Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng

Chương 310: Thà chịu đói còn hơn làm kẻ phản bội

 

Tiểu Võ nghe thấy tiếng ba gọi định bụng chui ra ngay, cậu bé đói lắm rồi, muốn ăn sủi cảo cơ.

"Vội cái gì?"

Tiểu Văn túm c.h.ặ.t lấy thằng em ngốc nghếch lườm một cái rồi thong thả nói:

"Sủi cảo có chân đâu mà chạy. Đợi mặt trời xuống núi rồi hẵng ra, lúc đó khẩu s.ú.n.g đồ chơi của anh Tiểu Hổ sẽ thuộc về chúng mình."

Hóa ra mấy đứa trẻ cá cược với nhau, ai trốn được đến lúc mặt trời lặn mà không bị tìm thấy thì sẽ thắng được khẩu s.ú.n.g đồ chơi mới cóng mà bố Tiểu Hổ vừa mua cho. Tiểu Võ đã nhìn thấy khẩu s.ú.n.g đó thì thèm nhỏ dãi liền bày tỏ khát khao mãnh liệt với anh trai. Tiểu Văn vỗ n.g.ự.c cam đoan chắc chắn sẽ giúp em thắng được khẩu s.ú.n.g.

Tiểu Võ chui lại vào trong, gật đầu lia lịa:

"Vâng, không ra đâu!"

Cậu nhất định phải thắng được khẩu s.ú.n.g đồ chơi, để trở thành đứa trẻ oai phong nhất đại viện.

Tiểu Võ mếu máo xoa cái bụng lép kẹp:

"Anh ơi, em đói."

Cậu bé nói với giọng đáng thương, nuốt nước miếng ừng ực. Cậu đói thật rồi, muốn ăn sủi cảo mẹ làm quá đi mất.

"Nhịn đi!"

Tiểu Văn lại lườm em. Thực ra cậu cũng đói nhưng vì chiến thắng, cậu có thể nhịn được.

"Vâng."

Tiểu Võ lại nuốt nước miếng nhưng càng nuốt càng đói, cậu thực sự rất muốn ăn sủi cảo.

"Bên ngoài là kẻ địch, bắt được em là t.r.a t.ấ.n dã man đấy, em muốn làm kẻ phản bội à?"

Tiểu Văn tung chiêu mạnh, thằng em ngốc này ghét nhất là kẻ phản bội.

Quả nhiên Tiểu Võ lập tức kiên định hẳn lên, thẳng lưng nắm c.h.ặ.t t.a.y:

"Em không đói nữa!"

Cậu bé mới không thèm làm kẻ phản bội đáng xấu hổ, cậu phải làm anh hùng!

Bên ngoài lại vang lên tiếng Tang Mặc, lần này còn có thêm nem rán, bánh bao thịt và thịt kho tàu.

"Mẹ làm cả thịt kho tàu, bánh bao thịt, nem rán này, các con không muốn ăn à?"

Tang Mặc hơi lo lắng. Lẽ ra nghe thấy mấy món này là Tiểu Võ đã phải chui ra từ lâu rồi, hôm nay lại im hơi lặng tiếng, chẳng lẽ hai đứa gặp chuyện gì? Nước miếng trong suốt chảy xuống khóe miệng Tiểu Võ, nhỏ tong tỏng xuống vạt áo. Cậu bé quệt tay lau nuốt cái ực, toàn món cậu thích, đói quá đi mất.

Tiểu Văn thực ra cũng đói nhưng cậu là đấng nam nhi, cậu sẽ nhịn.

Đấng nam nhi tuyệt đối không thể thua!

Nhất định phải thắng!

"Ba thối lắm, trong bụng toàn giòi bọ!"

Tiểu Văn đột nhiên phán một câu, còn dùng ngón tay ngoáy ngoáy minh họa, trông rất hình tượng. Nước miếng trong miệng Tiểu Võ lập tức hết ngon, cậu bé nhìn anh trai với ánh mắt khó tả.

Cậu hết đói rồi.

Lại còn thấy hơi buồn nôn nữa.

Tiểu Văn hừ mũi đắc ý, ghé mắt ra cửa hang nhìn ra ngoài, vừa vặn nhìn thấy đôi giày da quen thuộc là của ba. Cậu bé sợ quá thụt ngay vào, bịt c.h.ặ.t miệng em trai.

Hai anh em nín thở co rúm trong hang không dám thở mạnh. Nghe tiếng bước chân xa dần mới thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng dâng lên cảm giác thành tựu, Tang Mặc trong mắt chúng là người lợi hại nhất, thế mà ba không tìm được chúng, chẳng phải chứng tỏ chúng mới là người lợi hại nhất sao?

"Ba ngốc thật đấy!"

Tiểu Võ cười trộm, không quên nịnh nọt anh trai:

"Anh là giỏi nhất!"

Tiểu Văn ném cho thằng em ngốc một cái nhìn tán thưởng còn vỗ nhẹ đầu em để khen ngợi.

Thằng em tuy ngốc một tí nhưng được cái biết nhìn người, biết trong nhà này ai là người thông minh nhất.

Tang Mặc hoàn toàn bỏ qua ngôi mộ này vì cỏ mọc um tùm, không nhìn kỹ thì không thể phát hiện ra. Anh cũng không thể ngờ hai thằng con trời đ.á.n.h lại dám chui vào trong mộ trốn.

Tìm ba vòng trên núi vẫn không thấy bóng dáng hai con đâu, Tang Mặc bắt đầu mất bình tĩnh thậm chí còn nghĩ đến chuyện bắt cóc. Nhưng lại thấy không khả thi, đại viện khép kín, ra vào kiểm soát nghiêm ngặt, có thể nói là nơi an toàn nhất thành phố nên kẻ bắt cóc nào dám vào đây bắt trẻ con?

