Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng

Chương 299: Được các vị lãnh đạo khen ngợi

 

Chủ nhiệm Đinh còn kinh ngạc hồi lâu mới hoàn hồn thì thầm với ông Ngô:

"Giáo sư Ngô khiêm tốn quá rồi, cháu gái giáo sư đâu chỉ biết một chút, trình độ của cô bé tuyệt đối không thua kém gì diễn viên múa chuyên nghiệp."

"Cũng thường thôi mà."

Ông Ngô cười tủm tỉm nói.

Chủ nhiệm Đinh bĩu môi, ông cụ cười không khép được miệng thế kia mà còn giả vờ khiêm tốn.

Màn múa kiếm của Phương Đường nổi tiếng khắp trường, danh tiếng ngày càng vang xa. Toàn thể giảng viên và sinh viên đều biết khoa Ngoại ngữ có một nữ sinh múa rất đẹp lại còn là hoa khôi, tiếc là đã kết hôn sinh con khiến bao nam sinh chỉ biết ngậm ngùi tiếc nuối.

Hôm sau là dạ hội của đoàn văn công bên Tôn Ngọc Dung. Tang Mặc đưa cô đến doanh trại quân đội, dạ hội được tổ chức ngoài trời. Dưới sân khấu là đông đảo chiến sĩ, hàng ghế đầu là một loạt các vị lãnh đạo uy nghiêm trông rất đáng sợ.

Ông Ngô, ông Tang và mọi người cũng ngồi ở hàng ghế đầu. Một đám người đông nghịt, Phương Đường chưa từng thấy nhiều người như thế bao giờ, không khỏi lo lắng.

"Đừng sợ, thực ra mấy ông nhà quê này có biết gì đâu. Đường Nhi nhà mình xinh đẹp thế này, dù chỉ đi lại vài vòng trên sân khấu thì họ cũng thấy đẹp rồi."

Tang Mặc an ủi.

"Phụt!"

Phương Đường không nhịn được bật cười, thế mà lại thấy nhẹ nhõm hẳn không còn lo lắng nữa.

"Dù sao em cũng đã giao hẹn với chị Tôn rồi, nếu diễn không tốt thì cũng không được trách em."

"Sao lại không tốt được, hôm qua em múa kiếm đẹp thế cơ mà, các bạn trong lớp xem đến ngây người luôn."

Ánh mắt Tang Mặc sâu thẳm. Thực ra anh cũng ngẩn ngơ, chưa bao giờ cảm thấy tự hào như thế. Người phụ nữ rực rỡ xinh đẹp trên sân khấu kia là vợ anh, là mẹ của các con anh. Đám nam sinh trong trường chắc ghen tị với anh c.h.ế.t mất.

Mặt Phương Đường đỏ bừng, đây là công lao của hệ thống chứ cô làm gì giỏi đến thế.

Trò chuyện một lát, cô bình tĩnh lại ở hậu trường chờ đến lượt mình.

Hai điệu múa của cô không biểu diễn liền nhau, múa trống mở màn còn múa kiếm ở giữa chương trình. Hiện tại các vị lãnh đạo đang phát biểu, mấy ông thay phiên nhau lên bục mất không ít thời gian.

"Mấy ông lãnh đạo này đúng là lắm lời, thực ra các chiến sĩ ở dưới đâu có muốn nghe họ nói nhảm mà chỉ muốn xem văn nghệ thôi!"

Tang Mặc phàn nàn.

"Anh đừng nói nữa, người ta nghe thấy thì không hay đâu."

Phương Đường lo lắng bị người khác nghe thấy.

"Không sao."

Tang Mặc chẳng hề lo lắng. Kể cả có nghe thấy thì cũng chẳng sao, mấy ông lãnh đạo này chắc không đến nỗi hẹp hòi thế.

Cuối cùng phần phát biểu cũng xong. Phương Đường bước lên sân khấu, đứng trên mặt trống cái.

Điệu múa trống này cô đã quá quen thuộc rồi. Các vị lãnh đạo bên dưới vốn tưởng sẽ là mấy điệu múa cũ rích không ngờ lại là múa trống mới lạ thế này, trước đây họ chưa từng xem.

"Điệu múa này hay đấy, múa tốt lắm, rất có khí thế. Sau này nên dàn dựng nhiều tiết mục kiểu này."

Một vị lãnh đạo tấm tắc khen ngợi.

"Đây là cháu dâu ông Tang đấy, không phải người trong đoàn văn công đâu, mời đến giúp vui thôi."

Người bên cạnh nói.

Ông Tang ngồi cạnh đó, tự hào khoe:

"Cháu dâu tôi đấy, múa đẹp không?"

"Là cháu gái tôi!"

Ông Phương không chịu thua kém hét lên.

Ông Ngô lặng lẽ ngồi thưởng thức, dù là lần thứ hai xem nhưng vẫn thấy rất xuất sắc. Đường Nhi nhà ông ưu tú thế đấy.

Múa trống xong, tiếng vỗ tay dưới khán đài vang lên như sấm dậy. Các chiến sĩ vỗ tay nhiệt tình, còn hò reo:

"Thêm bài nữa đi!"

Vừa rồi họ suýt lồi cả mắt ra. Hóa ra trên đời còn có điệu múa đẹp thế này, quá đẹp, cứ như tiên nữ giáng trần vậy.

"Đồng chí Phương Đường nghỉ ngơi một lát, giữa chương trình sẽ quay lại biểu diễn múa kiếm cho mọi người xem."

Người dẫn chương trình cười nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mọi người lập tức im lặng, háo hức chờ đợi múa kiếm, chắc chắn cũng đẹp như múa trống.

Tôn Ngọc Dung cũng ở dưới khán đài thở phào nhẹ nhõm. Có màn mở đầu thành công thế này là dạ hội hôm nay coi như ổn rồi. Quả nhiên mời Phương Đường là quyết định sáng suốt.

Phương Đường nghỉ ngơi ở hậu trường. Tang Mặc ân cần đưa nước, lấy khăn tay lau mồ hôi cho cô.

"Múa tốt lắm em, mấy người bên dưới ngẩn ngơ hết cả rồi. Lát nữa múa kiếm chắc họ còn ngẩn ngơ hơn."

Tang Mặc động viên.

Phương Đường cũng không còn lo lắng nữa, thay trang phục múa kiếm chờ ở hậu trường lại trò chuyện với Tang Mặc g.i.ế.c thời gian.

Đến lượt cô biểu diễn tiếp, lần này Phương Đường rất bình tĩnh, hoàn thành bài múa kiếm một cách xuất sắc. Kết thúc, cô đeo kiếm sau lưng chắp tay cúi chào khán giả.

Ban đầu không gian im phăng phắc, sau đó tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên, tiếng reo hò nhiệt tình suýt làm thủng màng nhĩ:

"Thêm bài nữa đi, chúng tôi muốn xem nữa!"

Đương nhiên Phương Đường sẽ không biểu diễn nữa. Tuyệt chiêu của cô chỉ có thế thôi, hệ thống không giao nhiệm vụ thì cô chịu c.h.ế.t.

Các tiết mục sau đó thực ra cũng rất hay, diễn viên đoàn văn công đều có trình độ tốt, mọi người xem rất chăm chú. Phương Đường thay quần áo rồi xuống khán đài xem cùng.

Dạ hội kết thúc, ông Tang gọi vợ chồng cô lại giới thiệu với mấy vị lãnh đạo.

"Múa đẹp lắm cháu, sao không vào đoàn văn công phát triển?"

Một vị lãnh đạo ôn tồn hỏi.

Phương Đường không dám nhìn thẳng vào mắt ông ấy vì khí thế quá áp đảo. Hơn nữa cầu vai của vị lãnh đạo này lấp lánh ánh kim làm cô hoa cả mắt, rõ ràng là sếp lớn nhất đêm nay.

"Cháu vẫn đang đi học ạ."

Phương Đường trả lời.

Ông Tang giải thích thêm:

"Cháu dâu tôi đang học năm thứ hai Đại học Phục Đán."

Vị lãnh đạo ngạc nhiên, khen ngợi:

"Hóa ra là văn võ song toàn, giỏi lắm. Cố gắng học tập, trau dồi bản lĩnh để cống hiến cho xã hội nhé."

"Vâng ạ."

Phương Đường trịnh trọng gật đầu. Cô chắc chắn sẽ học hành chăm chỉ, cơ hội hiếm có như vậy cô tuyệt đối sẽ không lãng phí.

Các vị lãnh đạo khác cũng đến chào hỏi khen ngợi Phương Đường vài câu. Tất nhiên đều là nể mặt mấy ông cụ, Phương Đường biết mình biết ta. Dù cô có múa xuất sắc đến đâu cũng không đủ mặt mũi để các vị lãnh đạo cao cấp hạ mình trò chuyện việc nhà với cô.

Tôn Ngọc Dung rất cảm kích Phương Đường. Mấy ngày sau dạ hội cô ấy mua quà tặng Tiểu Văn, Tiểu Võ. Phương Đường không tiện từ chối nên nhận lấy.

"Sau này có dạ hội, Tiểu Phương nhất định phải giúp chị nhé. Lãnh đạo bên chị ưng em ngay từ cái nhìn đầu tiên đấy, chỉ đích danh em đi diễn."

Tôn Ngọc Dung cười nói.

"Chỉ cần em có thời gian, em chắc chắn sẽ giúp ạ."

Phương Đường cũng không từ chối.

Được lộ diện trước mặt lãnh đạo chắc chắn có lợi cho cô, cô không dại dột gì mà từ chối cơ hội tốt như vậy.

Nếu Liễu T.ử Cẩm biết chuyện này thì chắc chắn sẽ ghen tị đến phát điên mất thôi.

Chỉ một bản dịch tài liệu mà Liễu T.ử Cẩm còn tìm mọi cách tranh giành. Phương Đường vốn không để tâm lắm nhưng giờ lại bị Liễu T.ử Cẩm khơi dậy lòng hiếu thắng.

Chủ nhiệm Đinh lại đưa thêm một tập tài liệu cho cô. Lần này tập tài liệu dày hơn, độ khó cũng cao hơn một chút.

"Cái này hơi khó đấy, Tiểu Phương chịu khó nhé, nửa tháng có xong được không cháu?"

"Chắc là được ạ."

Phương Đường giờ đã quen việc, dịch nhanh hơn trước nhiều, nửa tháng chắc chắn xong.

"Thế thì tốt, Tiểu Phương vất vả một chút, nhất định phải dịch cho tốt vào. Bác mang về cho kẻ nào đó sáng mắt ra."

Chủ nhiệm Đinh cười khẩy, lời nói đầy ẩn ý.

--

Hết chương 299.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 299 | Đọc truyện chữ