Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 347: Sự nghiệp diễn xuất của Mao Đầu (2)
“Sao con nói giọng y hệt bà nội con thế?” Vương Bình oan ức nhưng đối mặt mẹ chồng thì sợ, đối mặt con trai thì chột dạ, cuối cùng chỉ đành thở dài, “Mẹ có cách nào đâu? Chỉ nghĩ cứ tìm hiểu xem, biết đâu hai đứa lại hợp.”
“Nói như mẹ, nhỡ ngày nào đó con Phương đầu óc úng nước, ưng một thằng lưu manh chẳng ra gì thì mẹ cũng không phản đối? Cũng không ngăn cản? Còn giúp chuẩn bị của hồi môn đưa nó xuất giá à?”
Tống Vĩ hỏi vặn lại.
“Thế sao được? Không được! Tuyệt đối không được!”
Nhìn mẹ lắc đầu quầy quậy như trống bỏi, Tống Vĩ cuối cùng cũng thở phào. Người ngốc không quan trọng, sợ nhất là vừa ngốc vừa cố chấp. Anh ta không muốn mẹ mình biến thành người như thím ba. Trước mắt xem ra cũng tàm tạm, chắc còn uốn nắn được.
“Thế nên lời bà nội con nói sai ở đâu? Mẹ đến tình hình đối phương thế nào cũng không biết mà bảo cứ tìm hiểu xem. Nhỡ con Phương thích, đến lúc đó mẹ phát hiện đối phương chẳng ra gì thì lại tìm cách chia rẽ chúng nó à? Nhỡ con Phương không thích mà đối phương cứ dây dưa thì sao? Dù đối phương không dây dưa, gặp mặt người ta một lần chẳng phải lãng phí thời gian à?”
“Chẳng lẽ không có ai tốt thật à?”
Vương Bình không phục, sao ai cũng nghĩ theo hướng xấu thế? “Mọi người mới đến Bắc Kinh, quần áo giày dép vẫn mang từ quê lên. Con Phương còn biết chưng diện chút chứ mẹ thì không.” Tống Vĩ quyết định nói thẳng, “Nếu là con, nhìn thấy mẹ thế này thì con sẽ không đặt quá nhiều kỳ vọng vào con gái mẹ, nhắc đến chuyện xem mắt cũng không thèm nhắc. Đúng rồi, con Phương nói tiếng phổ thông khá chứ mẹ mở miệng ra là giọng quê đặc sệt, ai nghe chẳng biết mẹ là người nhà quê.”
“Ý con là gì?”
Vương Bình hơi ngớ ra.
“Ý là con chướng mắt.” Tống Vĩ nói tiếp, “Nếu hiện tại con không nhà không tiền cũng không công việc, suốt ngày chơi bời lêu lổng dựa vào ba mẹ nuôi thì con sẵn sàng đi thử vận may. Nông thôn thì nông thôn, gái thành phố cũng chẳng thèm con, kiếm một cô vợ quê mùa chút biết làm ấm giường, biết đẻ con còn giúp con giặt giũ nấu cơm hầu hạ ba mẹ, quá hời còn gì.”
Vương Bình: “...”
“Mẹ à, mẹ nghỉ ngơi đi. Mai con sang chỗ bà nội đón người. Phương Phương với Mai T.ử con sẽ sắp xếp ổn thỏa. Tương lai chúng nó tìm người thế nào con không quản được nhưng ít nhất con phải để người ta nhìn vào là biết hai đứa nó đều là con gái nhà lành, người bình thường không với tới được.”
Tống Vĩ biết lời vừa rồi đả kích mẹ mình rất lớn nhưng không nói thế không được. Mấu chốt là hình tượng mẹ anh ta ở quê thì không sao, thậm chí vì quần áo đẹp nên luôn là đối tượng hâm mộ của các bà các thím. Nhưng ở Bắc Kinh thì khác, chưa cần mở miệng, nhìn cách ăn mặc là biết dân quê mới lên. Mẹ thế này thì con gái chắc cũng chẳng ra sao, đó là suy nghĩ của đại đa số người. Thuận miệng bảo có người quen này nọ, đối phương nhiệt tình nhận lời xem mắt thì lập tức ấn tượng lại càng thấp.
"Trông mặt mà bắt hình dong", câu này nghe hơi thực dụng nhưng đó là sự thật.
“Được rồi, trời tối rồi, mẹ đi nghỉ đi. Hôm nào rảnh thì rủ bác gái đi dạo phố mua ít quần áo đẹp, đừng tự chọn mà hỏi nhân viên bán hàng ấy, họ có thể c.h.ặ.t c.h.é.m chút nhưng sẽ không cố tình chọn đồ xấu cho mẹ đâu. Đúng rồi, nhớ bảo với bác gái là tạm thời đừng cho con Mai xem mắt, hai người ở đây không quen ai, đi chợ rau chọn con rể, con cũng phục hai người sát đất.”
Vương Bình yếu ớt vâng dạ, chợt nhớ ra một chuyện vội kéo tay Tống Vĩ đang định đi, hoảng hốt hỏi:
“Lần trước ba con nói đỡ cho chuyện thằng Đầu Bẹp đi học có vài câu mà bị bà nội mắng, con bảo lần này...”
“Mẹ sợ bà nội bắt mẹ ra ngoài tìm việc làm à?” Tống Vĩ nghĩ nghĩ cũng có khả năng đấy, rốt cuộc bà nội anh ta không phải người thường. Nhưng nghĩ lại, “Con thấy chuyện này cũng giống hồi con còn bé, hễ con quậy phá trước mặt bà là bà đuổi con ra ngoài, bảo 'rảnh quá thì ra chân tường đi tè dầm chơi bùn đi'... Thực ra cũng chỉ nói thế thôi, miễn là sau này mẹ đừng chuyện gì cũng sán đến trước mặt bà là được, bà lười quản mẹ lắm.”
Tống Vĩ nói xong câu này, cảm giác có gì đó sai sai, nghĩ kỹ lại thì lập tức bôi dầu vào chân chuồn lẹ.
Đợi Vương Bình một mình ngẫm nghĩ lại, tức đến mức muốn đuổi theo đ.á.n.h người:
“Ý gì? Cái thằng ranh con này có ý gì? Bảo mẹ mày đầu óc bằng mày hồi hai ba tuổi hả?”
...
Đúng hay không là chuyện khác, tóm lại ngày hôm sau Tống Vĩ chạy sang chỗ bà cụ Triệu đón người. Không những đón cả em ruột, em họ về mà còn để lại một câu xanh rờn.
“Bà nội, sau này mẹ con hay bác gái muốn gây chuyện thì bà cứ đổ hết lên đầu con với anh Cường, xét tuổi tác thì ai lớn hơn bọn con chứ?”
Bà cụ Triệu mặc kệ, xua tay đuổi anh ta cút đi thầm nghĩ trong cái nhà này ai dám gây sự với bà? Đứa duy nhất vừa ngốc vừa hay để tâm vào chuyện vụn vặt thì giờ đang bận hành hạ thằng Đầu Bẹp ở quê rồi!
Tuy nhiên bà cụ cũng ngứa mắt cái thói khoe khoang của Tống Vĩ:
“Mao Đầu xấu thế còn có người yêu, Đầu Bẹp bé thế cũng có bạn gái, bà cứ đợi đấy, đợi xem Xú Đản có vợ, xem mày với thằng Cường làm thế nào!”
Tống Vĩ cười hì hì dẫn hai em gái ra cửa, đi được một đoạn mới quay đầu lại nhìn, rùng mình nói:
“Bà nội chẳng lẽ cũng ngốc theo rồi à? Xú Đản có vợ... Nó có nhớ nổi mặt vợ nó không?”
Xuân Mai và Xuân Phương nhìn nhau.
So với cô vợ tương lai chưa thấy tăm hơi đâu của Xú Đản, hai cô thực ra tò mò người yêu của Mao Đầu trông thế nào hơn. Nhưng dù cô gái đó có xấu, mắt có kém đến đâu thì hai cô cũng không chê.
Mao Đầu không biết hai bà chị họ đang thầm thì nói xấu mình trong lòng, lúc này cậu đang hơi ngơ ngác.
Sau khai giảng không lâu, cậu lại nhận thêm một việc. Nhờ nền tảng tốt hồi ở đoàn phim Tây Du Ký, dù ngoại hình thực sự không hợp với giới giải trí hào nhoáng này thì vẫn có đoàn phim chủ động liên hệ Học viện Điện ảnh xin người, đơn giản vì cậu "đa năng".
Ý nghĩa của từ "đa năng" thực ra rất tàn khốc, tức là cậu hợp với phần lớn các vai phụ nhỏ, vai quần chúng thậm chí là cái phông nền chẳng ai chú ý, duy chỉ không hợp làm nam chính gánh vác cả bộ phim.
Đừng nói nam chính, nam phụ quan trọng cũng không có cửa.
Nhưng cậu vẫn tràn trề động lực. Vừa nhận kịch bản là cậu đã tìm hiểu toàn bộ bộ phim, không chỉ học thuộc phần của mình mà còn học thuộc làu thoại của các nhân vật khác, phàm là có trong kịch bản.
Khi đoàn phim bấm máy, ban đầu không ai phát hiện ra thiên phú khác người của Mao Đầu. Mãi đến một lần nam số 2 đột nhiên quên thoại rồi tắc tịt. Cậu vốn đứng xem bên cạnh, thấy người ta tắc tịt thì sốt ruột thay buột miệng nhắc luôn thoại của nam số 2. Đáng tiếc, nam 2 chẳng cảm động chút nào.
Quay đi, nam 2 liền phàn nàn với người khác.
“Tống Xã Hội đó là thế nào? Khoe khoang mình giỏi giang à? Tao thấy nó muốn nổi tiếng đến điên rồi. Còn học thuộc cả kịch bản, làm cái gì chứ? Có thời gian rảnh rỗi đó sao không trau dồi diễn xuất đi?”
Vốn dĩ phàn nàn vài câu sau lưng cũng chẳng sao, Mao Đầu thậm chí còn chẳng biết. Nhưng lời này lọt vào tai người khác rồi được truyền đến tai đạo diễn một cách khéo léo.
Đạo diễn trước kia từng nghe bên đoàn Tây Du Ký khen Tống Xã Hội chăm chỉ hiếu học, đam mê diễn xuất, trừ ngoại hình ra thì tuyệt đối là hạt giống tốt. Về diễn xuất, công bằng mà nói hai năm liền đều đạt thành tích xuất sắc nhất, thầy cô toàn trường đều khen ngợi hết lời lại còn tham gia không ít phim, quan trọng là cậu ta học Học viện Điện ảnh Bắc Kinh danh tiếng chứ không phải trường vớ vẩn nào.
Đua diễn xuất với người ta? Đạo diễn cạn lời. Nam 2 sở dĩ được làm nam 2 là nhờ cái mặt đẹp, một tên phái thần tượng lại đòi đua diễn xuất với phái thực lực trường lớp bài bản?
Cậu đang chọc cười tôi đấy à.
Vốn dĩ đạo diễn cũng định nhịn, dù sao diễn xuất của nam 2 tuy không xuất sắc nhưng cũng tạm được. Họ quay phim truyền hình chứ không phải điện ảnh, hơn nữa nam 2 đất diễn không nhiều, nếu không có rắc rối gì thì cũng chẳng ai nghĩ đến chuyện đổi vai.
Nhưng thái độ của nam 2 khiến đạo diễn không thể kiên nhẫn nổi nữa.
Dù vậy đạo diễn vẫn cho thêm một cơ hội, cơ hội cuối cùng. Trước đó còn gọi riêng đến dặn dò kỹ lưỡng, bắt chuẩn bị cho tốt, lời thoại bắt buộc phải thuộc làu, đây là điều kiện tiên quyết cứng rắn không thỏa hiệp.
Tuy nhiên nhiều khi không phải muốn sửa là sửa được, nhất là những thói quen đã ăn sâu vào m.á.u.
Lời thoại phim truyền hình vốn nhiều, dù nam 2 không nhiều bằng nam nữ chính thì lượng thoại cần nhớ cũng khổng lồ, hơn nữa kịch bản gốc chưa cắt gọt thì thoại càng nhiều. Một điểm quan trọng nữa là phim truyền hình không quay theo trình tự, có thể quay kết cục ngay ngày đầu tiên, hoặc quay cảnh 100 ngay sau cảnh 3. Tức là thoại và cốt truyện không liền mạch, nhảy cóc là chuyện bình thường. Thậm chí đạo diễn còn yêu cầu quay hai phiên bản đối thoại cho cùng một cảnh để sau này chọn.
Điều này cực kỳ thử thách trí nhớ.
Chính xác hơn là thử thách thái độ của diễn viên đối với bộ phim.
Nam 2 kia cũng xem kịch bản rồi nhưng chỉ là xem qua hiểu đại ý, giống người thường đọc tiểu thuyết vậy. Nhưng ai có thể đọc một hai lần là thuộc lòng cả quyển? Đừng nói thuộc lòng, hỏi một cảnh nằm ở đoạn nào khéo cũng ngơ ngác. Trước kia nam 2 đều được báo trước một ngày sẽ quay những cảnh nào, sau đó học thuộc thoại, hôm sau quay thì củng cố lại. Trí nhớ hắn ta cũng tạm đa phần đều ổn, thi thoảng sai sót vài lần theo hắn ta là điều không tránh khỏi.
Quay phim truyền hình chứ có phải diễn kịch sân khấu đâu, sai thì quay lại, bình thường mà?
Ôm tâm thái đó, chưa được hai ngày nam 2 lại xảy ra sự cố: quên từ, nhớ nhầm từ, đọc thoại cảnh sau lên trước. Tuy chỉ cần nhắc một câu là nhớ ra ngay nhưng sắc mặt hắn ta còn khó coi hơn cả đạo diễn.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận