Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 301: Cứu nguy khẩn cấp
"Ông nội Ngô có chuyện gì sao ạ?"
Phương Đường lo lắng hỏi.
Ông Ngô sống rất kín tiếng trong trường, chưa bao giờ cho chú Lý đến tìm cô, các bạn trong lớp và cô Thư cũng không biết quan hệ giữa cô và ông cụ. Hôm nay là lần đầu tiên chú Lý đích thân đến tìm cô.
"Giáo sư Ngô không sao, thầy ấy đang họp, bảo chú nói chuyện này với cháu. Bên chủ nhiệm Đinh đang tổ chức tiệc đón tiếp khách nước ngoài nhưng tiết mục biểu diễn không đạt, lãnh đạo không hài lòng. Chủ nhiệm Đinh muốn nhờ cháu đến biểu diễn bài múa kiếm hôm nọ."
Chú Lý nói.
Thực ra chủ nhiệm Đinh muốn Phương Đường biểu diễn cả hai tiết mục nhưng đạo cụ múa trống lỉnh kỉnh quá, nhất thời không chuẩn bị kịp đành để cô múa kiếm, chắc chắn vẫn đủ sức gây ấn tượng với khách nước ngoài.
"Thế cháu phải về nhà lấy trang phục còn phải qua đoàn văn công mượn kiếm nữa."
"Kiếm thì mượn được rồi, chú lái xe đưa cháu về lấy trang phục."
Chú Lý nói.
"Phương Đường mau đi đi!"
Cô Thư cười giục, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Không ngờ Phương Đường lại là cháu gái giáo sư Ngô, cô bé này giấu kỹ thật đấy.
Phương Đường cùng chú Lý vội vàng về nhà lấy đồ rồi đến khách sạn. Buổi đón tiếp khách nước ngoài lần này của Cục Ngoại sự rất quan trọng, tiệc chiêu đãi được tổ chức tại khách sạn, đích thân chủ nhiệm Đinh ra đón.
"Tiểu Phương, vất vả cho cháu rồi."
Thực ra tâm trạng chủ nhiệm Đinh đang rất tốt. Tiết mục lần này lại do tên khốn kia sắp xếp, lộn xộn hết cả lên, mặt lãnh đạo đen sì, khách nước ngoài tuy vẫn cười lịch sự nhưng rõ ràng là cười chế giễu.
Cục trưởng Cục Ngoại sự ngồi tiếp khách cố nặn ra nụ cười nhưng trong lòng nghiến răng ken két. Đoàn khách nước ngoài hôm nay đến khảo sát thị trường nội địa. Cấp trên đang chủ trương phát triển kinh tế, Thượng Hải là địa bàn trọng điểm thí điểm cải cách ưu tiên hàng đầu là thu hút vốn đầu tư nước ngoài.
Trong nước không thiếu nhân công cũng không thiếu nguyên liệu, cái thiếu là vốn. Kêu gọi người nước ngoài và Hoa kiều đầu tư là biện pháp tốt nhất nên cấp trên đã hạ lệnh nhất định phải tiếp đón đoàn khách này thật chu đáo.
Mọi thứ đều suôn sẻ nhưng đến phần văn nghệ thì hỏng bét. Tuy Cục trưởng không hiểu tiếng nước ngoài nhưng cũng cảm nhận được sự chế giễu của họ. Mấy người còn thì thầm to nhỏ, chắc chắn là đang chê bai tiết mục chán ngắt, có khi còn bảo đất nước rộng lớn, văn minh mấy ngàn năm mà không có nổi một tiết mục ra hồn.
Cục trưởng nóng ran càng nghĩ càng giận mặt chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống. Nhưng trước khi chui xuống lỗ, ông ta muốn bóp c.h.ế.t cái tên ngu xuẩn sắp xếp tiết mục này đã.
Chủ nhiệm Đinh vội vàng đi tới thì thầm vào tai Cục trưởng vài câu. Mắt Cục trưởng sáng lên, không chắc chắn hỏi lại:
"Thật hả?"
Ông ta sợ lại là thùng rỗng kêu to. Tên ngu xuẩn kia trước khi biểu diễn cũng vỗ n.g.ự.c cam đoan hùng hồn lắm.
"Tôi làm việc có bao giờ không chắc chắn đâu ạ?"
Chủ nhiệm Đinh cười cười liếc xéo tên ngu xuẩn ngồi bên cạnh, âm thầm "đổ t.h.u.ố.c nhỏ mắt".
Cục trưởng thầm gật đầu. Tiểu Đinh làm việc chắc chắn hơn đứt tên kia. Vốn dĩ ông ta đã nhắm chủ nhiệm Đinh làm người kế nhiệm nhưng cấp trên đột nhiên điều tên kia về lại có ô dù to, ông ta không chống lại được đành phải quan sát một thời gian.
Thực ra chỉ cần tên này không gây chuyện ngu ngốc thì chắc chắn sẽ thuận lợi tiếp quản vị trí của ông ta. Dù sao nguyên tắc của nhiều cán bộ là không cầu có công chỉ cầu không có tội, không làm hỏng việc đã là công lao lớn nhất rồi.
Cũng may tên này ngu thật, đã không biết tự lượng sức mình lại còn thích tranh công, cướp mấy việc trong tay chủ nhiệm Đinh nhưng việc nào cũng hỏng bét.
