Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 311: Cả đại viện đi tìm người
"Tôi tìm mấy vòng rồi mà không thấy."
Tang Mặc cười bất lực.
"Hai thằng nhóc này giỏi trốn thật, đúng là mầm non làm lính trinh sát."
Ba Tiểu Hổ khen ngợi.
"Để tôi đi tìm xem sao."
Ba của Tiểu Ngưu - một cậu bé khác trong nhóm cũng là cán bộ quân đội hăm hở đi tìm người. Ba Tiểu Hổ lòng đầy tự tin cũng đi cùng. Tang Mặc tìm không thấy là chuyện bình thường, dù sao cũng không phải dân chuyên nghiệp. Còn họ là dân chuyên nghiệp, chắc chắn sẽ tìm ra.
Nhưng hai lão ba đi bộ một vòng quanh núi, vẻ mặt ngày càng ngượng ngùng. Họ cũng chẳng tìm thấy bóng dáng hai đứa trẻ đâu cả, trên cây trong bụi cỏ đều đã lục soát hết.
"Vô lý, chẳng lẽ đi ra ngoài rồi?"
Ba Tiểu Hổ lẩm bẩm.
"Đi ra ngoài là phạm quy, phải ở trên sườn núi mới tính."
Tiểu Hổ nói to.
Hai lão ba vuốt cằm nhìn nhau ái ngại, mặt hơi nóng lên. Đường đường là lính trinh sát chuyên nghiệp mà lại không tìm nổi hai thằng nhóc con, nói ra thì mất mặt quá!
Phương Đường càng lo lắng hơn. Ngay cả dân chuyên nghiệp cũng bó tay, chứng tỏ Tiểu Văn và Tiểu Võ không có ở trên sườn núi này. Chạy ra ngoài mà gặp người xấu thì làm thế nào? "Có khi nào ra ngoài rồi không? Mình ra ngoài tìm xem đi anh."
Lòng Phương Đường nóng như lửa đốt. Bây giờ bọn buôn người nhiều lắm, Tiểu Văn và Tiểu Võ lại xinh xắn thế kia đúng là món mồi ngon cho chúng. Lỡ bị bán vào nơi thâm sơn cùng cốc thì cô làm sao gặp lại con?
"Không sao đâu, chắc chắn không ra ngoài được, tường rào cao thế này cơ mà."
Tang Mặc an ủi.
"Tiểu Văn biết nghĩ cách mà, anh quên rồi à? Lần trước Tiểu Võ muốn ăn sô cô la trên nóc tủ, nó không trèo lên được, chính Tiểu Văn nghĩ cách trèo lên lấy cho em trai đấy."
Phương Đường tin chắc con trai cả của cô có thể trèo ra ngoài được.
Tiểu Văn thông minh không phải dạng vừa. Theo lời ông Sở thì chỉ số IQ của Tiểu Văn hiện tại còn hơn khối người lớn. Lần trước lấy sô cô la, Tiểu Văn đã biết xếp chồng ghế lên, còn lót chăn bông dưới đất để phòng bị ngã rồi nhẹ nhàng lấy được sô cô la.
Sắc mặt Tang Mặc thay đổi, trong lòng cũng bắt đầu hoang mang. Trẻ con bình thường đúng là không trèo ra được nhưng Tiểu Văn thì chưa chắc.
Anh nhìn bức tường rào cao ngất, chẳng lẽ hai thằng nhóc ra ngoài thật rồi?
Thấy Phương Đường sắp khóc đến nơi, anh vội an ủi:
"Kể cả có ra ngoài thật thì Tiểu Văn cũng không dễ bị lừa đâu, thằng bé tinh quái lắm!"
"Tinh quái đến mấy cũng chưa đầy hai tuổi, sao đấu lại người lớn được. Em muốn ra ngoài tìm con!"
Phương Đường không yên tâm chút nào. Bọn buôn người tàn nhẫn độc ác, lỡ dùng t.h.u.ố.c mê thì hai đứa trẻ có thông minh đến mấy cũng chịu thua. Nếu rơi vào tay bọn chúng thật... Cô lòng đau như cắt không dám nghĩ tiếp.
"Đừng lo, đại viện chúng ta đông nam tây bắc đều có người canh gác, hai đứa trẻ tuyệt đối không chạy ra ngoài được đâu, chắc chắn vẫn ở trên sườn núi này thôi. Mà lạ thật, cái sườn núi bé tí tẹo này thì trốn ở đâu được nhỉ?"
Ba Tiểu Hổ khẳng định chắc nịch. Đứa trẻ có ranh mãnh đến đâu cũng không thể qua mắt được lính gác chuyên nghiệp, chắc chắn không ra ngoài được. Nhưng đường đường là tham mưu trưởng mà lại không tìm thấy hai đứa trẻ con còn chưa cai sữa, nếu để cấp dưới biết được thì họ cười cho thối mũi.
Phương Đường yên tâm hơn phần nào, đưa mắt nhìn quanh sườn núi thấy mấy nấm mồ nhô lên, giật mình nảy ra một ý nghĩ hoang đường: Hai đứa trẻ không chui vào mộ trốn đấy chứ?
Nhưng cô gạt phắt ngay ý nghĩ đó. Tiểu Văn và Tiểu Võ tuy gan to nhưng cũng không đến mức chui vào mộ. Đến cô là người lớn nhìn thấy mấy ngôi mộ này còn thấy rợn người nữa là.
"38, ngươi biết bọn trẻ trốn ở đâu không?"
Phương Đường không kìm được gọi hệ thống. Trong lòng cô, hệ thống là vạn năng, chắc chắn biết bọn trẻ ở đâu.
