Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 302: Có hệ thống chống lưng
Kết thúc bài múa, Phương Đường xoay người chắp tay cúi chào khán giả.
Khách nước ngoài ngẩn ngơ một lúc, vẫn còn đắm chìm trong màn múa kiếm nhưng rồi rất nhanh bừng tỉnh rồi phấn khích đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt còn dùng tiếng Anh hét to:
"Thêm bài nữa đi!"
Họ xem chưa đã, vả lại lúc nãy mải xem quá quên cả quay phim chụp ảnh.
Phiên dịch viên truyền đạt lại mong muốn của khách nước ngoài, Cục trưởng bèn bảo chủ nhiệm Đinh đi thương lượng với Phương Đường:
"Khách nước ngoài vẫn chưa thấy đủ, cậu bảo Tiểu Phương chịu khó biểu diễn thêm tiết mục nữa, chúng ta sẽ trả thêm thù lao."
"Vâng, để em đi nói với con bé."
Chủ nhiệm Đinh nhanh nhẹn chạy vào hậu trường. Phương Đường đang ngồi nghỉ, thở hổn hển, trán lấm tấm mồ hôi.
"Tiểu Phương à, khách nước ngoài xem chưa đã, cháu có thể chịu khó biểu diễn thêm tiết mục nữa được không?" Chủ nhiệm Đinh cười híp mắt hỏi, còn bồi thêm: "Bác sẽ xin thêm thù lao cho cháu, chắc chắn không để cháu thiệt thòi đâu."
"Được ạ!"
Phương Đường đồng ý ngay. Cô không quan tâm thù lao nhiều hay ít, coi như đóng góp chút công sức làm rạng danh đất nước vậy.
Nghỉ ngơi một lát, Phương Đường lại lên sân khấu. Lần này cô biểu diễn một bài múa kiếm khác. Hệ thống đã thưởng cho cô kỹ năng múa kiếm của Công Tôn Đại Nương, mà Công Tôn Đại Nương đâu chỉ biết có một loại múa kiếm.
Lần này khách nước ngoài đã có sự chuẩn bị, lôi hết máy ảnh và máy quay phim ra, ai nấy đều như cánh săn ảnh chuyên nghiệp, chạy ngược chạy xuôi dưới khán đài để tìm góc quay đẹp nhất, thế thì về nước mới có cái mà khoe với bạn bè.
Múa xong bài thứ hai, Phương Đường hơi mệt. Múa may đúng là việc tốn sức, múa liền hai bài khiến cô hơi đuối.
Khách nước ngoài tuy vẫn chưa thấy đủ nhưng cũng ngại yêu cầu Phương Đường múa tiếp bèn đề nghị được chụp ảnh chung với cô. Không cần phiên dịch, Phương Đường nghe hiểu hết và dùng tiếng Anh lưu loát đồng ý.
"Cô biết tiếng Anh à? Tuyệt quá! Thưa quý cô xinh đẹp, cô còn biết múa điệu gì nữa không? Tôi nghe nói Trung Hoa còn rất nhiều điệu múa đẹp như Hồ Toàn Vũ, Kinh Hồng Vũ, Nghê Thường Vũ... cô đều biết cả chứ?"
Vị khách "Hoa Quốc thông" (người am hiểu về Trung Quốc) kia tỏ ra rất hiểu biết về lịch sử Trung Hoa dò hỏi Phương Đường về các điệu múa cổ điển.
Phương Đường đang do dự không biết trả lời thế nào thì hệ thống lên tiếng.
[Phải biết múa chứ, không thể để mất mặt được!]
"Nhưng tôi chỉ biết múa trống và múa kiếm thôi, lỡ hắn ta bắt tôi múa điệu khác thì sao?"
Phương Đường phản bác. Cô mất mặt thì không sao, chỉ sợ làm mất mặt quốc gia.
[Có hệ thống đây rồi, cô sợ cái quái gì!]
Hệ thống mạnh miệng thật, Phương Đường lập tức tự tin hẳn lên,mỉm cười e lệ với vị khách nước ngoài:
"Những điệu múa ngài nói, tôi đều biết chút ít."
Khiêm tốn là truyền thống tốt đẹp của người Trung Quốc mà.
Mắt vị khách sáng rực lên. Những điệu múa này anh ta chỉ đọc được trong sách, sách còn nói đã thất truyền không ngờ cô gái xinh đẹp này lại biết múa thật. Chuyến đi Trung Quốc lần này anh ta đến đúng chỗ rồi.
Anh ta còn biết người Trung Quốc nói năng rất khiêm tốn, ví dụ họ bảo "chỉ biết chút ít" thì nghĩa là họ rất tinh thông. Cô gái xinh đẹp này chắc chắn không chỉ biết "chút ít" đâu.
Vị khách này tên là Bruce đi theo chú ruột sang đây. Tuy là một trong những người thừa kế của gia tộc nhưng anh ta không hứng thú với kinh doanh, chỉ thích du lịch, sưu tầm... tóm lại là ăn chơi hưởng lạc, trừ việc kinh doanh ra thì cái gì anh ta cũng thích.
Cũng may anh ta không phải người thừa kế duy nhất nên ba mẹ cũng mặc kệ, muốn chơi gì thì chơi, miễn không gây chuyện là được.
Bruce tuy ham chơi nhưng không hư hỏng, c.ờ b.ạ.c rượu chè gái gú đều không dính, chỉ thích những thú vui tao nhã đốt tiền. Gần đây anh ta mê mẩn lịch sử Trung Quốc nên mới nằng nặc đòi đi theo chú.
"Thưa quý cô xinh đẹp, cô có thể biểu diễn những điệu múa đó cho tôi xem được không? Tôi thực sự rất thích, làm ơn đi mà!"
Bruce chắp tay cầu xin Phương Đường, đôi mắt xanh biếc long lanh đầy vẻ nài nỉ. Gã này lại còn đẹp trai nữa chứ, nhìn cô như vậy Phương Đường lập tức mềm lòng.
Tuy nhiên cô không nhận lời ngay mà bảo Bruce đi tìm Cục Ngoại sự xin phép.
"Chỉ cần lãnh đạo đồng ý thì tôi không vấn đề gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phương Đường mỉm cười nói.
"Được thôi. Quý cô xinh đẹp tên là gì vậy?"
Bruce hào hứng hỏi.
"Tôi tên là Phương Đường nhưng ngài phải gọi tôi là bà (Mrs), tôi đã kết hôn và có hai con rồi."
Phương Đường cười tinh nghịch. Gã Bruce này trông ngây ngô, cũng thú vị phết.
"Cô kết hôn rồi á? Chúa ơi, cô mà kết hôn rồi á? Chú ơi, chú có tin được không? Cô ấy kết hôn rồi lại còn sinh hai con rồi nữa!"
Bruce hét toáng lên gọi với sang chú mình. Anh ta cứ tưởng Phương Đường mới mười sáu mười bảy tuổi, trông trẻ quá, thật không thể tin nổi đã làm mẹ.
"Chú ý tác phong, Bruce!"
Người chú nghiêm khắc nhìn cháu trai. Thằng cháu này là đứa ngốc nghếch nhất nhà, chẳng thừa hưởng chút nào sự khôn khéo của dòng họ. Nhưng cũng chính vì thế mà Bruce có quan hệ rất tốt với mọi người trong gia tộc vì không có sự cạnh tranh lợi ích nên không cần đấu đá nhau sứt đầu mẻ trán.
"Chú ơi, cháu ngạc nhiên quá, chú cũng không tin đúng không?"
Bruce cố gắng kiềm chế cảm xúc nhưng vẫn cười toe toét.
"Phụ nữ Trung Quốc trông đều rất trẻ cũng không có gì lạ."
Người chú mỉm cười xin lỗi Phương Đường vì sự thất lễ của cháu trai.
Phương Đường cười nhẹ. Bruce tuy biểu cảm hơi quá lố nhưng không có ác ý, anh ta ngạc nhiên thật sự. Cô còn thấy hơi đắc ý nữa là, phụ nữ nào mà chẳng thích được khen trẻ.
Người chú sững người thoáng thất thần. Tuy đây là lần đầu tiên ông ta đến đại lục nhưng Hồng Kông thì ông ta qua lại thường xuyên, tiếp xúc với người Trung Quốc không ít cũng quen biết nhiều phụ nữ Trung Quốc xinh đẹp ưu tú nhưng Phương Đường là người phụ nữ Trung Quốc đẹp nhất ông ta từng gặp, đẹp đến mức khiến người ta quên cả màu da.
"Phương Đường bao nhiêu tuổi rồi?"
Bruce tò mò hỏi.
"21 tuổi."
Phương Đường thành thật trả lời.
Vẻ mặt Bruce trở nên kỳ quặc, có chút tiếc nuối:
"Sao cô lấy chồng sớm thế? 21 tuổi vẫn là tuổi đi học mà."
"Tôi vẫn đang đi học mà, hơn nữa chồng tôi rất ưu tú."
"Hôn nhân là xiềng xích, đời này tôi sẽ không kết hôn, tôi muốn sống vui vẻ hạnh phúc cả đời!"
Bruce là người theo chủ nghĩa độc thân.
Tuy nhiên anh ta chỉ bài trừ hôn nhân chứ không bài trừ yêu đương. Mới 24 tuổi nhưng anh ta đã có cả tá bạn gái cũ. Cũng may anh ta đa tình nhưng không lăng nhăng, các mối tình tuy nối tiếp nhau liên tục nhưng không bao giờ song song cũng được coi là có trách nhiệm.
"Mỗi người có quan niệm về hạnh phúc khác nhau, anh tận hưởng cuộc sống độc thân còn tôi cũng rất tận hưởng cuộc sống hôn nhân hiện tại."
Phương Đường mỉm cười đáp.
Bruce gật gù suy ngẫm thấy cũng có lý.
Anh ta chạy đi nói với chú mình ý muốn xem Phương Đường múa:
"Những điệu múa đó đẹp lắm chú ạ, sách bảo đẹp tựa thiên thần ấy. Chú ơi, chú cũng muốn xem đúng không?"
"Lát nữa chú đi nói chuyện xem sao."
Người chú cũng động lòng. Ông ta tuy là thương nhân nhưng cũng yêu nghệ thuật, rảnh rỗi là lại đi nhà hát xem biểu diễn. Nếu lời cháu trai nói là thật thì những điệu múa đó chắc chắn rất đẹp.
Trong chuyến khảo sát lần này, người chú là trưởng đoàn, lời nói rất có trọng lượng. Ông ta bèn đi tìm Cục trưởng đề đạt nguyện vọng.
--
Hết chương 302.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận