Phương Đường nghe ra ẩn ý trong lời nói của chủ nhiệm Đinh bèn cam đoan:

"Bác cứ yên tâm, cháu nắm chắc phần thắng ạ."

Cô đoán chắc là đối thủ cạnh tranh của chủ nhiệm Đinh. Nghe ông Ngô kể thì chủ nhiệm Đinh là người có năng lực, làm được không ít việc thực tế, nếu không có gì bất ngờ thì chắc chắn sẽ là người đứng đầu Cục Ngoại sự nhiệm kỳ tới.

Nhưng năm nay tự nhiên trên trời rơi xuống một ông phó cục trưởng, tuổi tác ngang ngửa chủ nhiệm Đinh, nghe nói có ô dù to và chuyên đối đầu ngáng chân chủ nhiệm Đinh, đúng là một tên tiểu nhân hèn hạ.

Chủ nhiệm Đinh thiệt thòi ở chỗ không có người chống lưng mạnh bằng gã kia, chứ xét về thâm niên và năng lực thì ông hơn đứt. Vì thế chủ nhiệm Đinh mới phải kết thân với ông Ngô, cốt là nhờ vào mạng lưới quan hệ rộng lớn của ông cụ.

"Tiểu Phương làm việc bác yên tâm rồi."

Chủ nhiệm Đinh cười híp mắt. Ông ta thấy mình thật may mắn khi bắt được sợi dây liên kết với giáo sư Ngô. Tên khốn kia ngoài việc giở trò sau lưng ra thì chẳng được tích sự gì, đến việc cỏn con cũng không xong mà chỉ giỏi tranh công.

Dạ hội Trung thu vừa rồi cũng do gã tổ chức làm nát bét, t.h.ả.m họa không nỡ nhìn, lãnh đạo xem mà mặt tái mét. Lại còn chuyện gã tìm Liễu T.ử Cẩm dịch tài liệu nữa chứ, dịch ra cái thứ ch.ó má gì không biết. Liên tiếp làm hỏng việc, dạo này gã cũng biết điều hơn hẳn.

Liên quan đến cuộc chiến thăng chức của chủ nhiệm Đinh, lần này Phương Đường dịch càng thêm cẩn thận, tan học là cắm cúi dịch. Liễu T.ử Cẩm mấy hôm nay cũng ngoan ngoãn hơn nhiều, bình thường trong giờ hay tranh trả lời câu hỏi, giờ thì im thin thít ủ rũ như gà rù.

Chương Hải vẫn đang nghỉ ốm, Liễu T.ử Cẩm lại ỉu xìu, không khí lớp học trong lành hẳn. Phương Đường dịch tài liệu thuận buồm xuôi gió chẳng mấy chốc đã xong một nửa, thêm vài ngày nữa là xong, hoàn thành trước thời hạn.

Liễu T.ử Cẩm quả thực bị một cú sốc lớn. Cô ta dồn hết tâm huyết dịch tập tài liệu kia, tự tin tràn trề, chắc mẩm mình dịch tốt hơn Phương Đường. Cô ta là con gái phó giáo sư, dòng dõi thư hương sao có thể thua kém một con bé nhà quê? Nhưng sự thật phũ phàng khiến cô ta khó lòng chấp nhận. Bên Cục Ngoại sự phản hồi rằng bản dịch của cô ta sai be bét phải tìm người khác dịch lại. Người mà ba cô ta nhờ vả còn mắng cho ba cô ta một trận té tát, thậm chí còn bảo sau này đừng tìm ông ta làm mấy chuyện ngu xuẩn mất mặt thế này nữa.

Người đó còn nói rất nhiều lời khó nghe, bóng gió rằng cô ta không biết tự lượng sức mình, sức chỉ gánh được 30 cân nước mà cứ cố đ.ấ.m ăn xôi gánh 100 cân kết quả làm trò cười cho thiên hạ.

Những lời này còn đau hơn d.a.o cứa. Từ nhỏ đến lớn, Liễu T.ử Cẩm luôn được mọi người tung hô, xinh đẹp, học giỏi, đa tài đa nghệ, ai cũng khen cô ta tài sắc vẹn toàn, lấy làm tấm gương cho con cái noi theo.

Giờ lại mất mặt thế này, lòng tự trọng của Liễu T.ử Cẩm không chịu nổi. Mấy ngày nay đi đường cô ta toàn cúi gằm mặt cứ cảm giác xung quanh toàn tiếng cười nhạo, ánh mắt bạn bè nhìn cô ta cũng khác thường, chắc chắn là đang chế giễu cô ta.

"Phương Đường, tan học rồi mà cậu vẫn bận thế à?"

"Tớ dịch tài liệu giúp người ta ấy mà."

Phương Đường không ngẩng đầu lên, cô đã hứa rồi nên chắc chắn phải dịch cho tốt. Cũng may vốn từ vựng của cô đủ nhiều không cần tra cứu quá nhiều tài liệu.

"Oa, Phương Đường cậu giỏi thật đấy, dịch được cả cái này cơ à!"

"Đúng đấy, nhiều từ trong này tớ nhìn mà chẳng hiểu gì."

Các bạn xúm lại quanh Phương Đường nhìn thấy chi chít từ mới trong tập tài liệu, chẳng ai biết mấy từ, không khỏi thán phục Phương Đường sát đất. Xinh đẹp, múa giỏi, lại còn học siêu, bọn họ không có cửa so sánh.

"Lúc đầu tớ cũng không hiểu đâu, phải tra từ điển mới biết đấy."

Phương Đường cười cười, vẻ khiêm tốn của cô càng khiến các bạn nể phục đồng thời cũng thấy lo lắng. Phương Đường giỏi hơn họ mà còn nỗ lực như vậy, họ lấy tư cách gì mà lười biếng?

Không được, từ hôm nay trở đi họ cũng phải nỗ lực lên, buổi tối học thêm một tiếng nữa.

Những lời này lọt vào tai Liễu T.ử Cẩm khiến cô ta đứng ngồi không yên, chỉ muốn chạy trốn khỏi lớp học. Trước kia những lời khen ngợi này đều dành cho cô ta, giờ đám người này lại vây quanh Phương Đường, đúng là lũ gió chiều nào che chiều ấy.

Chắc chắn là bọn họ biết Phương Đường là cháu gái giáo sư Ngô nên mới xun xoe nịnh bợ, chắc chắn là thế.

Liễu T.ử Cẩm cố gắng thuyết phục bản thân, nhất quyết không chịu thừa nhận sự ưu tú của Phương Đường.

"Phương Đường, cậu có thi lên thạc sĩ không?"

Có người hỏi.

"Bây giờ thi lên thạc sĩ được rồi à?"

Phương Đường ngạc nhiên hỏi, tiện tay gấp tập tài liệu lại nghỉ ngơi một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ừ, trường vừa ra thông báo, khóa mình đều có thể đăng ký. Phương Đường học giỏi thế này, thi lên thạc sĩ được đấy."

"Tớ không biết chuyện này, để lát nữa tớ hỏi cô Thư xem sao."

Phương Đường hơi động lòng, nếu được thi lên thạc sĩ thì tốt quá.

"Tớ cũng muốn thi lắm nhưng nền tảng kém quá, chắc chắn trượt."

Một bạn tiếc nuối nói.

"Tớ cũng thế, thôi không đăng ký nữa, tập trung học cho chắc kiến thức đã."

Một bạn khác cười nói.

Trưa ăn cơm Phương Đường hỏi Tang Mặc.

"Đúng là có thông báo đó, vừa mới phát xong, anh đang định nói với em đây."

"Có yêu cầu gì không anh?"

Phương Đường hỏi.

"Không, chủ yếu xem thành tích thôi, em đăng ký được đấy."

Tang Mặc cũng mong vợ đăng ký.

"Anh không thi à?"

"Tạm thời anh không thi, để một hai năm nữa xem sao."

Tang Mặc định kiếm tiền trước đã, bằng đại học là đủ dùng rồi, sau này có thời gian sẽ học lên tiếp.

Phương Đường vẫn chưa quyết định, cô định hỏi ý kiến ông Ngô.

"Thi được đấy. Nghiên cứu sinh học ba năm, thực ra thời gian tốt nghiệp cũng như nhau thôi nhưng ra trường đi làm đãi ngộ khác hẳn."

Ông Ngô nói.

"Thế thì cháu đăng ký ạ. Nhưng ông ơi, sao trường mình tự nhiên lại tổ chức thi lên thạc sĩ thế?"

Phương Đường không hiểu, cô nhớ là phải tốt nghiệp đại học mới được thi thạc sĩ chứ, giờ mới năm hai đã được thi cảm giác hơi đột ngột.

"Khóa các cháu trình độ chênh lệch nhiều quá, người giỏi rất giỏi mà người kém lại rất kém, giảng viên dạy vất vả. Vì thế trường mới quyết định tổ chức thi lên thạc sĩ, tuyển chọn những sinh viên ưu tú học lên cao, những sinh viên còn lại trình độ sàn sàn như nhau, giảng viên dạy cũng đỡ mệt."

Ông nội Ngô cười giải thích.

Kỳ thi đại học bị gián đoạn mười năm, rất nhiều sinh viên đã rời xa ghế nhà trường từ lâu, kiến thức rơi rụng nhiều nên đề thi đại học lần này cũng không khó. Điều này dẫn đến việc nhiều sinh viên ưu tú buộc phải học chung với những sinh viên không mấy nổi trội. Giảng viên giảng bài không thể quá chuyên sâu, sinh viên yếu không hiểu nhưng sinh viên giỏi lại thấy nhàm chán. Nhà trường làm thế này cũng là cực chẳng đã.

Phương Đường hiểu ra vấn đề. Đúng là như vậy thật, nhiều kiến thức thầy cô giảng trên lớp cô thấy quá đơn giản nhưng vẫn có rất nhiều bạn không hiểu, tan học phải chạy lên hỏi lại.

Đợt đăng ký thi thạc sĩ diễn ra trong vài ngày tới. Phương Đường đến chỗ cô Thư đăng ký, sau đó việc học càng thêm nặng nề, cô dốc toàn lực ôn thi.

Thoáng cái đã đến tháng 11, hoa quế trong trường nở rộ, ngồi trong lớp học cũng ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt. Cả Thượng Hải chìm trong hương hoa quế, tâm trạng ngày nào cũng phơi phới.

Phương Đường thu thập được khá nhiều hoa quế làm thành mật hoa quế, lúc nào muốn ăn thì múc một thìa pha với nước sôi uống.

Trời dần trở lạnh phải mặc áo khoác. Hôm nay Phương Đường đang trong giờ học thì thấy chú Lý, người chăm sóc ông nội Ngô đứng cùng cô Thư ở cửa gọi cô ra ngoài.

--

Hết chương 300.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 300 | Đọc truyện chữ