Cô gọi mãi hệ thống mới miễn cưỡng hiện ra, kiệm lời:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[Không biết]
Phương Đường thở dài, đến hệ thống cũng bó tay thì rốt cuộc hai đứa nhỏ trốn ở đâu?
Hệ thống trong bóng tối hơi chột dạ, đưa tầm mắt vô hình về phía một ngôi mộ nào đó. Ngôi mộ này cách chỗ vợ chồng Phương Đường chưa đầy nửa dặm, hai đứa trẻ đang thì thầm to nhỏ trong đó.
Nhưng nó không muốn nói. Chơi trò chơi thì phải tuân thủ luật chơi chứ, nó phá đám thì còn ra thể thống gì.
Hệ thống tuyệt đối sẽ không thừa nhận là nó đang xem kịch vui rất sướng mắt.
Hai đứa trẻ trong mộ thực ra nghe thấy tiếng Phương Đường gọi. Tiểu Võ mấy lần định chui ra nhưng bị Tiểu Văn kéo lại.
"Anh ơi, mẹ sắp khóc rồi."
Tiểu Võ thấy áy náy. Ba luôn bảo cậu là đàn ông trong nhà phải bảo vệ mẹ, không được làm mẹ khóc nhưng cậu lại không làm được, cậu không phải là đứa trẻ ngoan.
"Mẹ không khóc đâu."
Tiểu Văn vô cùng bình tĩnh dựa lưng vào tường. Ngôi mộ không lớn lại tối om, hai đứa trẻ trốn ở chỗ khuất gió nên không lạnh lắm chỉ là đói meo. Đói đến mức Tiểu Văn chẳng muốn nói chuyện chỉ muốn nằm thôi.
Cậu cũng chẳng lo cho mẹ, có ba ở đó rồi mà.
"Anh ơi, em đói."
Bụng Tiểu Võ kêu sùng sục. Cậu nhìn anh trai với ánh mắt tội nghiệp. Tuy không nhìn rõ nhưng cậu cảm nhận được bèn bò lại gần anh, hai anh em dựa sát vào nhau.
"Nhịn đi!"
Tiểu Văn chẳng muốn nói thừa một chữ nào, tốn sức lắm nên phải tiết kiệm năng lượng.
"Dạ!"
Tiểu Võ ngoan ngoãn đáp ấn ấn cái bụng nhỏ lại kêu sùng sục. Đói quá đi mất, cậu muốn ăn sủi cảo, muốn ăn thịt kho tàu, còn muốn ăn sườn xào chua ngọt nữa.
Nhưng nghĩ đến khẩu s.ú.n.g đồ chơi oai phong của Tiểu Hổ, Tiểu Võ nuốt nước miếng ực một cái lại ấn bụng xuống. Cậu chẳng đói tí nào, cậu nhịn được, quyết không làm kẻ phản bội!
Hai đứa trẻ cứ thế dựa vào nhau trong ngôi mộ tối om. Đói quá nên cả hai lăn ra ngủ. Mặt trời ngả về tây trời tối dần. Trên sườn núi đứng đầy người, nghe tin cặp song sinh nhà họ Tang mất tích, mọi người đều đổ xô đi tìm.
Thậm chí họ còn vạch ra chiến thuật tìm người hẳn hoi, chia sườn núi nhỏ bé thành mấy khu vực, chia thành các tổ tìm kiếm. Tổng chỉ huy là Tư lệnh Cao, người có quân hàm cao nhất trong đại viện. Ông trăm công nghìn việc tranh thủ về nhà ăn tết, nghe ông cụ Cao kể chuyện này thấy thú vị nên chạy tới giúp một tay.
"Đội một đi khu này, đội hai ở chỗ này, đội ba phụ trách khu này, đừng bỏ sót bụi cỏ nào."
Tư lệnh Cao phân công nhiệm vụ đâu ra đấy, cứ như đang chỉ huy một chiến dịch quan trọng.
"Rõ!"
Mọi người ưỡn n.g.ự.c đáp lại dõng dạc, khí thế hừng hực.
Phương Đường bên cạnh cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Ở đây người có cấp bậc thấp nhất cũng là cán bộ cấp doanh, hai đứa con nhà cô có tài đức gì mà khiến bao nhiêu lãnh đạo đích thân đi tìm thế này. Lát nữa tìm được rồi, mỗi đứa phải ăn mười gậy vào m.ô.n.g mới được.
"Mặt trời lặn rồi, sao Tiểu Văn, Tiểu Võ vẫn chưa ra?"
Một đứa trẻ hét lên.
Một vệt ráng đỏ phía tây dần nhạt đi, mặt trời đã xuống núi thật rồi trời cũng tối đen. Gió trên núi thổi lạnh buốt. Đám trẻ chơi trốn tìm buổi sáng cũng kéo đến đông đủ vì chúng muốn biết Tiểu Văn và Tiểu Võ rốt cuộc trốn ở đâu, để sau này chúng cũng có thể trốn vào chỗ bí mật đó mà không bị ai tìm thấy.
Tim Phương Đường thắt lại bắt đầu hoảng loạn. Nhưng Tư lệnh Cao cũng khẳng định bọn trẻ không thể chạy ra ngoài được, chắc chắn vẫn ở trên sườn núi. Cô phải tin tưởng vào hệ thống an ninh của đại viện, chắc chắn sẽ không sao đâu.
"Mấy ngôi mộ này cũng đừng bỏ qua!"
Giọng Tư lệnh Cao đầy uy nghiêm, lúc này ông đang đứng cạnh một ngôi mộ.
--
Hết chương 311.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận