Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 285: Nữ thần bánh kem và suất phiên dịch (1)

 

Làm em gái của tân Hắc Hùng Tinh, Hỉ Bảo lần đầu tiên cảm thấy áp lực như núi. Đóng ngăn kéo lại, cô vẫn như mọi khi thuận tay rút chìa khóa nhỏ ném vào ví đựng tiền lẻ.

Vừa lúc các bạn cùng phòng lục tục trở về.

Phòng ký túc xá của các cô tuy tám nữ sinh đều thuộc Học viện Ngoại ngữ nhưng lại phân ra ba chuyên ngành khác nhau. Ngoài chuyên ngành tiếng Anh hot nhất còn có chuyên ngành tiếng Pháp và tiếng Đức.

Do một năm trước Hỉ Bảo chọn học thêm tiếng Pháp nên cô tương đối quen thuộc với ba cô bạn cùng phòng học tiếng Pháp, dù sao một tuần cũng học chung mấy buổi. Còn hai cô bạn học tiếng Đức thì hoàn toàn như người lạ quen mặt.

Hỉ Bảo vốn không giỏi giao tiếp với người lạ. Vừa hay gia cảnh hai cô bạn kia cũng tạm được, tuy không phải người Bắc Kinh gốc nhưng cũng xuất thân từ thị trấn nhỏ nên đối với Hỉ Bảo - cô bạn cùng phòng xuất thân nông thôn nhưng lại "chơi lớn" hơn cả mình họ có cảm giác kính nhi viễn chi (kính trọng nhưng không muốn gần gũi). Lúc này hai người kẻ trước người sau bước vào cửa, thấy trong phòng chỉ có một mình Hỉ Bảo bèn gật đầu chào lấy lệ rồi ai làm việc nấy.

Sinh viên thời nay đều cực kỳ ham học, đôi khi không phải vì bản thân thích mà vì vào được đại học thật sự không dễ dàng gì. Trăm cay nghìn đắng mới thi đỗ ngôi trường mơ ước, tự nhiên sẽ càng trân trọng hơn.

Hai nữ sinh tiếng Đức chỉ chốc lát sau đã bắt đầu thì thầm thảo luận bài vở. Tuy còn lâu mới thi cuối kỳ nhưng ôn tập sớm cũng chẳng hại gì. Hơn nữa cái phòng ký túc xá này quá nhiều học bá, cảm giác ở đây học tập không khí còn đậm đặc hơn cả thư viện hay phòng tự học.

Hỉ Bảo khóa ngăn kéo xong lại lôi sách giáo khoa ra đọc.

Nếu không mang thành kiến mà nhìn thì riêng cái dáng vẻ nghiêm túc đọc sách của Hỉ Bảo đã là một bức tranh tuyệt đẹp. Mỹ nhân ngồi hay nằm đều đẹp mắt, khổ nỗi mặt cô lúc nào cũng nghiêm túc đến cực điểm khiến những kẻ định lực kém thậm chí sẽ hoài nghi cô rốt cuộc đang đọc sách gì mà hay thế. Đương nhiên là bạn cùng phòng, các cô chẳng có suy nghĩ sâu xa gì chỉ biết Hỉ Bảo mê nhất là mấy cuốn sách nguyên bản nội dung tối nghĩa khó hiểu.

Thật khó cho cô nàng lúc nào cũng kiếm được những cuốn sách nguyên bản mà ngay cả thư viện Bắc Đại cũng không có.

Hai nữ sinh bất đắc dĩ nhìn nhau, thấy thời tiết bên ngoài cũng tạm được bèn xách phích nước rủ nhau đi phòng giặt.

Có tấm gương sáng là Hỉ Bảo đi trước lại nói mùa đông đi lấy nước nóng quả thực chẳng dễ dàng gì. Đến mùa đông năm hai này trong ký túc xá trừ Vương Đan Hồng ra thì các nữ sinh khác đều trang bị hai cái phích nước, vậy mà vẫn thường xuyên thấy nước nóng không đủ dùng.

Mùa đông ở phương Bắc mà, trừ uống nước ra, rửa mặt, ngâm chân, giặt quần áo... cái gì chẳng cần nước nóng? Khổ nỗi ký túc xá của họ cách phòng nước một đoạn, mùa xuân hè đi nhanh thì ba năm phút là tới chẳng bõ bèn gì nhưng giờ là mùa đông đấy! Thấy Hỉ Bảo lại mặc cái áo khoác quân đội mà ba cô đặc biệt mang cho, các nữ sinh khác vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Áo khoác quân đội có thể không sành điệu bằng các loại áo khoác thời thượng khác nhưng màu xanh quân đội lại là màu không bao giờ lỗi mốt, quan trọng nhất là nó ấm!

Hai nữ sinh tiếng Đức xách phích nước, bưng chậu quần áo bẩn ra khỏi cửa không quên mang theo chìa khóa. Dù biết Hỉ Bảo buổi tối thường không ra ngoài nhưng lỡ có chuyện gì thì sao, mang theo cho chắc ăn.

Ở ký túc xá tập thể lâu ngày dễ hình thành hai kiểu tính cách cực đoan. Một loại là việc gì cũng muốn làm phiền người khác hận không thể biến cả phòng thành ba mẹ mình để hầu hạ; loại kia là có thể tự làm thì tuyệt đối không phiền người khác, đương nhiên cũng rất ghét bị người khác làm phiền.

Hỉ Bảo thuộc dạng "dị loại", bản thân cô không thích làm phiền người khác nhưng với yêu cầu của người ngoài thì thường không biết từ chối. Kiểu người này mà ở chỗ khác chắc chắn là cái bánh bao mềm mỏng vỏ nhiều nhân, khổ nỗi cô có bà nội cực kỳ hiểu chuyện, trước khi đi đã dặn dò đủ thứ thành ra trong mắt bạn cùng phòng cô lại là nữ thần cao lãnh. Khéo cái nữa là trong phòng còn có Vương Đan Hồng rất giỏi làm phiền người khác, so sánh hai người thì các bạn cùng phòng bỗng nhận ra thực ra cao lãnh cũng chẳng sao, ít nhất không gây trở ngại cho mình.

Từ năm nhất đến giờ đã một năm rưỡi, dưới sự "truyền bá" vô thức của Hỉ Bảo, cả phòng ai nấy đều trở nên đặc biệt tự giác, ngay cả Vương Đan Hồng cũng không ngoại lệ. Vì cô ta biết rõ mình đã hết cửa lợi dụng hoặc là tự lực cánh sinh, hoặc là mất mặt mà chẳng được lợi lộc gì. Là người bình thường ai cũng biết nên chọn thế nào.

Trong ký túc xá Hỉ Bảo cũng nhận ra hai người kia đi ra ngoài. Cô đặt cuốn sách đang đọc dở xuống, suy tư một chút rồi quyết định hai ngày nữa được nghỉ sẽ về nhà một chuyến để giặt giũ phơi phóng, lấy thêm ít quần áo dày dặn để thay đổi còn phải mang cái chăn lông dê lần trước Tống Cường đưa cho đi. Đương nhiên cũng không thể quên mang thư của Mao Đầu cho các anh xem.

Quyết định xong, cô bình tĩnh tiếp tục chìm đắm trong biển sách, hồn nhiên không biết mình lại trở thành nhân vật được bàn tán sôi nổi bên ngoài.

Cũng chẳng còn cách nào khác, dù mấy năm nay kinh tế đất nước phát triển nhanh nhưng người nghèo vẫn chiếm đa số. Gia cảnh tốt cũng không có nghĩa là sẽ cho con cái đang đi học tiêu tiền bừa bãi. Khổ nỗi ở Bắc Kinh cái gì cũng sẵn, nhất là sau khi bỏ phần lớn các loại tem phiếu chỉ cần có tiền là mua được gần hết mọi thứ.

Mà cứ đến mùa đông, áo khoác, giày da, mũ, khăn quàng cổ, găng tay... chỉ cần liếc mắt qua là đoán được gia cảnh của người ta đến tám chín phần. Dù có tự nhủ vào đại học là để nghiên cứu học vấn nhưng sự bất bình trong lòng thì thế nào cũng không kìm nén được.

Mãi đến khi có một điểm bùng nổ.

Lúc các bạn cùng phòng về đông đủ thì đã là 8 giờ tối. Mùa đông dù là học sinh chăm chỉ đến mấy, miễn là không sắp thi cuối kỳ thì quá nửa sẽ không tự ngược mà đi phòng tự học. Vì vậy trong tình huống bình thường giờ này mọi người đều đã có mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hỉ Bảo vừa rửa mặt đ.á.n.h răng xong, cô còn pha cho mình một túi chườm nóng, ôm vào lòng chui vào chăn thuận tay cầm cuốn sách nguyên bản đang đọc dở, tiếp tục vùi đầu khổ đọc.

Đúng lúc này Vương Đan Hồng đầu đầy tuyết đẩy cửa ký túc xá bước vào, gió lạnh bên ngoài ùa theo vào phòng khiến ai nấy rùng mình.

Lưu Hiểu Lộ kêu lên liên tục:

“Mau đóng cửa, đóng cửa lại, c.h.ế.t rét mất!”

Cửa ký túc xá rất nhanh đã được đóng lại nhưng Vương Đan Hồng đóng hơi mạnh tay, phát ra tiếng "rầm" lớn, làm mọi người giật mình nhìn sang bao gồm cả Hỉ Bảo.

Vương Đan Hồng mắt đỏ hoe, nhìn không giống bị gió thổi mà như vừa khóc một trận. Mấy người giàu trí tưởng tượng đã bắt đầu vẽ ra một vở kịch ân oán tình thù, kết quả chưa kịp tưởng tượng xong thì nghe Vương Đan Hồng cất giọng đầy oán trách hỏi:

“Tống Ngôn Hề, sao trong danh sách lại có cậu?”

Hỉ Bảo ngẩng đầu lên với vẻ mặt mờ mịt, cô còn tưởng mình nghe sót cái gì nhưng khi thấy các bạn cùng phòng khác cũng ngơ ngác y hệt, cô bình tĩnh hỏi lại:

“Cậu đang nói gì thế? Danh sách gì?”

Dường như cảm thấy câu hỏi vừa rồi của mình hơi không đầu không đuôi, Vương Đan Hồng bực bội ngồi xuống ghế, im lặng hồi lâu mới mở miệng:

“Danh sách cuối cùng đi nước ngoài có rồi, trên đó có tên cậu.”

Ngừng một chút, cô ta quay sang lườm Lưu Hiểu Lộ đang vươn cổ hóng chuyện, nói dỗi một câu,

“Cũng có cả cậu nữa!”

Cả phòng chỉ có ba người học chuyên ngành tiếng Anh mà điều kiện tiên quyết lần này là sinh viên khoa tiếng Anh nên những người khác nghe xong cũng không có phản ứng gì quá lớn.

Lưu Hiểu Lộ ngạc nhiên nói:

“Có rồi á? Sao ba tớ không bảo gì nhỉ?”

Nói xong dường như nhận ra mình lỡ lời, cô nàng lè lưỡi ngượng ngùng an ủi Vương Đan Hồng,

“Thực ra chuyện này cậu cũng nên đoán được rồi, cấp trên bảo là tìm phiên dịch nhưng thực chất đưa sinh viên bọn mình đi chủ yếu là để mở mang tầm mắt chứ đâu thể để mấy đứa chưa tốt nghiệp đảm nhận vai chính được, thực lực căn bản không phải quan trọng nhất.”

Vương Đan Hồng chán nản:

“Đúng thế, thực lực căn bản không quan trọng, quan trọng nhất là có ô dù!”

“Cũng không hẳn thế, nếu chọn một đám chẳng biết gì thì mặt mũi nhà trường để đâu?” Lưu Hiểu Lộ hiếm khi kiên nhẫn khuyên giải, “Thực lực cũng cần, quan hệ cũng cần, nhà trường chọn người là phải vẹn cả đôi đường.”

“Cậu biết thừa từ sớm rồi!”

Vương Đan Hồng tức điên lên. Cô ta vốn tưởng chỉ cần không bỏ cuộc thì mình vẫn có cơ hội được chọn. Hóa ra bấy lâu nay cô ta cứ như con khỉ làm trò, bên cạnh lại có kẻ trước sau chỉ chờ xem cô ta làm trò cười.

Lưu Hiểu Lộ càng bất đắc dĩ, cô ấy biết nói thế nào đây? Chẳng lẽ khi chưa có kết quả lại đi khuyên người ta đừng cố gắng nữa? Bảo cố gắng cũng vô ích à? EQ thấp đến mấy cũng không thể làm thế được.

Hai người đều không nói gì nữa, không khí trong phòng có chút lạnh lẽo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 285 | Đọc truyện chữ