Anh nhìn bức tường rào cao ngất, hai đứa bé chắc không trèo ra ngoài được. Hơn nữa tường rào đại viện thường xuyên được tu sửa, không có chuyện có lỗ ch.ó chui. Rốt cuộc hai thằng nhóc này đi đâu rồi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chú Tang ơi, có phải Tiểu Văn, Tiểu Võ không về được nữa không ạ?"

Một cô bé mắt đỏ hoe như mắt thỏ hỏi.

"Chỉ là trốn kỹ quá thôi, sẽ về mà."

Tang Mặc an ủi cô bé, ngoài mặt tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng như lửa đốt định về gọi thêm người đi tìm.

"Đợi mặt trời xuống núi là chúng nó sẽ ra thôi ạ."

Một cậu bé bỗng nói.

Tim Tang Mặc thắt lại, vội hỏi:

"Tại sao phải đợi mặt trời xuống núi?"

"Vì mặt trời xuống núi mới tính là thắng, lúc đó s.ú.n.g đồ chơi của Tiểu Hổ mới thuộc về chúng nó ạ."

Cậu bé nói to.

Tang Mặc thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra hai thằng con cố tình không ra chỉ vì khẩu s.ú.n.g đồ chơi?

Anh hỏi kỹ mấy đứa trẻ cuối cùng cũng hiểu luật chơi trốn tìm của chúng. Phần thưởng là khẩu s.ú.n.g đồ chơi mới cóng bố Tiểu Hổ vừa mua, ai trốn được đến khi mặt trời lặn mà không bị tìm thấy thì thắng.

Tang Mặc giật giật khóe miệng. Thảo nào anh dùng bao nhiêu món ngon dụ dỗ mà hai đứa không chịu ra, hóa ra sức hấp dẫn của s.ú.n.g đồ chơi còn lớn hơn cả đồ ăn.

Anh cũng không vội nữa, chắc chắn hai đứa vẫn ở trên sườn núi không gặp nguy hiểm gì. Nhưng anh rất tò mò rốt cuộc chúng trốn ở chỗ nào?

"Không sao đâu, các cháu về nhà đi."

Tang Mặc bảo lũ trẻ về, anh ở lại canh chừng.

"Không về đâu, cháu phải đợi mặt trời xuống núi."

Tiểu Hổ ương bướng nói to.

Đó là khẩu s.ú.n.g đồ chơi yêu thích của nó, phải canh chừng cẩn thận vì sợ Tiểu Văn, Tiểu Võ giở trò gian lận.

"Cháu cũng không về!"

Mấy đứa khác cũng không chịu về, chúng muốn tận mắt chứng kiến Tiểu Văn, Tiểu Võ thắng cuộc thế nào, về rồi thì còn xem gì nữa?

"Giờ mới là buổi sáng, còn lâu mặt trời mới lặn, các cháu về ăn cơm rồi quay lại cũng kịp mà."

Tang Mặc dỗ mãi mới được mấy đứa về, chỉ còn Tiểu Hổ và một cậu bé khác bướng bỉnh nhất quyết ở lại canh chừng còn nhờ bạn mang cơm lên cho. Xem ra chúng định thi gan trên núi đến tối mịt.

"Để chú mang đồ ăn cho các cháu."

Tang Mặc đành phải về nhà. Phương Đường đã dậy, trưa nay ăn cơm bên nhà ông Phương nên cô không nấu nướng gì. Thấy Tang Mặc về một mình, cô hỏi:

"Tiểu Văn, Tiểu Võ đâu anh?"

"Mặt trời lặn mới chịu ra."

Tang Mặc cười kể lại luật chơi của lũ trẻ. Ông Tang nghe xong cười ha hả, khen ngợi:

"Chắt đích tôn của ông chắc chắn thắng rồi."

Phương Đường cạn lời. Vì khẩu s.ú.n.g đồ chơi mà cơm cũng không thèm ăn, m.á.u ăn thua của đàn ông con trai, chẳng lẽ từ bé đã mạnh thế rồi sao?

"Trên núi có nguy hiểm không anh?"

Phương Đường lo lắng.

"Không sao đâu, rắn rết ngủ đông hết rồi cũng chẳng có thú dữ."

Phương Đường lúc này mới yên tâm hơn chút nhưng không nhìn thấy con lòng cô cứ thấp thỏm không yên, bèn bảo Tang Mặc đưa cô lên sườn núi xem sao. Tiểu Hổ và bạn vẫn đang kiên trì canh chừng, Tang Mặc mang cho chúng ít bánh quy và hoa quả. Hai đứa ăn ngấu nghiến. Một lúc sau ba mẹ chúng cũng đến gọi về ăn cơm.

"Không ăn đâu, con phải đợi Tiểu Văn, Tiểu Võ ra."

"Con cũng muốn đợi!"

Hai đứa bé ôm nhau bướng bỉnh vô cùng, sống c.h.ế.t không chịu về nhà. Hai cặp ba mẹ dở khóc dở cười, đành phải chiều theo ý con.

"Tiểu Văn, Tiểu Võ trốn đâu được nhỉ? Cái sườn núi này chỉ có thế, chẳng lẽ chui xuống đất thật?"

Ba Tiểu Hổ cũng tò mò. Anh ta là tham mưu trưởng sư đoàn, từng chỉ huy đ.á.n.h trận nên rất hứng thú với địa điểm ẩn náu của hai đứa trẻ.

--

Hết chương 310.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 310 | Đọc truyện chữ