"Phương Đường bảo cô ấy biết múa Kinh Hồng Vũ và Nghê Thường Vũ á?"

Cục trưởng vô cùng kinh ngạc. Theo ông ta biết thì những điệu múa này đều đã thất truyền rồi, Phương Đường học ở đâu ra vậy? Nhưng cũng có thể là cao thủ trong dân gian truyền lại, Phương Đường học được từ đó chăng?

"Đương nhiên là không thành vấn đề, để tôi sắp xếp!"

Cục trưởng vui vẻ nhận lời. Khách nước ngoài hài lòng thì mới mạnh tay đầu tư chứ.

Tiệc chiêu đãi lần này coi như viên mãn gỡ gạc lại chút thể diện. Cục trưởng tìm chủ nhiệm Đinh bàn chuyện múa, bảo ông ta sắp xếp:

"Khách nước ngoài do cậu phụ trách. Tiết mục của đồng chí Tiểu Phương, chúng ta cũng phải phối hợp hết mình nhất định phải làm hài lòng họ. Tôi thấy anh chàng Bruce kia nói chuyện rất hợp với Tiểu Phương. Thế này đi, cậu nói với Tiểu Phương mấy ngày này nhờ cô ấy kiêm luôn chân phiên dịch, dẫn khách đi tham quan khảo sát, thấy thế nào?"

"Tiểu Phương mới là sinh viên năm hai, tôi sợ cô bé không đảm đương nổi nhiệm vụ này."

Chủ nhiệm Đinh do dự. Lỡ hỏng việc thì ấn tượng tốt ban đầu về Phương Đường coi như đổ sông đổ bể.

"Đâu chỉ có mình cô ấy làm phiên dịch, nhiệm vụ chính của Tiểu Phương là trò chuyện với khách thôi. Tôi thấy cô ấy nói tiếng nước ngoài lưu loát lắm, chắc không vấn đề gì đâu. Chuyện công việc đã có phiên dịch khác lo không hỏng việc được đâu. Cũng không để Tiểu Phương làm không công, sẽ có lương thưởng đàng hoàng."

Ánh mắt Cục trưởng lóe lên vẻ tinh quái. Ông ta đã nghe ngóng rồi, Bruce tuy là công t.ử bột nhưng lại có địa vị rất cao trong gia tộc. Trước đó tên công t.ử này chẳng buồn nói năng gì, Phương Đường đến cái là hắn hứng thú hẳn lên. Chuyến khảo sát lần này, trọng tâm chính là hai chú cháu Bruce. Chỉ cần Phương Đường dỗ dành được hai người này vui vẻ, đầu tư nhiều hơn một chút thì dù có trả thưởng gấp ba cũng đáng.

"Vậy để tôi nói chuyện với Tiểu Phương xem sao."

Chủ nhiệm Đinh lúc này mới yên tâm nhưng cũng không dám chắc chắn, chưa biết ý Phương Đường thế nào.

"Làm phiên dịch ạ? Cháu không làm được đâu, lỡ làm chậm trễ công việc của các bác thì cháu gánh không nổi."

Phương Đường chối đây đẩy.

Múa thì cô không ngại nhưng phiên dịch thì xin kiếu, cô sợ gánh trách nhiệm.

"Chuyện công việc không cần cháu lo, thực ra chức danh phiên dịch chỉ là cái mác thôi. Cháu chỉ cần đưa Bruce đi chơi là được, tiện thể múa cho khách xem thể hiện văn hóa truyền thống ưu tú của Trung Quốc chúng ta. Cục trưởng bảo rồi, lương thưởng không thành vấn đề, chuyện học hành ở trường cũng không phải lo."

Chủ nhiệm Đinh cười nói.

"Thế thì được ạ, cháu chỉ đi chơi cùng thôi nhé."

Phương Đường đồng ý. Được đi chơi cùng khách nước ngoài cô cũng thích, Bruce đã đi qua rất nhiều quốc gia kiến thức rộng rãi, cô muốn nghe anh ta kể chuyện mới lạ ở bên ngoài để mở mang tầm mắt.

"Chỉ đi chơi thôi. Mà những điệu múa đó cháu biết múa thật à?"

Chủ nhiệm Đinh hỏi thăm.

"Biết chứ ạ, cao thủ trong dân gian nhiều lắm. Có nhiều thứ chính thống không biết nhưng dân gian lại có người biết đấy."

Phương Đường cười bí hiểm, nói nửa vời.

Chủ nhiệm Đinh lại tin sái cổ. Cao thủ xưa nay đều ẩn mình trong dân gian, ông ta đoán sư phụ dạy múa cho Phương Đường chắc chắn là một vị cao nhân không lộ mặt.

Phương Đường đang học thì bị gọi đi gấp, sau đó không thấy quay lại lớp nữa. Cô Thư bảo cô xin nghỉ có việc không nói gì thêm. Các bạn trong lớp bàn tán xôn xao, có người còn đoán già đoán non xem Phương Đường có phạm lỗi gì không.

"Đi vội thế kia chắc là nhà có chuyện rồi."

"Hay là nhà Phương Đường có người phạm tội?"

Tan học, mấy bạn thì thầm to nhỏ. Liễu T.ử Cẩm ngồi phía trước nghe mà ngứa ngáy trong lòng lại còn rất mong chờ. Cô ta cũng mong nhà Phương Đường xảy ra chuyện, tốt nhất là vĩnh viễn không đến trường được nữa thì càng hay.

"Đừng đoán mò nữa, cô Thư bảo là nghỉ có việc, biết đâu nhà người ta có việc thật thì sao, các cậu nghĩ tích cực lên chút đi."

Mã Hồng Mai nghe không lọt tai. Chỉ xin nghỉ một buổi mà chụp cho người ta cái mũ to đùng thế, miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ. Nếu không ngăn lại thì chắc chắn vài ngày nữa sẽ đồn ầm lên cho xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

An Tĩnh cũng nói thêm:

"Chồng Phương Đường ngày nào cũng đi học bình thường, chứng tỏ không có chuyện gì lớn đâu, các cậu đừng đoán mò nữa!"

Tuy cô ấy cũng không biết Phương Đường đi đâu làm gì nhưng Tang Mặc đi học đều đặn, rõ ràng không phải nhà có người phạm tội. Mấy người này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.

Mấy ngày sau trong trường đồn ầm lên chuyện Phương Đường gặp rắc rối, đủ các loại tin đồn thất thiệt. Tin đồn phổ biến nhất là nhà Phương Đường có người phạm tội, bị bắt đi cải tạo lao động.

"Phương Đường không đi học được nữa, chắc là bị đuổi học rồi, nghe bảo là tham ô đấy."

"Thảo nào ngày nào cô ta cũng diện quần áo mới. Hừ, toàn là tiền mồ hôi nước mắt của dân, cả nhà cô ta đều là sâu mọt!"

"Chồng cô ta chắc chắn cũng bị đuổi học, tham ô là tội nặng lắm."

Ngày nào cũng nghe thấy những lời bàn tán như vậy, Tống Đan Linh tức điên định ra lý luận với họ nhưng bị An Tĩnh và Mã Hồng Mai can ngăn.

"Họ không tin đâu, chắc chắn có người đứng sau cố tình tung tin đồn, kẻ này thật đê tiện!"

An Tĩnh cau mày, cô ấy nghĩ đến một người.

Mã Hồng Mai nhìn cô ấy thì thầm một cái tên. An Tĩnh gật đầu, hai người cùng chung suy nghĩ.

"Liễu T.ử Cẩm bịa đặt làm gì? Cô ta bị điên à!"

Tống Đan Linh giận dữ.

"Hiện tại không có bằng chứng nhưng tám chín phần mười là cô ta. Hôm qua chị còn thấy cô ta nói chuyện thì thầm với người lớp khác, thấy chị đi qua thì im bặt, lén la lén lút."

Mã Hồng Mai kể.

"Liễu T.ử Cẩm cái gì cũng thua kém Phương Đường nên ghen tị đỏ mắt, giờ vớ được cơ hội này, cô ta làm sao ngồi yên được đúng là tiểu nhân đắc chí!"

An Tĩnh mỉa mai.

Tống Đan Linh cười lạnh:

"Cô ta chỉ giỏi giở trò sau lưng thôi. Tiếc là không có bằng chứng, nếu không em đã báo cáo cô Thư xử lý cô ta rồi."

"Mấy chuyện đó không vội, quan trọng nhất bây giờ là phải biết Phương Đường đi đâu làm gì. Cô ấy không đi học thì không theo kịp bài vở còn phải thi lên thạc sĩ nữa chứ!"

Mã Hồng Mai lo lắng.

"Tang Mặc cũng không chịu nói, chỉ bảo mấy hôm nữa sẽ về, chắc là chuyện quan trọng lắm. Chúng ta đừng lo lắng suông nữa, chép bài đầy đủ vào đợi Phương Đường về thì đưa cho cô ấy."

An Tĩnh nói.

"Được, tiết nào em cũng chép bài đầy đủ."

Tống Đan Linh và Mã Hồng Mai đều đồng ý. Từ đó về sau, họ nghe giảng chăm chú hơn, ghi chép cẩn thận mọi kiến thức thầy cô giảng dạy.

Tin đồn trong trường bỗng dưng biến mất không ai dám bàn tán nữa. Bởi vì nhà trường đã bắt mấy trường hợp điển hình ra phê bình, bắt kiểm điểm trước toàn trường. Tuy không bị kỷ luật nhưng cũng mất mặt ê chề, mấy người phải làm kiểm điểm đi đường cũng không dám ngẩng đầu lên, không còn mặt mũi nào nhìn ai.

Liễu T.ử Cẩm mấy hôm nay tâm trạng rất tốt vì tin đồn do chính cô ta tung ra ngày càng lan rộng, thanh danh của Phương Đường chắc chắn đã nát bét. Nhân ngôn khả úy, miệng lưỡi thế gian như d.a.o sắc, cô ta muốn xem Phương Đường còn vênh váo được nữa không!

Tuy nhiên niềm vui ngắn chẳng tày gang, nhà trường thế mà lại đứng ra bênh vực Phương Đường. Cũng may nhà trường không điều tra ra cô ta, Liễu T.ử Cẩm thở phào nhẹ nhõm cho rằng mình may mắn.

Nhưng tan học về đến nhà, vừa bước chân vào cửa thì một cái tách trà bay thẳng vào trán cô ta. Liễu T.ử Cẩm tránh không kịp, trán đau điếng, một dòng m.á.u nóng hổi chảy xuống mặt.

--

Hết chương 303.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 303 | Đọc truyện chữ