"Trẻ con làm gì có gan chui vào mộ, chắc không phải đâu!"

Ba Tiểu Hổ cười xòa, vẫn không tin lắm.

"Chuyện gì cũng có thể xảy ra. Mọi người tìm cả ngày rồi mà chưa ngó đến mấy ngôi mộ này, khả năng lớn là chúng nó ở trong đó."

Tư lệnh Cao nói đầy ẩn ý, cúi người xem xét ngôi mộ gần nhất. Nhưng trong đó trống không chỉ có vài mảnh xương cốt sắp phong hóa, chạm nhẹ là vỡ vụn thành tro.

Thấy vậy mọi người cũng tản ra lục soát các ngôi mộ khác. Trên sườn núi lập tức sáng rực ánh đèn pin, tiếng gọi nhau í ới huyên náo cả một vùng.

"Hai thằng nhóc này trốn kỹ thật, đúng là mầm non làm lính trinh sát."

Ông Tang chẳng những không lo lắng mà còn lấy làm tự hào. Chơi trốn tìm mà kinh động cả đại viện thế này, hai chắt ông đúng là có bản lĩnh.

Ông Phương gật đầu tâm đắc, vẻ mặt cũng tự hào không kém.

Phương Đường giật giật khóe miệng. Giờ thì cô đã hiểu tại sao hai đứa con lại to gan lớn mật như thế rồi. Có mấy ông cụ nuông chiều thế này, chúng không thành giặc con là may, tất cả là nhờ cô sinh khéo, con cái bản chất tốt.

"Tìm thấy rồi, ở trong mộ thật này, đang ngủ say sưa đây!"

Ba Tiểu Hổ reo lên cùng mọi người đào bới cửa mộ, bế hai đứa trẻ ra. Hai anh em đầu tóc, quần áo dính đầy bùn đất, bẩn như vừa chui ra từ bãi rác thế mà vẫn ngủ ngon lành, thi thoảng còn chép miệng chắc là đang mơ thấy đồ ăn ngon.

"Gan to thật đấy, dám trốn trong mộ cả ngày trời!"

Tư lệnh Cao cười ngất, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. Đây đúng là mầm non tốt.

Gan to nhưng cẩn trọng lại còn trầm ổn. Ba mẹ gọi trên núi cả buổi mà im thin thít không động tĩnh gì, sự kiên định này còn hơn khối người lớn.

Phương Đường dở khóc dở cười chỉ muốn đ.á.n.h cho hai đứa một trận nhớ đời. Nhưng nhìn khuôn mặt lem luốc bùn đất, ngủ rồi mà vẫn còn chép miệng, tim cô mềm nhũn nỡ lòng nào mà đ.á.n.h.

"Mang về nhà tắm rửa sạch sẽ đi, thành hai ông tướng bùn rồi."

Ba Tiểu Hổ cười nói.

"Vất vả cho các anh quá, tết nhất mà phải bận rộn cả ngày vì chuyện này."

Phương Đường vô cùng áy náy. Mùng một tết mà bắt mọi người đi tìm con giúp mình, toàn là những người bận rộn hiếm khi được nghỉ ngơi.

"Khách sáo gì chứ, đằng nào cũng rảnh rỗi, vui phết ấy chứ."

Ba Tiểu Hổ cười ha hả, không kìm được vỗ nhẹ vào má Tiểu Văn đang nằm trong lòng mình. Anh ta thấy thú vị thật, đứa trẻ thông minh quá, lanh lợi hơn hẳn thằng con ngốc nhà anh ta.

Tiểu Văn mở mắt. Bình thường cậu bé ngủ rất tỉnh, hôm nay nếu không phải vì đói lả thì lúc bị bế ra khỏi mộ đã tỉnh rồi. Đôi mắt đen láy ngơ ngác một giây, sau đó lập tức trở nên cảnh giác, người căng cứng quay đầu tìm em trai ngốc nghếch.

Phản ứng này lọt vào mắt Tư lệnh Cao và mọi người càng khiến họ thêm thích thú, chỉ hận không thể biến Tiểu Văn thành 18 tuổi ngay lập tức để bắt về bộ đội.

"Anh ơi..."

Tiểu Võ cũng tỉnh. Cảm nhận được hơi thở lạ lẫm của người bế mình, phản ứng đầu tiên của cậu là gọi anh trai, nắm đ.ấ.m nhỏ xíu vung lên đ.ấ.m vào người đàn ông đang bế mình, đồng thời quẫy đạp đòi xuống. Cậu nhóc tưởng gặp người xấu.

"Ha ha, khỏe gớm nhỉ!"

Người bế Tiểu Võ vốn không để ý nhưng khi bị nắm đ.ấ.m nhỏ xíu thụi vào người mới giật mình nhận ra mình đã khinh địch. Sức Tiểu Võ rất lớn, nếu bị đ.ấ.m trúng thật thì cũng ra trò đấy.

Người đàn ông linh hoạt né tránh nắm đ.ấ.m rồi kẹp c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Võ lại khiến cậu bé không thể cử động. Tiểu Võ tức quá há miệng c.ắ.n, cậu tưởng anh trai bị người xấu bắt đi, cậu phải đ.á.n.h c.h.ế.t người xấu để cứu anh.

Tang Mặc định chạy lại khống chế con trai nhưng bị Tư lệnh Cao ngăn lại cười tủm tỉm nói:

"Vội gì, cứ xem đã!"

"Trẻ con không hiểu chuyện ạ!"

Tang Mặc vẻ mặt bất lực. Anh biết thừa sức thằng con trời đ.á.n.h nhà mình lớn thế nào, nếu bị đ.ấ.m trúng thật thì tím bầm một mảng là cái chắc.

"Trẻ con thế mới thú vị, ngoan quá mất vui."

Tư lệnh Cao tỏ vẻ rất thích thú. Lính giỏi trong quân đội toàn là những kẻ "đầu gấu", làm gì có ai ngoan ngoãn.

Tiểu Võ tuy khỏe, phản ứng nhanh nhưng còn quá nhỏ lại đang đói mềm người nên chỉ vài chiêu là bị khống chế.

"Thằng nhóc này là mầm non tốt đấy, suýt nữa thì bị nó đ.ấ.m trúng, sức cũng không nhỏ đâu."

Người đàn ông bế Tiểu Võ cười lớn, trao lại cậu nhóc đang trợn mắt trừng trừng cho Tang Mặc còn b.úng nhẹ vào cái má phúng phính đang giận dỗi của cậu bé, trêu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ta là bác Viên của cháu, sau này đừng có địch ta bất phân nhé."

"Mẹ ơi!"

Tiểu Võ nhìn thấy Phương Đường, mắt sáng rực lên dang tay đòi mẹ bế.

"Để ba bế!"

Phương Đường mới không thèm bế cái thằng con bẩn thỉu như khỉ bùn này đâu. Lúc nãy còn lo con gặp chuyện, giờ thấy con bình an vô sự cơn giận của cô lại bùng lên. Cô trừng mắt nhìn thằng con trời đ.á.n.h, mấp máy môi:

"Về nhà mẹ xử lý con!"

Đến mộ cũng dám chui vào, sao không bay lên trời luôn đi! Tiểu Võ mếu máo, bụng kêu sùng sục nói giọng đáng thương:

"Mẹ ơi, đói!"

Cậu đói lắm rồi, sáng ăn được ban cái bánh bao thịt giờ tiêu sạch sành sanh, bụng trống rỗng, vừa nãy cậu đói đến mức muốn nhổ cỏ ăn.

"Đói sao không ra? Mẹ với ba gọi trên núi khản cả cổ mà các con không thèm thưa một tiếng?"

Phương Đường càng nói càng giận liền vỗ nhẹ vào người thằng con một cái. Miệng thì mắng nhưng tay lại tự động lấy quả trứng gà trong túi ra bóc vỏ rồi bẻ đôi nhét cho mỗi đứa một nửa.

Hai đứa trẻ ăn ngấu nghiến hết nửa quả trứng lại l.i.ế.m mép thòm thèm. Chẳng bõ bèn gì, giờ chúng đói đến mức có thể nuốt trôi cả con trâu.

"Nói đi, tại sao không chịu ra? Biết bao nhiêu người đi tìm các con, các con cứ trốn trong mộ nhìn à?"

Tang Mặc nghiêm giọng hỏi.

"Đã giao hẹn là mặt trời xuống núi mà."

Tiểu Văn trả lời.

"Anh Tiểu Hổ, s.ú.n.g đồ chơi!"

Tiểu Võ hét lên với Tiểu Hổ.

Tiểu Hổ hơi tiếc, khẩu s.ú.n.g đồ chơi cậu còn chưa chơi được mấy lần nhưng quân t.ử nhất ngôn, luật chơi là do cậu đặt ra, không thể tự vả vào mặt mình được bèn gật đầu:

"Về nhà anh đưa cho!"

Ba Tiểu Hổ nhìn con trai tán thưởng. Thằng con ngốc tuy hơi ngốc nghếch nhưng biết giữ lời hứa, được.

Tang Mặc cũng không ngăn cản. Chuyện trẻ con người lớn không nên xen vào. Tuy nhiên anh tính ngày mai sẽ đến từng nhà chúc tết biếu chút quà cảm ơn, không thể để mọi người vất vả cả ngày tết được.

Mùng một tết trôi qua trong sự thót tim nhưng may mắn bình an vô sự. Tiểu Hổ mang s.ú.n.g đồ chơi đến, trịnh trọng giao cho Tiểu Võ, còn hỏi:

"Sau này cho anh mượn chơi cùng được không?"

"Được, cùng chơi!"

Tiểu Võ sướng rơn, ôm khư khư khẩu s.ú.n.g không chịu buông. Tiểu Hổ cũng rất vui, s.ú.n.g tuy không còn là của cậu nhưng cậu vẫn được chơi cùng Tiểu Võ mà.

"Mai lại chơi trốn tìm nhé!"

Tiểu Hổ lên lịch cho ngày mai.

"Được!"

Tiểu Võ sảng khoái nhận lời, cậu cũng thích chơi trốn tìm.

"Mai cấm không được chui vào mộ nữa, chui vào là mẹ đ.á.n.h đòn nát m.ô.n.g đấy!"

Phương Đường giơ tay lên, nghiêm mặt dọa.

"Không chui nữa!"

Tiểu Văn lập tức cam đoan. Vốn dĩ cậu cũng không định chui vào mộ nữa vì chỗ đó bị lộ rồi, trốn nữa chẳng có ý nghĩa gì. Cậu sẽ nghĩ ra chỗ khác để trốn, vẫn sẽ thắng phần thưởng như thường.

Cậu không hứng thú với đồ chơi trẻ con nhưng cậu rất thích cảm giác chiến thắng.

--

Hết chương 312.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 312 | Đọc truyện chữ