Mã Hồng Mai ở trọ bên ngoài không tham gia giờ tự học buổi tối ở trường. Cô ấy tự ôn tập ở nhà nhưng dạo gần đây toàn đi bán hàng rong trước rồi mới về học, ngày nào cũng chong đèn đến tận khuya.

Lâu ngày cô ấy gầy đi trông thấy, quầng thâm mắt đen sì nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn, lúc nào cũng hừng hực khí thế.

"Sắp thi cuối kỳ rồi, chị tạm nghỉ bán hàng để tập trung ôn thi cho tốt."

An Tĩnh khuyên nhủ.

"Không sao đâu, chị chắc chắn không trượt được. Hơn nữa buổi tối chị chỉ đi bán có một tiếng thôi, không ảnh hưởng gì đâu."

Mã Hồng Mai tiếc tiền, nếm được vị ngọt của việc kiếm tiền rồi thì nghỉ một ngày cô ấy cũng thấy khó chịu nên sao có thể bỏ được? "Việc buôn bán của chị thế nào?"

An Tĩnh quan tâm hỏi.

Mắt Mã Hồng Mai sáng rực lên:

"Chị nói cho em nghe này, lãi lắm luôn. Hoàng Văn Kiệt nói không sai đâu, buôn bán nhỏ cũng kiếm bộn tiền đấy. Mấy thứ bưu thiếp, băng cassette của chị nhìn thế thôi chứ lãi cao lắm. Chị bán có một tiếng buổi tối mà kiếm được hơn chục tệ đấy."

"Nhiều thế cơ ạ?"

An Tĩnh thấy khó tin. Một đêm hơn chục tệ, một tháng là 300 tệ, mà chủ nhật Mã Hồng Mai bán cả ngày, chắc chắn kiếm được nhiều hơn nên một tháng tuyệt đối vượt qua 300 tệ.

"Chị lừa em làm gì. Bưu thiếp nhập 5 hào, chị bán ít nhất 8 hào. Băng cassette chị bán 2-3 tệ, cái nào cũng lãi ít nhất 1 tệ. Hơn nữa bán lâu còn có khách quen, một đêm kiếm hơn chục tệ là chuyện nhỏ."

Mã Hồng Mai không giấu giếm chút nào. Mới làm được nửa tháng mà cô ấy đã kiếm được hơn 200 tệ, tiền tươi thóc thật cầm trong tay, tuy mệt nhưng nhìn thấy tiền là cô ấy lại sung sức ngay.

"Em có muốn bán cùng chị không?"

Mã Hồng Mai hỏi.

An Tĩnh lắc đầu:

"Tráng Tráng nhà em còn nhỏ, em không dứt ra được. Chị cứ làm cho tốt vào, kiếm nhiều tiền để mua nhà ở Thượng Hải."

Lỗ Thuận Phong đi theo Tang Mặc làm ăn cũng kiếm được kha khá, cô ấy không cần thiết phải đi bán hàng rong, hơn nữa con trai cũng còn nhỏ quá.

"Ừ, chị tính cả rồi, đến lúc tốt nghiệp chắc là tích cóp đủ tiền mua nhà, cuộc sống này đúng là có hy vọng!"

Mã Hồng Mai cười toe toét, niềm vui sướng toát ra từ tận đáy lòng.

Kỳ thi cuối kỳ đến, thi trong ba ngày, thi xong là được nghỉ đông.

Tống Đan Linh đã đặt vé xe về nhà, hành lý cũng thu dọn xong xuôi. An Tĩnh và Lỗ Thuận Phong vẫn ở lại Thượng Hải ăn tết, Mã Hồng Mai càng không có ý định về quê.

Thi xong trường học vắng tanh, sinh viên tỉnh ngoài về quê gần hết.

Năm nay vợ chồng Phương Đường vẫn ăn tết ở đại viện. So với năm ngoái, thay đổi lớn nhất chính là hai nhóc tì. Ông Tang đ.á.n.h dấu trên tường, năm nào cũng đo chiều cao cho các chắt vào đêm giao thừa.

Hai anh em đều cao lên nhiều, Tiểu Võ cao thêm hơn 10 cm, Tiểu Văn cũng cao thêm 8 cm. Năm nay hai đứa đã chạy nhảy khắp đại viện còn dám đốt pháo, đúng là gan to bằng trời.

Mùng một tết Phương Đường ngủ nướng, không phải đi chúc tết nên cô lười biếng nằm lì trong chăn ấm.

Tang Mặc cũng không đi đâu, mùng một kiêng chúc tết, mùng hai mới đi.

"Em ngủ thêm một lát nữa, anh trông chừng Tiểu Văn, Tiểu Võ nhé, đừng để chúng nó đốt pháo lung tung kẻo b.ắ.n vào mắt."

Phương Đường ngáp dài, mắt nhắm mắt mở.

Mệt quá đi mất, dạo này không hiểu sao cô cứ thèm ngủ.

"Hai đứa nó khôn lắm, em cứ yên tâm. Anh mang bữa sáng lên cho em nhé?"

Tang Mặc tin tưởng tuyệt đối vào hai thằng con trời đ.á.n.h. Tiểu Võ tuy nghịch ngợm lỗ mãng nhưng có Tiểu Văn trông chừng nên không sao đâu.

"Không ăn đâu, em muốn ngủ, đừng làm ồn."

Phương Đường bực bội trở mình chẳng mấy chốc đã ngủ say.

Tang Mặc dém chăn cho vợ rồi xuống lầu xem hai con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đường Nhi vẫn ngủ à?"

Ông Tang quan tâm hỏi.

"Vâng, cô ấy không ăn sáng."

Tang Mặc nhìn quanh sân mà không thấy hai đứa trẻ đâu.

"Chắc chạy ra ngoài chơi rồi, yên tâm đi, trong đại viện này an toàn lắm."

Ông cụ chẳng hề lo lắng.

"Con sợ chúng nó gây họa thôi ạ."

Tang Mặc bực mình. Hai đứa con anh chắc chắn không chịu thiệt đâu nhưng tài gây họa thì thiên hạ vô địch. Mấy hôm trước đá bóng ở vườn sau, một cú sút làm vỡ cửa kính hại anh tốn 2 tệ thay kính mới.

"Con trai phải nghịch ngợm mới tốt, lo cái gì!"

Ông cụ không đồng tình. Con trai mà cứ ru rú trong nhà mới đáng lo ấy chứ.

Tang Mặc cạn lời. Hai thằng con anh đâu phải nghịch thường, chúng nó là Ngưu Ma Vương tái thế, nếu anh không kìm kẹp thì chúng nó lật tung cả cái nhà lên mất.

"Để con đi tìm xem sao."

Tang Mặc nói rồi đi ra ngoài. Bây giờ là hơn mười giờ sáng, trẻ con tụ tập từng nhóm chơi đùa, đứa nào cũng ăn mặc đẹp đẽ không khí rất náo nhiệt.

Tìm một vòng không thấy hai con, Tang Mặc hỏi đám trẻ đang chơi.

"Tiểu Văn, Tiểu Võ chạy sang bên kia rồi ạ, cháu nhìn thấy chúng nó đi về phía đó."

Một đứa trẻ lớn hơn chỉ tay về phía sườn núi sau nhà.

"Đúng rồi, cháu cũng thấy, Tiểu Hổ và mấy bạn nữa cũng đi bảo là lên núi chơi trốn tìm."

"Cháu cũng thấy, anh cháu cũng đi theo đấy!"

Lũ trẻ nhao nhao lên tiếng. Tiểu Hổ và nhóm bạn tầm năm sáu tuổi gan to lắm. Sau đại viện có một ngọn núi, không cao lắm nhưng nhiều cây cối, mùa hè còn có rắn rết.

Tang Mặc cũng không để tâm lắm, trẻ con đứa nào chẳng thích lên núi chơi. Hồi nhỏ anh cũng hay cùng bạn bè lên núi chơi cả ngày không chán. Ông nội nói đúng, con trai phải nghịch ngợm một chút, cả ngày ngồi yên không phải ốm yếu thì cũng có vấn đề về tính cách.

Anh thong thả đi về phía sau núi cũng không vội vàng gì. Ban ngày ban mặt thì làm sao mà xảy ra chuyện được, hơn nữa trên sườn núi đó cũng chẳng có dã thú gì, mùa đông rắn rết cũng ngủ đông hết rồi.

Trên sườn núi sau nhà có mấy ngôi mộ, bia mộ chữ đã mờ, cỏ mọc um tùm, chắc là mộ từ đời nào rồi, con cháu cũng chẳng thấy đâu. Tang Mặc lên núi, rất nhanh đã tìm thấy đám trẻ nhưng không thấy Tiểu Văn và Tiểu Võ.

"Tiểu Văn, Tiểu Võ đâu rồi?"

Tang Mặc túm lấy đứa bé cao nhất chính là Tiểu Hổ.

"Trốn rồi ạ, cháu tìm mãi không thấy."

Tiểu Hổ hơi hoảng, vì nó và các bạn đã tìm mấy vòng, những đứa khác đều tìm thấy rồi chỉ còn Tiểu Văn và Tiểu Võ là chưa thấy đâu, không biết trốn chỗ nào.

"Chú Tang ơi, có khi nào Tiểu Văn, Tiểu Võ chui xuống đất rồi không ạ?"

Một bé gái nghiêm túc nói.

"Hay là bay lên trời rồi?"

Một cậu bé khác đưa ra giả thuyết khác.

Tang Mặc giật giật khóe miệng. Con anh có phải Na Tra đâu mà đòi bay lên trời chui xuống đất. Nhưng cái sườn núi này chỉ có bé tẹo thế thôi, rốt cuộc hai đứa nó trốn ở đâu chứ?

"Tiểu Văn, Tiểu Võ, ra ăn cơm nào, mẹ làm sủi cảo rồi đấy!"

Tang Mặc gọi to. Hai thằng nhóc thích ăn sủi cảo nhất, chắc chắn sẽ chui ra thôi.

Phía sau sườn núi có một ngôi mộ khá bề thế nhưng cỏ mọc um tùm trông rất hoang lương. Cỏ mọc cao hơn đầu người. Hai anh em đang trốn trong ngôi mộ này.

Tiểu Văn vô tình phát hiện ra ngôi mộ này bị con thú nào đó đào một cái lỗ, bên trong rỗng tuếch, vừa khéo chui lọt người rất tiện để trốn.

--

Hết chương 309.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 309 | Đọc truyện chữ