Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng

Chương 308: Hộ kinh doanh cá thể có thể kiếm bộn tiền

 

Tháng chạp về Thượng Hải đón trận tuyết đầu mùa. Tuyết rơi không dày, chỉ phủ một lớp mỏng tang lên cây cối và hoa viên trong trường tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp. Không ít người đã tranh thủ ra vườn trường chụp ảnh.

Điều khiến mọi người phấn khích hơn cả là văn bản về cải cách kinh tế cuối cùng cũng được ban hành.

Sinh viên vốn là những người đi đầu thời đại, nắm bắt thông tin nhanh nhạy nhất. Ai nấy đều háo hức cuối cùng cũng chờ được đến ngày này, tương lai mỗi ngày sẽ là một bất ngờ.

"Cấp trên khuyến khích kinh tế tư nhân rồi, sau này không gọi là đầu cơ trục lợi nữa mà gọi là hộ kinh doanh cá thể. Tiếc là tôi còn phải đi học chứ không tớ cũng muốn làm một hộ kinh doanh, chắc chắn kiếm được khối tiền."

Hoàng Văn Kiệt hớn hở nói.

"Làm tư nhân bấp bênh lắm sao bằng làm nhà nước được, đảm bảo thu nhập ổn định dù mưa hay nắng, lễ tết lại có phúc lợi, thế mới sướng chứ."

Một bạn học khác phản bác.

Các bạn khác cũng gật đầu tán thành, quan điểm của họ hoàn toàn trái ngược với Hoàng Văn Kiệt, họ coi thường kinh tế tư nhân.

Họ là những người được chọn là tinh hoa của đất nước. Cả nước bao nhiêu thí sinh mới chọn được họ, ngưỡng cửa đại học cao vời vợi còn làm kinh doanh cá thể thì ai chẳng làm được, hầu như chẳng có rào cản gì làm sao so sánh được? "Các cậu đừng có coi thường hộ kinh doanh, từ xưa đến nay thương nhân mới là những người giàu nhất, buôn bán nhỏ cũng kiếm bộn tiền đấy!"

Hoàng Văn Kiệt nói giọng phổ thông lơ lớ phương Nam rất hài hước, lúc kích động còn hơi nói lắp.

"Cậu chẳng hiểu gì cả. 'Ba năm làm tri phủ, mười vạn lạng bạc ròng', thời xưa người giàu nhất là quan lại đấy."

"Suỵt, đừng nói nữa."

Sắc mặt mấy bạn học thay đổi, tự giác quay về chỗ ngồi không dám bàn tán chuyện nhạy cảm này nữa.

Người vừa nói cũng nhận ra mình lỡ lời, mặt biến sắc, cười gượng vài tiếng rồi lảng sang chuyện khác:

"Tôi chỉ nói đùa thế thôi, chúng ta vẫn nên nỗ lực học tập để sau này cống hiến cho xã hội."

"Đúng đúng, nhiệm vụ của chúng ta là học tập thật tốt."

Các bạn khác nhao nhao hưởng ứng. Kinh doanh cá thể gì đó, họ chẳng hứng thú.

Hoàng Văn Kiệt lắc đầu thở dài cảm thấy các bạn tầm nhìn quá hạn hẹp, không biết đến cái hay của kinh tế tư nhân. Cậu ta phải gọi điện về nhà, bảo ba mẹ đi xin giấy phép kinh doanh ngay, tha hồ mà trổ tài.

Phương Đường nghe thấy cuộc tranh luận thầm đ.á.n.h giá cao Hoàng Văn Kiệt. Kinh doanh cá thể đúng là miếng bánh ngon, những người dám mạo hiểm kinh doanh thời điểm này về cơ bản đều phát tài lớn.

"Văn bản này chắc sẽ không thay đổi nữa chứ?"

Tống Đan Linh thì thầm hỏi.

"Chắc là không đâu, đã ra văn bản rồi thì ai lại thay đổi xoành xoạch thế."

Mắt Tống Đan Linh sáng lên:

"Các chị bảo em khuyên mẹ em ra thị trấn bán đồ ăn sáng được không?"

Cô nàng nói thêm:

"Mẹ em làm bánh bao ngon lắm, ở nhà cũng chẳng có việc gì, mà nhà em gánh nặng cũng lớn, các em còn phải đi học nữa."

"Được chứ, nhà nước đang khuyến khích kinh tế tư nhân mà. Mẹ cậu đi Cục Công thương làm cái giấy phép kinh doanh là bán được ngay."

Phương Đường thấy Tống Đan Linh rất nhanh nhạy, bán đồ ăn sáng tuy vất vả nhưng vốn ít lời nhiều.

"Thế trưa nay ăn cơm xong tớ gọi điện về nhà ngay."

Tống Đan Linh hạ quyết tâm. Cô nàng tin tưởng Phương Đường tuyệt đối, chút bất an trong lòng cũng tan biến.

Mã Hồng Mai cũng bị lây sự hào hứng, do dự hỏi:

"Hay là chủ nhật và buổi tối, chị cũng đi bày sạp bán hàng nhỉ?"

"Chị định bán gì?"

An Tĩnh hỏi.

"Chưa nghĩ ra, chỉ là có ý định thế thôi. Giai Giai ngày càng lớn, một nghìn tệ kia sớm muộn gì cũng hết, chị muốn tích cóp thêm chút tiền."

Mã Hồng Mai lo lắng.

Chi phí ở thành phố lớn đắt đỏ, trẻ con lại hay ốm đau, đi viện tốn kém lắm. Cô ấy muốn tích lũy nhiều tiền hơn để yên tâm.

"Bán tất, khăn mặt cũng được đấy, đồ nhẹ nhàng lại là nhu cầu thiết yếu hàng ngày, chắc chắn có lãi."

Phương Đường gợi ý.

Mắt Mã Hồng Mai sáng lên:

"Đúng là em thông minh thật, sao chị không nghĩ ra nhỉ. Buổi tối chị xách cái túi ra chỗ đông người bán, kiểu gì cũng kiếm được chút tiền hơn đứt dán hộp giấy."

"Còn phải tìm mối nhập hàng nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

An Tĩnh nhắc nhở.

Mã Hồng Mai lại lo, cô ấy mù tịt về buôn bán biết nhập hàng ở đâu?

"Để em bảo Tang Mặc hỏi giúp cho, anh ấy trước làm thu mua nên chắc biết."

Phương Đường nói.

"Được thế thì tốt quá, phiền em nhé."

Mã Hồng Mai cảm kích vô cùng. Vợ chồng Phương Đường đúng là quý nhân của đời cô ấy, giúp cô ấy quá nhiều.

"Không phiền đâu."

Phương Đường cười. Đúng là không phiền thật, cô cũng mong Mã Hồng Mai kiếm được tiền.

Tối về ăn cơm Phương Đường kể chuyện này với Tang Mặc:

"Mã Hồng Mai muốn bày sạp bán khăn mặt, tất, ở Thượng Hải có mối nhập hàng nào không anh?"

"Cô ấy muốn bán hàng à?"

"Vâng, chị ấy bảo không thể cứ ngồi ăn núi lở được nên muốn tích cóp chút tiền."

Tang Mặc nghĩ ngợi rồi nói:

"Cũng chẳng cần bán tất với khăn mặt đâu, bảo cô ấy bán bưu thiếp đi. Trong tay anh đang có ít bưu thiếp, cả đồng hồ điện t.ử và băng cassette nữa, cô ấy có thể lấy hàng trước trả tiền sau."

"Thế thì em bảo chị ấy nhé."

Phương Đường mừng rỡ, bán mấy thứ này lời hơn tất với khăn mặt nhiều.

Hôm sau đi học cô kéo Mã Hồng Mai ra một góc thì thầm:

"Tang Mặc bảo anh ấy có người bạn đang có một lô bưu thiếp, đồng hồ điện t.ử và băng cassette, nếu chị muốn bán thì có thể lấy hàng bán trước trả tiền sau."

"Thế thì tốt quá, chị bán!"

Mã Hồng Mai đồng ý ngay tắp lự. Không mất một đồng vốn nào tội gì không làm.

"Nếu ai hỏi thì chị cứ bảo là đi nhập hàng nhé."

Phương Đường dặn dò.

Chuyện Tang Mặc buôn bán không nhiều người biết.

"Yên tâm đi, chị không nói với ai đâu."

Mã Hồng Mai cam đoan. Cô ấy cũng sợ lộ ra lại thêm người cạnh tranh.

Phương Đường tin tưởng cô ấy, bảo cô ấy qua nhà lấy hàng.

"Bạn của Tang Mặc không muốn lộ diện nên để hàng ở nhà em, cuối tuần chị qua lấy nhé."

"Được."

Mã Hồng Mai rất phấn khích, mong ngóng đến chủ nhật để được kiếm tiền.

Sắp nghỉ đông rồi, mẹ con cô ấy không về quê, chẳng có việc gì làm thà đi buôn bán kiếm chút tiền còn hơn.

Chủ nhật đến Mã Hồng Mai qua nhà lấy hàng. Phương Đường đưa cho cô ấy một túi đầy. Bưu thiếp, băng cassette và đồng hồ điện t.ử đều nhỏ gọn, một túi chứa được bao nhiêu là hàng mà không gây chú ý.

"Giá nhập là thế này: bưu thiếp 5 hào một tấm, đồng hồ điện t.ử 6 tệ, băng cassette 1 tệ. Tang Mặc bảo giá thị trường hiện tại bưu thiếp bán được 8 hào đến 1 tệ, đồng hồ điện t.ử 10 đến 12 tệ, băng cassette có nơi bán 2 tệ, có nơi 3 tệ. Chị tự liệu mà bán nhưng đừng bán rẻ quá."

Phương Đường truyền đạt lại lời Tang Mặc.

Mã Hồng Mai gật đầu lia lịa:

"Chị hiểu rồi."

Cô ấy rất kích động, lợi nhuận còn cao hơn cô tưởng tượng. Chỉ cần chịu khó một chút, mỗi tháng chắc chắn kiếm được không ít.

"Chúc chị buôn may bán đắt, tiền vào như nước nhé."

Phương Đường cười nói.

"Cảm ơn lời chúc của em. Đợi chị kiếm được tiền sẽ mời các em đi ăn cơm."

Mã Hồng Mai cười tươi rói, mắt sáng lấp lánh.

Thoáng cái đã nửa tháng trôi qua kể từ khi Mã Hồng Mai lấy hàng. Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, sinh viên đều tranh thủ ôn tập, buổi tối giảng đường chật kín người vùi đầu vào sách vở.

--

Hết chương 308.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 308 | Đọc truyện chữ