Cục trưởng vỗ nhẹ vai chủ nhiệm Đinh nói đầy ẩn ý:
"Tiểu Đinh, vẫn cứ phải là cậu mới được!"
"Chia sẻ gánh nặng với sếp là bổn phận của tôi mà. Hơn nữa, việc này là đối ngoại chắc chắn phải đồng lòng hiệp lực rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chủ nhiệm Đinh nói rất chân thành khiến Cục trưởng gật gù hài lòng.
Ông ta thích cấp dưới biết phân biệt công tư, nặng nhẹ như thế.
"Cho cô bé đó lên biểu diễn đi, là múa kiếm đúng không?"
"Vâng, cô bé là cháu gái giáo sư Ngô, tài sắc vẹn toàn, mấy bản tài liệu trước cũng do cô bé dịch đấy ạ. Tiết mục này từng biểu diễn ở dạ hội Trung thu của quân đội, Thủ trưởng Lưu hài lòng lắm còn khen ngợi nữa cơ!"
Chủ nhiệm Đinh tiết lộ chút thân thế của Phương Đường.
Cục trưởng rất ngạc nhiên, không ngờ Phương Đường có lai lịch không tầm thường nhưng ông ta cũng yên tâm hơn. Đến thủ trưởng quân đội còn khen ngợi hết lời thì cô bé tên Phương Đường này chắc chắn có thực lực.
Lúc này tiết mục trên sân khấu đã kết thúc, khách nước ngoài vỗ tay lấy lệ, không còn hứng thú thưởng thức nữa, có người thậm chí muốn ra về sớm.
Cục trưởng cười nói:
"Truyền thống tiếp đãi khách quý của Trung Hoa chúng tôi là dành những gì tốt đẹp nhất ở phía sau. Tiết mục tiếp theo chắc chắn sẽ khiến mọi người được mở rộng tầm mắt, cảm thấy mới mẻ."
Khách nước ngoài không mấy hứng thú. Trước khi bắt đầu chương trình, Cục trưởng cũng nói thế, họ cứ tưởng có tiết mục hay thật kết quả lại thất vọng tràn trề.
"Mọi người chắc đã nghe nói về triều đại nhà Đường rồi chứ?"
Phương Đường vẫn đang chuẩn bị, để không khí bớt ngượng ngùng Cục trưởng bắt đầu kể chuyện xưa tích cũ.
Phiên dịch viên dịch lại lời Cục trưởng, khách nước ngoài ngơ ngác, họ không hiểu biết nhiều về lịch sử Trung Hoa đương nhiên chưa từng nghe về nhà Đường. Nhưng trong đó có một người am hiểu về Trung Quốc hào hứng hỏi:
"Có phải triều đại từng có nữ hoàng không?"
"Đúng vậy, vị nữ hoàng đó tên là Võ Tắc Thiên. Nhà Đường sản sinh ra rất nhiều phụ nữ truyền kỳ, trong đó có một người tên là Công Tôn Đại Nương. Bà là một vũ công xuất chúng, nổi tiếng nhất là điệu múa kiếm, thường xuyên vào cung biểu diễn cho hoàng đế xem. Rất nhiều nhà thơ đã làm thơ ca ngợi bà, lưu truyền đến ngày nay."
Cục trưởng kể lại câu chuyện truyền kỳ về Công Tôn Đại Nương, khách nước ngoài nghe say sưa còn thú vị hơn mấy tiết mục trên sân khấu nhiều.
"Điệu múa kiếm này thực sự đẹp như ngài nói sao?"
Một vị khách tò mò hỏi.
Cục trưởng mỉm cười:
"Chỉ có thể cảm nhận chứ không thể diễn tả bằng lời, tôi không tả nổi vẻ đẹp của điệu múa này đâu. Tiết mục tiếp theo chính là múa kiếm, các vị xem rồi sẽ biết."
Khách nước ngoài phấn chấn hẳn lên chờ đợi tiết mục biểu diễn. Có người còn hỏi:
"Người biểu diễn có phải là Công Tôn Đại Nương không?"
"Đương nhiên không phải rồi, Công Tôn Đại Nương đã qua đời từ lâu. Tuy nhiên người biểu diễn là hậu duệ của bà ấy."
Cục trưởng bịa ra thân thế bí ẩn cho Phương Đường, dù sao người nước ngoài cũng dễ lừa.
Quả nhiên nghe ông ta nói vậy, khách nước ngoài càng thêm hứng thú. Phương Đường cũng đã chuẩn bị xong, thay bộ trang phục múa đỏ rực, tay cầm kiếm giấu sau lưng, quay lưng về phía khán giả. Tuy chưa bắt đầu biểu diễn nhưng chỉ bóng lưng này thôi cũng đủ khiến khách nước ngoài trầm trồ.
Tiếng nhạc vang lên, Phương Đường bắt đầu múa. Lần thứ ba biểu diễn múa kiếm, cô càng thêm thuần thục, thân pháp linh hoạt, ánh kiếm loang loáng tạo thành ảo ảnh. Khách nước ngoài xem đến ngây người, há hốc mồm hoàn toàn quên hết xung quanh.
Cục trưởng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, gỡ lại được một bàn thua trông thấy.
Nhưng ông ta thực sự không ngờ múa kiếm của Phương Đường lại xuất sắc đến thế, cứ như Công Tôn Đại Nương tái thế vậy, đến ông ta cũng không thể rời mắt.
--
Hết chương 301.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận