Lưu Xuân Phân ý đồ thuyết phục Giang Đào, nhưng lại nghe Giang Đào nói: “Sự tình trong nhà chị không hay quản, đều là Sơn Hà định đoạt.”
Lưu Xuân Phân: “……”
Cô ta sao lại không tin thế nhỉ? Trong phòng Trần Ngọc Quế cũng đang nói chuyện của hồi môn của Tần Sơn Phượng. Trần Ngọc Quế ngồi ở mép giường, hai đứa con trai ngồi đối diện bà.
“Hai đứa bây đều thành gia rồi, chỉ còn lại Sơn Phượng, nó kết hôn xong việc đời này của mẹ coi như xong. Cha các con c.h.ế.t sớm, mấy năm nay chúng ta sống đều không dễ dàng. Đặc biệt là Sơn Hà, làm anh cả vì cái nhà này cống hiến nhiều nhất, trong lòng mẹ đều rõ ràng. Mấy năm nay trong tay mẹ tích cóp chút tiền, không nhiều lắm, chỉ tầm 300 đồng. Mẹ tính toán khi Sơn Phượng kết hôn sẽ cho nó của hồi môn 300, hỏi một chút ý kiến các con.”
Trên mặt Tần Sơn Lâm mang theo không tình nguyện, nhưng cái gì cũng chưa nói mà là nhìn về phía Tần Sơn Hà. Tần Sơn Hà chau mày, anh cùng Giang Đào trong tay có tiền, đương nhiên không để 300 đồng này vào mắt.
Nhưng là Tần Sơn Lâm không giống vậy, không phân gia, cậu ấy cùng vợ xuống ruộng kiếm công điểm, lương thực được chia cùng tiền đều nắm trong tay mẹ. 300 đồng này có phần của bọn họ.
Nếu là con gái nhà người khác xuất giá đều của hồi môn nhiều như vậy, cũng liền không nói làm gì. Mấu chốt là hiện tại phần lớn con gái xuất giá là không có của hồi môn, thậm chí rất nhiều nhà còn giữ lại sính lễ.
Mà Tần Sơn Phượng xuất giá không chỉ có muốn của hồi môn, còn muốn bồi thêm nhiều như vậy, trong lòng Tần Sơn Lâm khẳng định không thoải mái.
Tần Sơn Lâm chờ Tần Sơn Hà nói chuyện, anh không thể không nói, anh là anh cả trong nhà. Cha không còn nữa, cái nhà này nên do anh tới giữ gìn.
Trầm mặc một lát, Tần Sơn Hà nói: “Mẹ, mẹ cho nó của hồi môn 300 đồng, mẹ cảm thấy số tiền này có thể giữ trong tay nó bao lâu? Nó là cái tính tình gì mẹ rõ ràng nhất.”
Trần Ngọc Quế không nói, con gái chính mình bà đương nhiên biết là tính tình gì. Ăn ngon lười làm, còn thích tiêu tiền bậy bạ. Nhưng là, vì để nó đồng ý hôn sự này, bà đã đáp ứng cho nó 300 đồng của hồi môn. Nếu hiện tại đổi ý, con bé kia không đồng ý thì làm sao bây giờ?
Trần Ngọc Quế tiến thoái lưỡng nan.
Tần Sơn Hà nhìn bộ dáng khó xử của Trần Ngọc Quế, liền đoán được khúc mắc bên trong. Quay đầu nói với Tần Sơn Lâm: “Đi gọi Sơn Phượng lên đây.”
Có anh cả ở phía trước chống lưng, Tần Sơn Lâm nhẹ nhàng rất nhiều. Nhanh nhẹn đứng dậy đi gọi người, chỉ chốc lát sau Tần Sơn Phượng liền đi theo Tần Sơn Lâm vào.
“Em ngồi đi,” nhìn Tần Sơn Phượng ngồi xuống, Tần Sơn Hà nói: “Trong nhà em nhỏ nhất, chúng ta ngày thường đều nhường nhịn em. Nhưng hôn nhân đại sự ai cũng không giúp được em, cũng ai cũng không cưỡng cầu được em. Anh hôm nay liền hỏi em, Phùng Ái Quốc em đồng ý hay là không đồng ý?”
Tần Sơn Phượng nhìn về phía Trần Ngọc Quế, thấy bà không cho mình ánh mắt nào, cúi đầu không nói lời nào, Tần Sơn Phượng cũng cúi đầu không nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Được, em không nói lời nào liền đại biểu em không đồng ý.” Tần Sơn Hà nhìn về phía Tần Sơn Lâm, “Thừa dịp hiện tại người nhà họ Phùng còn chưa tới, chú qua đó bảo bọn họ đừng tới nữa.”
Tần Sơn Lâm không biết trong hồ lô của anh cả bán t.h.u.ố.c gì, nhưng vẫn thực nghe lời đứng dậy liền phải đi ra ngoài. Tần Sơn Phượng vừa thấy bọn họ làm thật, nóng nảy: “Mẹ nói tốt cho em 300 đồng của hồi môn, mẹ cho em nhiều của hồi môn như vậy, em liền nguyện ý.”
“Vậy em vẫn là đừng nguyện ý, Sơn Lâm đi thôi.”
Tần Sơn Lâm cất bước liền phải đi ra ngoài, Tần Sơn Phượng vội vàng giữ c.h.ặ.t cậu ta: “Em biết các người có ý gì, còn không phải là không muốn cho em sính lễ sao?”
Tần Sơn Hà bảo Tần Sơn Lâm ngồi xuống, nghiêm túc nhìn Tần Sơn Phượng nói: “Điều kiện Phùng Ái Quốc thế nào, trong lòng em rất rõ ràng. Lấy điều kiện hiện tại của em, muốn tìm một người tốt hơn cậu ta không dễ dàng như vậy.”
Tần Sơn Phượng ngạnh cổ không nói lời nào, Tần Sơn Hà làm lơ tính tình của cô ta, lại nói: “300 đồng ý nghĩa là đem tiền tiết kiệm trong nhà đều đào rỗng. Em nếu là nói gả ra ngoài về sau, không hề cùng cái nhà này lui tới nữa, 300 đồng này anh làm chủ cho em làm của hồi môn.”
Tần Sơn Phượng căng c.h.ặ.t môi trừng Tần Sơn Hà, Tần Sơn Hà lạnh mặt tiếp tục nói: “Em nếu về sau còn muốn coi cái nhà này là nhà mẹ đẻ, liền không cần làm sự tình quá tuyệt tình. Con gái nhà người khác xuất giá đều là bị giữ lại sính lễ, nhà chúng ta, Phùng gia cho em bao nhiêu sính lễ em đều mang đi, mặt khác lại chuẩn bị cho em 100 đồng của hồi môn. Em cảm thấy được thì hôm nay liền vô cùng cao hứng đem hôn sự này định ra. Nếu là cảm thấy không được, vậy em liền tiếp tục chọn, anh cùng Sơn Lâm còn có thể cho em miếng cơm ăn.”
Tần Sơn Hà ở trong nhà từ trước đến nay nói một không hai, Tần Sơn Phượng biết cô ta hiện tại nếu không đồng ý, hôn sự này liền thật sự hỏng.
Cô ta đảo không phải cỡ nào vừa ý Phùng Ái Quốc, chính là trong số đối tượng giới thiệu cho cô ta, Phùng Ái Quốc điều kiện tốt nhất. Tuy rằng là đời vợ hai, tuổi tác lại lớn hơn cô ta chút, nhưng là có thể kiếm công điểm, nhân khẩu trong nhà còn đơn giản. Cô ta nếu gả qua đó khẳng định sống sẽ không quá vất vả.
“Em… Em chưa nói không đồng ý.” Nói xong, Tần Sơn Phượng giận dỗi giống nhau đi rồi. Tần Sơn Hà cũng đứng dậy nhìn Trần Ngọc Quế nói: “Việc này cứ quyết định như vậy đi.”
Trần Ngọc Quế vội vàng gật đầu, Tần Sơn Lâm cũng không có ý kiến. Lập tức tiết kiệm được hai trăm đồng, cậu ta đương nhiên vui vẻ vô cùng.
Ra khỏi phòng, Lưu Xuân Phân nhìn thấy Tần Sơn Lâm liền sán lại gần nhỏ giọng hỏi: “Nói thế nào rồi?”
Lưu Xuân Phân muốn cổ động Giang Đào phản đối việc Trần Ngọc Quế cho Tần Sơn Phượng nhiều của hồi môn như vậy, nhưng Giang Đào nói hết thảy do Tần Sơn Hà định đoạt, cô ta cũng chỉ có thể chờ kết quả thương lượng giữa Trần Ngọc Quế cùng hai người con trai.
Cho nên, Tần Sơn Lâm vừa ra tới cô ta liền nhỏ giọng hỏi: “Nói thế nào rồi?”
Tần Sơn Lâm thấy Giang Đào đang bận rộn trong bếp, đối với chuyện này một chút cũng không quan tâm, cảm thấy vợ mình quá không phóng khoáng, liền nói: “Mau đi vào bếp giúp chị dâu cả đi.”
Lưu Xuân Phân ý thức được chính mình quá sốt ruột, mẹ chồng Trần Ngọc Quế đang trừng mắt nhìn mình. Cô ta lập tức quay lại bếp, cùng Giang Đào cùng nhau làm việc.
Lưu Xuân Phân: “……”
Cô ta sao lại không tin thế nhỉ? Trong phòng Trần Ngọc Quế cũng đang nói chuyện của hồi môn của Tần Sơn Phượng. Trần Ngọc Quế ngồi ở mép giường, hai đứa con trai ngồi đối diện bà.
“Hai đứa bây đều thành gia rồi, chỉ còn lại Sơn Phượng, nó kết hôn xong việc đời này của mẹ coi như xong. Cha các con c.h.ế.t sớm, mấy năm nay chúng ta sống đều không dễ dàng. Đặc biệt là Sơn Hà, làm anh cả vì cái nhà này cống hiến nhiều nhất, trong lòng mẹ đều rõ ràng. Mấy năm nay trong tay mẹ tích cóp chút tiền, không nhiều lắm, chỉ tầm 300 đồng. Mẹ tính toán khi Sơn Phượng kết hôn sẽ cho nó của hồi môn 300, hỏi một chút ý kiến các con.”
Trên mặt Tần Sơn Lâm mang theo không tình nguyện, nhưng cái gì cũng chưa nói mà là nhìn về phía Tần Sơn Hà. Tần Sơn Hà chau mày, anh cùng Giang Đào trong tay có tiền, đương nhiên không để 300 đồng này vào mắt.
Nhưng là Tần Sơn Lâm không giống vậy, không phân gia, cậu ấy cùng vợ xuống ruộng kiếm công điểm, lương thực được chia cùng tiền đều nắm trong tay mẹ. 300 đồng này có phần của bọn họ.
Nếu là con gái nhà người khác xuất giá đều của hồi môn nhiều như vậy, cũng liền không nói làm gì. Mấu chốt là hiện tại phần lớn con gái xuất giá là không có của hồi môn, thậm chí rất nhiều nhà còn giữ lại sính lễ.
Mà Tần Sơn Phượng xuất giá không chỉ có muốn của hồi môn, còn muốn bồi thêm nhiều như vậy, trong lòng Tần Sơn Lâm khẳng định không thoải mái.
Tần Sơn Lâm chờ Tần Sơn Hà nói chuyện, anh không thể không nói, anh là anh cả trong nhà. Cha không còn nữa, cái nhà này nên do anh tới giữ gìn.
Trầm mặc một lát, Tần Sơn Hà nói: “Mẹ, mẹ cho nó của hồi môn 300 đồng, mẹ cảm thấy số tiền này có thể giữ trong tay nó bao lâu? Nó là cái tính tình gì mẹ rõ ràng nhất.”
Trần Ngọc Quế không nói, con gái chính mình bà đương nhiên biết là tính tình gì. Ăn ngon lười làm, còn thích tiêu tiền bậy bạ. Nhưng là, vì để nó đồng ý hôn sự này, bà đã đáp ứng cho nó 300 đồng của hồi môn. Nếu hiện tại đổi ý, con bé kia không đồng ý thì làm sao bây giờ?
Trần Ngọc Quế tiến thoái lưỡng nan.
Tần Sơn Hà nhìn bộ dáng khó xử của Trần Ngọc Quế, liền đoán được khúc mắc bên trong. Quay đầu nói với Tần Sơn Lâm: “Đi gọi Sơn Phượng lên đây.”
Có anh cả ở phía trước chống lưng, Tần Sơn Lâm nhẹ nhàng rất nhiều. Nhanh nhẹn đứng dậy đi gọi người, chỉ chốc lát sau Tần Sơn Phượng liền đi theo Tần Sơn Lâm vào.
“Em ngồi đi,” nhìn Tần Sơn Phượng ngồi xuống, Tần Sơn Hà nói: “Trong nhà em nhỏ nhất, chúng ta ngày thường đều nhường nhịn em. Nhưng hôn nhân đại sự ai cũng không giúp được em, cũng ai cũng không cưỡng cầu được em. Anh hôm nay liền hỏi em, Phùng Ái Quốc em đồng ý hay là không đồng ý?”
Tần Sơn Phượng nhìn về phía Trần Ngọc Quế, thấy bà không cho mình ánh mắt nào, cúi đầu không nói lời nào, Tần Sơn Phượng cũng cúi đầu không nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Được, em không nói lời nào liền đại biểu em không đồng ý.” Tần Sơn Hà nhìn về phía Tần Sơn Lâm, “Thừa dịp hiện tại người nhà họ Phùng còn chưa tới, chú qua đó bảo bọn họ đừng tới nữa.”
Tần Sơn Lâm không biết trong hồ lô của anh cả bán t.h.u.ố.c gì, nhưng vẫn thực nghe lời đứng dậy liền phải đi ra ngoài. Tần Sơn Phượng vừa thấy bọn họ làm thật, nóng nảy: “Mẹ nói tốt cho em 300 đồng của hồi môn, mẹ cho em nhiều của hồi môn như vậy, em liền nguyện ý.”
“Vậy em vẫn là đừng nguyện ý, Sơn Lâm đi thôi.”
Tần Sơn Lâm cất bước liền phải đi ra ngoài, Tần Sơn Phượng vội vàng giữ c.h.ặ.t cậu ta: “Em biết các người có ý gì, còn không phải là không muốn cho em sính lễ sao?”
Tần Sơn Hà bảo Tần Sơn Lâm ngồi xuống, nghiêm túc nhìn Tần Sơn Phượng nói: “Điều kiện Phùng Ái Quốc thế nào, trong lòng em rất rõ ràng. Lấy điều kiện hiện tại của em, muốn tìm một người tốt hơn cậu ta không dễ dàng như vậy.”
Tần Sơn Phượng ngạnh cổ không nói lời nào, Tần Sơn Hà làm lơ tính tình của cô ta, lại nói: “300 đồng ý nghĩa là đem tiền tiết kiệm trong nhà đều đào rỗng. Em nếu là nói gả ra ngoài về sau, không hề cùng cái nhà này lui tới nữa, 300 đồng này anh làm chủ cho em làm của hồi môn.”
Tần Sơn Phượng căng c.h.ặ.t môi trừng Tần Sơn Hà, Tần Sơn Hà lạnh mặt tiếp tục nói: “Em nếu về sau còn muốn coi cái nhà này là nhà mẹ đẻ, liền không cần làm sự tình quá tuyệt tình. Con gái nhà người khác xuất giá đều là bị giữ lại sính lễ, nhà chúng ta, Phùng gia cho em bao nhiêu sính lễ em đều mang đi, mặt khác lại chuẩn bị cho em 100 đồng của hồi môn. Em cảm thấy được thì hôm nay liền vô cùng cao hứng đem hôn sự này định ra. Nếu là cảm thấy không được, vậy em liền tiếp tục chọn, anh cùng Sơn Lâm còn có thể cho em miếng cơm ăn.”
Tần Sơn Hà ở trong nhà từ trước đến nay nói một không hai, Tần Sơn Phượng biết cô ta hiện tại nếu không đồng ý, hôn sự này liền thật sự hỏng.
Cô ta đảo không phải cỡ nào vừa ý Phùng Ái Quốc, chính là trong số đối tượng giới thiệu cho cô ta, Phùng Ái Quốc điều kiện tốt nhất. Tuy rằng là đời vợ hai, tuổi tác lại lớn hơn cô ta chút, nhưng là có thể kiếm công điểm, nhân khẩu trong nhà còn đơn giản. Cô ta nếu gả qua đó khẳng định sống sẽ không quá vất vả.
“Em… Em chưa nói không đồng ý.” Nói xong, Tần Sơn Phượng giận dỗi giống nhau đi rồi. Tần Sơn Hà cũng đứng dậy nhìn Trần Ngọc Quế nói: “Việc này cứ quyết định như vậy đi.”
Trần Ngọc Quế vội vàng gật đầu, Tần Sơn Lâm cũng không có ý kiến. Lập tức tiết kiệm được hai trăm đồng, cậu ta đương nhiên vui vẻ vô cùng.
Ra khỏi phòng, Lưu Xuân Phân nhìn thấy Tần Sơn Lâm liền sán lại gần nhỏ giọng hỏi: “Nói thế nào rồi?”
Lưu Xuân Phân muốn cổ động Giang Đào phản đối việc Trần Ngọc Quế cho Tần Sơn Phượng nhiều của hồi môn như vậy, nhưng Giang Đào nói hết thảy do Tần Sơn Hà định đoạt, cô ta cũng chỉ có thể chờ kết quả thương lượng giữa Trần Ngọc Quế cùng hai người con trai.
Cho nên, Tần Sơn Lâm vừa ra tới cô ta liền nhỏ giọng hỏi: “Nói thế nào rồi?”
Tần Sơn Lâm thấy Giang Đào đang bận rộn trong bếp, đối với chuyện này một chút cũng không quan tâm, cảm thấy vợ mình quá không phóng khoáng, liền nói: “Mau đi vào bếp giúp chị dâu cả đi.”
Lưu Xuân Phân ý thức được chính mình quá sốt ruột, mẹ chồng Trần Ngọc Quế đang trừng mắt nhìn mình. Cô ta lập tức quay lại bếp, cùng Giang Đào cùng nhau làm việc.