Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 346: Sự nghiệp diễn xuất của Mao Đầu (1)

 

Không có màn đối đầu gay gắt, chỉ có hai con chim cút cúi đầu khom lưng nghe bà cụ Triệu mắng xối xả. Đợi bà mắng đã đời, bà phất tay:

“Không có cơm cho hai chị đâu, biến nhanh cho khuất mắt tôi!”

Trương Tú Hòa và Vương Bình nhìn nhau đều thấy sự chua xót và bất lực trong mắt đối phương. Nhưng biết làm sao được, chưa nói đến việc lời bà cụ Triệu nói câu nào cũng có lý, dù bà có vô lý thì hai người cũng chẳng dám bật lại.

“Vâng, thế chúng con về trước. Mai Tử, Phương Phương, nghe lời bà nội nhé, đừng làm ầm ĩ.”

Trương Tú Hòa tự tìm bậc thang cho mình xuống rồi nhanh ch.óng kéo Vương Bình đi ra ngoài.

Thực ra chuyện này với Trương Tú Hòa cũng không quan trọng lắm. Bà đông con, mỗi đứa một chút, khó tránh khỏi được cái này mất cái kia. Mới lên Bắc Kinh chưa lâu, bà đã đi thăm Xú Đản hai lần, mấy hôm trước còn đích thân tiễn Tống Cường lên tàu xuôi Nam. Giờ đang tính tranh thủ rảnh rỗi may thêm mấy cái chăn mỏng định cho Xuân Mai, Hỉ Bảo và cả thằng Mao Đầu mỗi đứa một cái. Tuy mấy thứ này Cửa hàng bách hóa có bán nhưng bà tư tưởng cũ, cứ nghĩ đồ mua không tốt bằng đồ tự làm. Nếu không phải Tống Vệ Quốc dặn đi dặn lại thì bà còn định đi thăm Xuân Lệ nữa. Nhất thời đúng là bà chưa để tâm đến chuyện chồng con của Xuân Mai.

Chỉ có Vương Bình, Tống Vĩ chủ ý lớn, bà muốn làm chủ cũng không được nên trước mắt chỉ còn mỗi Xuân Phương, đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ bao giờ gả được con gái đi. Thế nên lúc đi chợ, thuận miệng tán gẫu với người ta ý tứ này liền lộ ra.

Thế là có chuyện hôm nay.

Ra khỏi cổng tứ hợp viện, Vương Bình vẫn than ngắn thở dài. Bà không dám cãi lại bà cụ Triệu, cũng không phải bị mấy lời vừa rồi thuyết phục nên trong lòng vẫn ấm ức.

Thấy thế, Trương Tú Hòa kéo bà đi một đoạn, qua khúc quanh ngõ nhỏ mới mở miệng khuyên:

“Thím hai à, tôi thấy mẹ nói cũng có lý đấy. Con gái nhà mình vốn quý giá, nhà có tiền có của chẳng thiếu thứ gì, tội gì phải sán đến cho người ta chọn lựa? Chưa nói cái khác, thím nhìn ngoài chợ xem, hàng ế mới phải rao mời người ta xem. Thím nghĩ lại đi, mình đi Cửa hàng bách hóa có bao giờ được chọn lựa hay mặc cả không? Mới một hai năm nay nhân viên thái độ mới tốt lên chút chứ trước kia chẳng phải kiểu 'thích mua thì mua không mua thì biến' sao? Thế mà mình vẫn chen nhau vào mua đấy thôi.”

“Chị dâu, đạo lý chị nói em hiểu nhưng Phương Phương bao lớn rồi? 22 rồi đấy, em bằng tuổi nó là đẻ thằng Vĩ với nó rồi.” Vương Bình cũng sầu, bà chẳng mong "nhà có con gái trăm người cầu" sao? Vấn đề là giờ chẳng ai cầu cả! “Thôi thì cứ từ từ đã, ít nhất cũng đợi mẹ nguôi giận.”

“Đành thế thôi.”

Hai chị em dâu dắt nhau về nhà nhưng nhà vắng tanh vì anh em Tống Vệ Quốc, Tống Vệ Đảng đều chạy ra cửa hàng giúp việc. Hai ông này vốn không chịu ngồi yên, dù không biết buôn bán thì cũng giúp trông đồ, Tống Vệ Đảng còn biết chút nghề mộc, nghề điện kiểu gì cũng kiếm được việc làm.

Thực ra điều này cũng chứng minh con người ta rảnh rỗi sinh nông nổi.

Bên này, bà cụ Triệu đuổi hai cô con dâu đi xong liền sai hai đứa cháu gái dọn dẹp phòng. Tứ hợp viện Tống Vệ Quân mua là nhà hai gian lại là nhà cổ truyền thống hiếm có được bảo tồn tốt, trước sau mười mấy phòng lớn nhỏ, ở thêm hai người tuyệt đối không thành vấn đề.

Xuân Mai nhận lời trước, lúc chạy đi dọn dẹp còn đẩy Xuân Phương một cái:

“Em nói chuyện với bà đi, một mình chị dọn là được rồi.”

“Nói gì?” Bà cụ Triệu ngước mắt liếc hai đứa, thấy Xuân Mai đã chạy biến bèn vẫy tay với Xuân Phương, “Nói đi, con định thế nào?”

“Bà nội, con biết sớm muộn gì cháu cũng phải lấy chồng nhưng con đi học bao năm lại làm tổ trưởng ở nhà máy, bận rộn bao năm đã từ chối không ít thanh niên tốt. Chẳng lẽ lên Bắc Kinh để tùy tiện vớ một gã đàn ông không ra gì à? Con không chịu đâu, thật sự không muốn.”

“Thế con muốn tìm người thế nào?”

“Không phải con muốn tìm người thế nào, mà con thấy lúc này nên tìm việc trước đã. Trước khi đi con đã nói chuyện với lãnh đạo nhà máy, ý ông ấy là nếu con chỉ muốn làm công nhân bình thường thì chuyển lên đây không thành vấn đề nhưng chức tổ trưởng thì không giữ được. Con tính cứ từ từ theo anh Vĩ làm một thời gian, làm được thì tốt không thì con lại về xưởng dệt.” Xuân Phương cười hì hì sán lại gần bà cụ Triệu, “Bà nội, chuyện khác không cần bà bận tâm, bà giúp con ổn định mẹ con là được.”

“Chuyện này thằng Vĩ nói sao?”

“Anh ấy bảo được còn khen mấy năm nay con làm ở xưởng dệt không uổng phí, cái gì cũng biết, quan hệ cũng rộng. Bà nội, con muốn học cô út tự mở cửa hàng quần áo, nhưng con chưa biết buôn bán cần chú ý những gì nên muốn đi theo anh Vĩ học hỏi.”

Bà cụ Triệu cân nhắc một lúc nghĩ thợ may nữ chẳng có gì lạ, bà chủ bây giờ cũng nhiều như nấm. Nếu Xuân Phương định một mình chạy đến chỗ lạ làm bừa thì bà quyết không cho, trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng giờ Xuân Phương định đi theo Tống Vĩ học hỏi kinh nghiệm thì có vấn đề gì đâu? Nhỡ không thành thì đường lui cũng có sẵn rồi, cùng lắm là phí chút thời gian thôi.

“Được rồi, thằng Vĩ đồng ý là được. Nhưng con phải hứa với bà, đã muốn học thì phải theo quy tắc học nghề. Con làm việc dưới trướng thằng Vĩ thì con là nhân viên nó là ông chủ chứ không phải anh trai con.”

Mới nghe câu này Xuân Phương hơi ngớ ra, nhưng rất nhanh cô ấy gật đầu đồng ý:

“Vâng, con nghe bà tất. Con sẽ không để người ta biết con là em gái anh ấy, cứ như nhân viên bình thường thôi.”

Lần này bà cụ Triệu mới hài lòng, sai Xuân Phương đi giúp dọn dẹp. Đợi quay lại thấy trời không còn sớm, bà gọi hai cháu gái cùng nấu cơm trưa, vừa nấu vừa không quên càm ràm:

“Cũng tại hai bà mẹ ngốc của chúng mày, hai đứa con gái lớn chăm chỉ thế này trước mặt mà không biết hưởng phúc, sau này mệt c.h.ế.t chúng nó!”


Xuân Mai đã biết tin tốt từ Xuân Phương, lúc này cười tươi rói:

“Bà nội, thực ra mẹ con với thím hai là rảnh rỗi quá thôi. Mọi năm ở nhà không ra đồng thì cũng cho lợn cho gà ăn, việc trong nhà ngoài ngõ lúc nào cũng cần người. Dù làm xong việc nhà thì trong thôn ai có việc hiếu hỉ, hai người đều có thể sang giúp một tay, rảnh nữa thì cũng có người tán gẫu. Lên đây rồi thì... haizz.”

“Hôm nào bà bảo chúng nó, nếu rảnh quá thì đi tìm việc mà làm. Có phúc không biết hưởng, chiều hư chúng nó!”

Bà cụ Triệu thuận miệng nói.

Hai chị em lè lưỡi vội lảng sang chuyện khác. Các cô chỉ không muốn tùy tiện tìm một người sống qua ngày, chứ không định gây rắc rối cho mẹ ruột thật. Sức chiến đấu của bà nội... đáng sợ lắm.

Cứ thế hai chị em tạm thời ở lại đây.

aBên kia mãi đến khi mặt trời sắp lặn, Tống Vĩ mới dẫn bố và bác cả về nhà.

Từ khi chi cả chi hai chuyển lên Bắc Kinh, Tống Cường và Tống Vĩ rất ít về cái sân nhỏ gần Bắc Đại, thi thoảng có về cũng không ngủ lại. Nếu không phải Hỉ Bảo vẫn ở cạnh đó thì hai người đã tính bán quách đi cho rồi. Nhưng vì tiền nong tạm thời không thiếu nên cứ để đấy.

Đợi Tống Cường xuôi Nam, Tống Vĩ lại có thêm hai cái đuôi chính là hai ông ba bị bà cụ Triệu ghét bỏ ra mặt. Tống Vĩ bảo hai ông về sớm đi, không cần đợi anh ta nhưng hai ông cứ nhất quyết nhịn đói chờ, làm Tống Vĩ sợ quá phải giải quyết công việc nhanh nhất có thể để đưa hai vị đại Phật về.

Vừa về đến nhà Tống Vĩ chưa kịp than thở đã phát hiện sự bất thường.

“Hai con nha đầu đâu rồi?”

Nhà thiếu hai đứa ồn ào nhất, đèn nhà chính cũng không bật, ánh sáng duy nhất hắt ra từ phía bếp.

Tống Vệ Quốc và Tống Vệ Đảng tính tình vô tư, không thấy con gái đâu thì nghĩ chắc bận việc gì đó. Hai ông về nhà là theo thói quen cởi giày tất rửa chân dưới vòi nước, định bụng lát nữa thay quần đùi áo ba lỗ cho mát, hoàn toàn không để ý Tống Vĩ nói gì.

Thấy không ai để ý mình, Tống Vĩ đi thẳng xuống bếp:

“Mẹ, bác gái, hai con nha đầu kia chạy đi đâu rồi?”

“Cơm sắp xong rồi, sắp xong rồi, con đi rửa tay đi, ăn được ngay đây.”

Vương Bình vẻ mặt xấu hổ cúi đầu nói nhanh.

Trương Tú Hòa bất lực liếc bà ấy một cái, cái cớ này lừa trẻ lên ba còn không xong. Quay đầu lại quả nhiên thấy Tống Vĩ vẻ mặt “Mẹ coi con là thằng ngốc à”, vội giải thích hộ:

“Mai T.ử và Phương Phương sang chỗ bà nội rồi, hai hôm nữa bác gọi chúng nó về.”

“Học Đầu Bẹp bỏ nhà đi bụi à? Giỏi thật đấy.”

Tống Vĩ biết tỏng bên trong có uẩn khúc nhưng anh ta không truy hỏi tiếp, nghĩ bụng cùng lắm ăn cơm xong từ từ hỏi. Mẹ anh ta ngốc nghếch thế chẳng cần dùng chiêu trò gì, lừa vài câu là khai sạch bách.

Nghĩ vậy, Tống Vĩ quay người ra khỏi bếp, gọi ba và bác cả cùng dọn bàn ăn cơm.

Bảo sao tứ hợp viện tốt chứ? Trong nhà có cái sân đình là sướng nhất, trước kia anh ta còn cho người dựng giàn nho ở sân. Tuy nho mọc ra bé tí tẹo, nhìn là biết đến lúc thu hoạch cũng chua loét nhưng ngồi dưới giàn nho hóng mát thì tuyệt vời!

Dọn bàn ghế xong, Tống Vĩ vào lấy bia trong tủ lạnh ra, rót đầy cho ba người đàn ông, kèm theo cơm ngon canh ngọt, ăn uống khoan khoái vô cùng.

Thấy Tống Vĩ vẫn bình thường, Vương Bình khẽ thở phào. Thực ra chính bà cũng không biết từ bao giờ mình bắt đầu sợ con trai ruột. Không phải kiểu sợ hãi đơn thuần như với bà cụ Triệu, cũng không phải sợ chồng giận dỗi mà cứ cảm giác Tống Vĩ nhìn thấu mình, lại theo bản năng cảm thấy không nói trước chuyện xem mắt của Xuân Phương với con trai là mình sai, trong lòng khó tránh chột dạ.

Nhưng cuối cùng Tống Vĩ vẫn biết.

Cơm tối xong anh ta lấy cớ nói chuyện phiếm với mẹ, nhắc vài câu chuyện ở cửa hàng ban ngày, rồi lái sang chuyện em gái. Vài câu đưa đẩy Vương Bình thành công bán đứng bản thân.

Tống Vĩ ngơ ngác.

Chân tướng sự việc đã rõ: Mẹ anh ta rảnh rỗi sinh nông nổi, đi đâu cũng bêu rếu nhà có con gái hơn hai mươi chưa chồng rồi bị người ta xúi giục, quyết định bất chấp tốt xấu đẩy con gái ruột lên sạp hàng cho người ta định giá chọn lựa.

Sau đó bị bà nội anh ta mắng cho một trận.

Hồi lâu sau mới hoàn hồn Tống Vĩ nhìn mẹ mình cạn lời, thầm nghĩ: Nếu bà không phải mẹ tôi thì tôi đ.á.n.h bà rồi!

Nhưng liếc thấy mắt mẹ đỏ hoe, anh ta đành đổi giọng:

“Mẹ, mẹ vội bế cháu nội con hiểu nhưng chuyện này sốt ruột là được à? Kể cả mẹ giới thiệu người đáng tin cậy mà con Phương nó không chịu thì mẹ cũng không được ép nó đi xem mắt, huống hồ đối phương là người hay ngợm còn chưa biết...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 346 | Đọc truyện chữ