Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 348: Sự nghiệp diễn xuất của Mao Đầu (3)
Đạo diễn vẫy tay gọi phó đạo diễn:
“Bảo cậu ta biến đi, sau này phim tôi không dùng cậu ta nữa.”
Lại gọi trợ lý mang hồ sơ những người bị loại lúc thử vai ra, lật từng trang xem xét kỹ. Người này được này, ông nhớ ngoại hình cậu ta chỉ kém tên kia một chút...
“Học viện Điện ảnh à? Gọi Tống Xã Hội lại đây.”
Mao Đầu bị gọi đến bất ngờ, mặt ngơ ngác. Vừa rồi cậu tự dưng bị nam 2 lườm nguýt liên tục, nhất là khi nghe trợ lý đạo diễn gọi tên cậu thì ánh mắt nam 2 nhìn cậu như muốn ăn tươi nuốt sống, làm cậu chẳng hiểu mô tê gì.
“Cậu biết người này không? Tôi chỉ hỏi thái độ thôi.”
Người đã thử vai thì đạo diễn có chút ấn tượng, ngoại hình và diễn xuất đều ổn, vậy quan trọng nhất là thái độ.
Mao Đầu gật đầu:
“Thái độ tốt lắm ạ, không tốt đạo diễn cứ mắng, cậu ta nhát lắm.”
“Thế được, thông báo cậu ta đến thay vai nam 2. Còn cậu, tôi nghe bạn cũ kể cậu đặc biệt chăm chỉ hiếu học, thuộc hết kịch bản thật à? Được, từ giờ cậu phụ trách đứng bên cạnh nhắc thoại.”
Nghe đến đoạn thay vai nam 2, Mao Đầu đã thấy không ổn, cậu lờ mờ hiểu sao tên nam 2 kia lại lườm mình. Đến khi nghe hết câu, cậu càng thấy không ổn.
__Đạo diễn, sao ông không đi theo kịch bản thế? Đổi nam 2, bắt tôi chịu trận, kết quả nam 2 cho người khác thì tôi thành cái máy nhắc thoại?!
__Đạo diễn, ông cứ thế này là mất tôi đấy.
Dù nội tâm tràn ngập bi thương nhưng mặt Mao Đầu vẫn phải tươi cười, c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt hứa sẽ không phụ kỳ vọng của đạo diễn, tiện thể trơ mắt nhìn trợ lý đạo diễn đi gọi điện thoại. Quay người lại cậu thấy nguyên nam 2 đã cởi trang phục, mặt đen sì trừng trừng nhìn cậu, bộ dạng như muốn ăn thịt người.
Mao Đầu: “...” Tôi biết làm sao được? Tôi cũng tuyệt vọng lắm chứ bộ!
Trưa hôm đó nam 2 mới đến đoàn phim báo danh.
...
Bộ phim này kể về vị hoàng đế ăn mày nổi tiếng trong lịch sử, đại loại là phim sảng văn thăng cấp lưu điển hình. Vì có nhà đầu tư khác nên kinh phí khá dư dả, trang phục diễn viên rất tinh xảo, đương nhiên đó là giai đoạn sau còn giai đoạn đầu trang phục chỉ có thể nói là... rất sáng tạo (rách rưới).
Nhân vật chính chắc chắn là bản thân vị hoàng đế ăn mày, diễn viên là một ngôi sao gạo cội nổi tiếng cả nước. Vì là phim sảng văn độc tôn nam chính nên đừng nói nam 2, ngay cả nữ chính đất diễn cũng không nhiều, phần lớn thời lượng kể về quá trình nam chính hô mưa gọi gió, lập công dựng nghiệp trong thời loạn, cuối cùng trở thành vị hoàng đế ăn mày độc nhất vô nhị trong lịch sử.
Nhưng dù nam chính chiếm sóng phần lớn, vai nam 2 vẫn cực kỳ hot. Nói đến nam 2 cũ, trước kia cũng đóng không ít phim, từng làm nam chính phim kinh phí thấp, ngoại hình hay diễn xuất đều không tồi. Nếu không đạo diễn đã chẳng chọn hắn ta giữa bao người. Ai ngờ gây chuyện không đâu nên bị đạo diễn đá đ.í.t.
Thực ra lúc này phim đã quay được vài ngày, cũng may cảnh có nam 2 chưa nhiều, quay lại từ đầu cũng không hỏng việc.
Thế là khi người thay thế mới đến phim trường, tự nhiên nhận được sự chú ý của mọi người.
“Hê! Đại ca!”
Ngàn vạn lần không ngờ, tân nam 2 vừa đến phim trường chưa vội chào hỏi đạo diễn lấy lòng lại nhìn thấy Mao Đầu ngay lập tức, còn chủ động sán lại vẻ mặt nịnh nọt bắt chuyện:
“Đại ca, sao lại ở đây? Cậu biết tớ diễn gì không? Cậu chẳng phải đã ra trường mấy ngày rồi sao? Đại ca, thế tớ có phải quay bù nhiều cảnh không? Cậu...”
“Từ Hướng Đông? Đạo diễn gọi cậu qua kia.”
Trợ lý nhìn không nổi, vội chạy lại kéo người.
“Vâng, được ạ, em đi ngay đây.”
Tân nam 2 - Từ Hướng Đông vừa đáp vừa không quên quay lại vỗ n.g.ự.c đảm bảo với Mao Đầu,
“Cậu cứ làm việc đi, lát nữa tớ lại tìm cậu. Cậu yên tâm, tớ nhất định diễn tốt, không làm mất mặt cậu đâu.”
Khóe miệng trợ lý hơi giật giật, dứt khoát dùng sức kéo thẳng người đến trước mặt đạo diễn.
Đạo diễn thực ra cũng nghe thấy rốt cuộc họ đứng không xa lắm. Lúc này nhìn Từ Hướng Đông ngoại hình tuấn tú trước mắt, đạo diễn hơi rối rắm cảm thấy đầu óc thanh niên này có vẻ không tốt lắm, sao lại tưng t.ửng thế nhỉ? Nam 2 tuy không trầm ổn như nam chính nhưng nhân thiết cũng đâu có hoạt bát cởi mở đến mức thiểu năng thế này!
“Cậu diễn thử đoạn này xem.”
Người đã đến rồi, nhớ lại lúc thử vai, đạo diễn thấy vẫn nên cho người trẻ cơ hội.
Từ Hướng Đông dù sao cũng làm nam thần vườn trường bao năm, cái khác không dám chắc chứ hình tượng nam thần cao lãnh thì không làm khó được cậu ta, người ta là diễn, cậu ta là sắm vai mười mấy năm rồi.
Từ Hướng Đông nhìn kịch bản, vừa xem vừa ghi nhớ nhanh. Trí nhớ cậu ta không bằng Mao Đầu nhưng cũng thuộc dạng học bá. Nhất là mấy năm nay bị Mao Đầu đả kích quen rồi, vô tình rèn luyện được khả năng ghi nhớ nhanh siêu việt.
Chưa đầy năm phút, cậu ta bảo có thể diễn thử nhưng có một yêu cầu.
“Em có thể diễn chung với đại ca của không ạ? Em với cậu ấy phối hợp quen rồi, chắc chắn sẽ rất hợp.”
Trợ lý vừa dẫn nữ phụ đến nghệt mặt ra. Nếu anh ta nhớ không nhầm thì cảnh này là cảnh tình cảm? Đương nhiên không phải kiểu ngọt ngào rắc đường mà là nữ phụ tỏ tình, nam 2 từ chối. Chi tiết hơn là nam 2 thích nữ phụ nhưng vì đủ loại lý do khách quan nên chọn cách từ chối. Trọng điểm của cảnh này là ánh mắt và biểu cảm khuôn mặt của nam 2: vừa phải lạnh lùng từ chối lại vừa phải thể hiện tình yêu sâu sắc, đau khổ hơn cả cầu mà không được, là bi kịch rõ ràng yêu nhau mà không đến được với nhau.
Cho nên diễn với Mao Đầu là cái quỷ gì?!
Trợ lý tự đặt mình vào hoàn cảnh đó suy nghĩ. Anh ta cũng xuất thân diễn viên nhưng tự nhận không có ngoại hình, diễn xuất cũng chưa tới nên chọn làm trợ lý đạo diễn. Theo anh ta thấy chỉ từ chối thì chắc chắn không vấn đề, diễn nét cao lãnh cũng không khó lắm. Cái khó là vừa từ chối vừa phải bộc lộ cảm xúc giằng xé đau khổ vì có duyên không phận. Với nữ phụ xinh đẹp thì anh ta còn muốn thử chứ với cái mặt đen sì không cần hóa trang của Mao Đầu...
Anh ta đi tìm chỗ nôn cái đã! Oẹ!
“Được, Tống Xã Hội, cậu lại đây đáp diễn.” Đạo diễn không hổ là đạo diễn, sau phút ngỡ ngàng ngắn ngủi liền đồng ý ngay, “Cậu xem qua đi, cảnh này.”
Mao Đầu nãy giờ vẫn để ý động tĩnh bên này, chẳng cần hỏi cũng biết phải làm gì, liếc qua kịch bản xong bảo đã biết, chào hỏi Từ Hướng Đông rồi hai người bắt đầu diễn.
Rất khó hình dung đây là một vở kịch thế nào.
Vì là phim cổ trang, lời thoại hơi trúc trắc. Từ Hướng Đông mới vào đoàn, chưa kịp thay trang phục mà mặc bộ đồ học sinh đơn giản gọn gàng nhìn rất đẹp trai. Dù lời thoại chưa khớp lắm nhưng nhìn chung cảnh này vẫn rất đẹp mắt.
Tuy nhiên phía Mao Đầu lại là một phong cảnh khác.
Mao Đầu có một vai trong phim, đất diễn không nhiều nhưng khá vụn vặt, nếu quay tập trung thì tối đa 5 ngày là xong. Nhưng đoàn phim hiển nhiên sẽ không vì một vai phụ mà quay tập trung, họ ưu tiên nam chính trước. Nên từ lúc tuyển vai đã nói rõ vai này rất phiền phức, không phải diễn xuất phiền mà là thời gian cực kỳ dày vò, có khi sáng tối chỉ quay hai tiếng nhưng giữa chừng vẫn phải giữ nguyên tạo hình cổ trang, rốt cuộc hóa trang tốn thời gian tốn sức.
Cũng vì thế mà Mao Đầu đến đáp diễn trong bộ dạng nhân vật trong phim.
Ách, cậu đóng vai một tên ăn mày.
Vì là phim lịch sử chứ không phải kiếm hiệp, không có phân chia Tịnh Y phái (ăn mày áo sạch), Ô Y phái (ăn mày áo bẩn), ăn mày là ăn mày đúng theo nghĩa đen.
Trợ lý đạo diễn và các nhân viên khác đã không dám nhìn thẳng. Ngược lại cô nữ phụ xinh đẹp bị gạt sang bên cạnh lại rất hứng thú nhìn hai người này. Cô không những không giận vì bị cướp vai diễn thử mà còn thầm tiếc nuối sao cảnh này không có chi tiết ôm ấp, đồng thời mở to mắt nhìn chăm chú, đúng chuẩn quần chúng ăn dưa xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
Kịch hay mở màn.
Mao Đầu vừa nhập vai, dù chưa mở miệng khí chất trên người đã thay đổi trong nháy mắt. Biểu cảm trên mặt từ ghét bỏ chuyển ngay sang nhu tình mật ý, trong ánh mắt tràn ngập sự ái mộ nồng nàn, nhìn kỹ còn thấy thoáng chút căng thẳng bất an khó phát hiện. Đây là ở hiện trường, nếu lên phim thì cảm giác lo được lo mất này sẽ càng nổi bật hơn.
Vẻ mặt đạo diễn lập tức trở nên nghiêm túc nhưng trọng điểm không nằm ở Mao Đầu mà ở Từ Hướng Đông.
Cùng lúc đó Từ Hướng Đông cũng đổi mặt. Vẻ tưng t.ửng khiến người ta nghi ngờ đầu óc có vấn đề lúc nãy biến mất tăm, thay vào đó là khuôn mặt băng sơn lãnh khốc. Tuy nhiên ánh mắt cậu ta không nhìn về phía Mao Đầu, hoặc nói đúng hơn là cậu ta liếc nhanh một cái xác định người đến rồi lập tức dời mắt đi chỗ khác cực nhanh, trước sau chưa đến nửa giây, nhanh đến mức khiến người ta nghi ngờ cậu ta vừa rồi có nhìn sang bên đó không.
Mao Đầu cũng phản ứng lại tương ứng, như thể đang tự hoài nghi: Cậu ấy vừa nhìn mình à? Không nhìn à? Rốt cuộc là có nhìn không? Cốt truyện tiếp tục, đạo diễn đã có quyết định. Tuy nhiên nhìn hai người đã nhập vai, ông ấy bất động thanh sắc tiếp tục quan sát muốn xem giới hạn của hai người ở đâu.
Rất nhanh, cao trào đến. Sau khi Mao Đầu thổ lộ chân tình, lòng đầy mong chờ nhưng lại căng thẳng bất an chờ đợi câu trả lời thì Từ Hướng Đông lạnh lùng từ chối. Dù chỉ là một câu từ chối ngắn gọn nhưng cậu ta thể hiện gần như hoàn hảo sự giằng xé và đau khổ trong nội tâm nhân vật. Điều khiến đạo diễn kinh ngạc là nghe giọng nói thì chỉ thấy tràn ngập hàn ý, dường như không chút tình cảm. Đó là vì sau khi tỏ tình, Mao Đầu hơi cúi người xuống (xét đến việc nhân vật nữ phụ thấp hơn nam 2, cùng với tâm lý sợ bị từ chối) nên không nhìn thấy biểu cảm của Từ Hướng Đông.
“Tốt! Giọng nói và biểu cảm tách biệt, lại có thể giấu đi sự bi thương trên mặt ngay khoảnh khắc đối phương ngẩng đầu, xử lý rất tốt.”
Đạo diễn tán thưởng một tiếng. Vốn dĩ chỉ là thử diễn, một đoạn ngắn là được, đặc biệt vai nam 2 đất diễn phổ biến không khó thì cảnh này coi như là thử thách lớn nhất cả bộ phim đối với nam 2 rồi.
Thế là vai nam 2 đã được chốt.
Điều duy nhất khiến đạo diễn đau răng là, ông ấy bỗng có cảm giác muốn đổi luôn cả nữ phụ.
Hết chương 123.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận