra s.ú.n.g ống cho tốt.”

Anh như vậy, Giang Đào nói không cảm động đó là giả, cô đi qua ôm lấy eo anh: “Em phát hiện sao anh lại tốt như vậy chứ.”

Tần Sơn Hà cười khẽ: “Thật là không lương tâm, em mới phát hiện a.”

Giang Đào kiều kiều cười: “Vâng, vừa mới phát hiện.”

Tần Sơn Hà dùng ngón tay nhẹ nhàng b.úng trán cô: “Đồ vô tâm này, trước kia uổng công đối tốt với em.”

Giang Đào cười như tiểu hồ ly, dựa vào eo anh tiếp tục ăn cơm.

Ăn cơm xong, Tần Sơn Hà đạp xe đưa cô đi địa điểm thi. Trên đường lão phụ thân giống nhau lải nhải: “Lúc thi không cần khẩn trương, làm câu dễ trước, câu không biết để lại sau……”

Giang Đào nắm lấy áo bên hông anh ân ân đáp ứng, những lời này anh đã nói qua rất nhiều lần.

Tới địa điểm thi, Tần Sơn Hà nhìn Giang Đào đi vào, sau đó đứng ở chỗ râm mát ngoài cổng trường chờ. Nơi này người đi cùng thí sinh không ít, mọi người vừa chờ vừa nói chuyện phiếm.

“Cậu tới bồi ai đi thi?” Một người đàn ông khoảng 40 tuổi đeo kính văn nhã hỏi Tần Sơn Hà.

“Vợ tôi.”

Lời này của anh vừa thốt ra, rước lấy không ít ánh mắt xung quanh. Không gì khác, sau khi kỳ thi đại học năm trước kết thúc, rất nhiều vợ chồng hoặc tình lữ nháo ly hôn chia tay. Không nghĩ tới anh còn có thể cam tâm tình nguyện bồi vợ tới thi như vậy, là nên nói bọn họ tình cảm vợ chồng tốt đâu, hay là nói anh ngốc đây.

Tần Sơn Hà làm lơ ánh mắt bọn họ, tiếp tục nhìn cổng trường chờ đợi. Anh cùng Giang Đào chung sống mấy tháng nay, anh tin tưởng cô không phải loại người như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hơn 11 giờ, bắt đầu có người lục tục đi ra. Tần Sơn Hà lập tức đi đến cổng trường tìm kiếm bóng dáng Giang Đào.

Anh vóc dáng cao khí thế đủ, ở trong đám người thực nổi bật, Giang Đào liếc mắt một cái liền thấy được anh, lập tức chạy chậm đến trước mặt anh. Tần Sơn Hà cầm bình nước trong tay đưa cho cô: “Không nóng, mau uống đi.” Giang Đào thật sự khát, cầm bình nước ừng ực uống vài ngụm.

Nhìn trên đầu anh đầy mồ hôi, áo sơ mi sợi tổng hợp đều ướt đẫm, Giang Đào đau lòng nói: “Ngốc a, không biết đứng ở chỗ râm mát sao?”

Tần Sơn Hà xoa xoa đầu cô: “Vừa mới qua đây thôi.”

Anh không hỏi cô thi thế nào, dắt cô đi đến chỗ để xe đạp, chở cô về nhà. Thời tiết quá nóng, vẫn là lập tức về nhà tốt hơn.

Về đến nhà, hai người dùng nước lạnh rửa mặt cho mát mẻ. Giang Đào dùng khăn lông lau mặt hỏi Tần Sơn Hà: “Sao anh không hỏi em thi thế nào?”

“Vừa thấy biểu tình của em liền biết thi thực tốt, căn bản không cần hỏi.”

Giang Đào xác thật thi không tồi, tuyệt đại bộ phận đề cô đều biết làm.

Cơm trưa Giang Đào làm mì lạnh, Tần Sơn Hà ăn bốn bát. Ăn cơm xong Giang Đào nghỉ ngơi hơn một tiếng, Tần Sơn Hà lại đưa cô đi địa điểm thi.

Thi ba ngày, ngày 20, 21, 22, ba ngày này Tần Sơn Hà không đi làm, đều bồi Giang Đào. Chiều ngày 22 thi xong, Giang Đào cả người nhẹ nhàng.

Cô cũng không quá lo lắng thành tích thi, hiện tại cô đã nghĩ thông suốt. Lần này có thể thi đậu đại học là tốt nhất, nếu thi không đậu cô liền tiếp tục ở bệnh viện đi làm. Cô có hệ thống học tập Trung y còn có chủ nhiệm Lưu, cô tin tưởng không vào đại học, cô vẫn như cũ có thể trở thành một bác sĩ đủ tư cách.

Hơn nữa, cô còn có người đàn ông này bồi cô học tập, bồi cô đi thi. Cô hiện tại có được rất nhiều, cho nên cô đối với tương lai một chút đều không e ngại.

Về đến nhà, Tần Sơn Hà lấy chìa khóa mở cửa, vào phòng Giang Đào liền kiễng chân ôm lấy cổ anh, ngửa khuôn mặt nhỏ nghiêm túc nói: “Tần Sơn Hà, cảm ơn anh!”

Tần Sơn Hà không nghĩ tới cô chủ động như vậy, cả người m.á.u bắt đầu nóng lên. Anh cúi đầu nhẹ giọng hỏi: “Vậy em muốn cảm tạ anh thế nào?”

Khuôn mặt nhỏ của Giang Đào ửng đỏ, đôi mắt ướt dầm dề nhìn anh, đôi môi đỏ mọng gắt gao mím lại, giãy giụa một hồi lâu mới đem lời nói xấu hổ nói ra khỏi miệng: “Em… đem chính mình cho anh thế nào?”

Mấy tháng nay bọn họ ở cùng một chỗ, ngẫu nhiên sẽ có hành động thân mật, Giang Đào có thể cảm nhận được sự ẩn nhẫn của anh. Cô biết nguyên nhân anh ẩn nhẫn, cho nên càng thêm cảm động. Cô đã sớm quyết định, thi đại học xong liền đem chính mình giao cho anh, bọn họ trở thành vợ chồng chân chính.

Tần Sơn Hà nhịn mấy tháng, thi đại học kết thúc, vợ nhỏ lại chủ động như vậy, anh có thể nhịn được mới là lạ, đương nhiên anh cũng sẽ không nhịn nữa.

Cúi đầu hôn lên môi cô, mãnh liệt lại triền miên, mang theo nồng đậm d.ụ.c vọng, Giang Đào suýt nữa không chịu nổi.

Quần áo khi nào bị lột bỏ Giang Đào cũng không biết, ở...

Ở khoảnh khắc cuối cùng khi ý thức hơi chút thanh tỉnh, cô mới phát hiện bọn họ còn ở phòng khách, lập tức nói: “Vào phòng ngủ.”

Tần Sơn Hà lúc này mới ý thức được chính mình quá vội vàng, ôn nhu triền miên hôn lên môi cô, thanh âm khàn khàn trấn an nói: “Ngoan ngoãn, đừng sợ.”
Chương 102 - Chương 102 | Đọc truyện tranh