Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 284: Mua tứ hợp viện và vai diễn để đời của Mao Đầu (3)
Mặc kệ bên ngoài ồn ào náo nhiệt thế nào, Hỉ Bảo vẫn bình yên qua ngày.
Cho đến khi trận tuyết đầu mùa rơi xuống Bắc Kinh, cô nhận được một lá thư gửi từ tỉnh Lỗ (Sơn Đông). Bên trên người gửi ký tên Tống Xã Hội nhưng dấu bưu điện đúng là từ tỉnh Lỗ.
Hỉ Bảo sờ độ dày phong bì, cảm giác bên trong ít nhất cũng có ba bốn tờ giấy lại nhìn trời tuyết rơi ngày càng lớn, cô vội vã chạy về ký túc xá.
Thư đúng là do Mao Đầu gửi. Hỉ Bảo cẩn thận mở phong bì, trải giấy viết thư ra đập vào mắt là chi chít chữ, càng đọc cô càng kinh ngạc.
Mao Đầu thực sự đã chạy đến tỉnh Lỗ, mục đích đương nhiên là để đóng phim nhưng chuyện này nói ra thì quả thực quá kịch tính.
Lại nói hơn một tháng trước, nhóm Từ Hướng Đông, Chương Thế Đam được giáo viên trong trường đề cử đi thử vai cho đoàn phim Hồng Lâu Mộng. Họ đều có sự chuẩn bị từ trước lại xuất thân chính quy, dù kỹ thuật diễn không bằng Mao Đầu nhưng đặt vào thời điểm hiện tại cũng thuộc dạng xuất sắc. Hơn nữa Hồng Lâu Mộng cần số lượng lớn diễn viên, đạo diễn rất nhanh đã thông qua vòng thử vai của họ nhưng chưa định vai ngay mà bảo vào tổ huấn luyện trước, sau đó xem tình hình cụ thể mới chốt vai.
Thấy tình hình này khác với lời thầy giáo nói, Từ Hướng Đông quay lại gọi điện cho phòng bảo vệ của trường nhờ người đi tìm Mao Đầu, bảo cậu mau ch.óng đến đây biết đâu lại thành công? Từ Hướng Đông không lo về kỹ thuật diễn của Mao Đầu, chỉ sợ đạo diễn vừa nhìn thấy ngoại hình của cậu là dập tắt hy vọng luôn. Nhưng tình hình trước mắt có chút khác biệt, đạo diễn chưa chốt vai, thấy kỹ thuật diễn đạt là cho ở lại thế thì còn sợ gì nữa? Anh Xã Hội nhất định không thành vấn đề!
Ý tưởng rất tuyệt, Mao Đầu quả thực vừa nhận được tin là vội vàng chạy đến ngay. Nhưng có lẽ vì quá vội hoặc do ý trời đã định, Mao Đầu cậu...
Chạy nhầm chỗ.
Nhầm cũng không quá xa, chỉ là từ đoàn phim Hồng Lâu Mộng vô tình chạy sang đoàn phim Tây Du Ký ngay bên cạnh. Khác với đoàn Hồng Lâu Mộng mới bắt đầu trù bị tuyển vai, đoàn Tây Du Ký bên này đã bắt đầu quay, thành phẩm cũng được vài tập. Nói cách khác vai chính đã chốt hết nhưng vai phụ thì vừa quay vừa tuyển.
Mao Đầu cứ thế đ.â.m đầu vào.
Bên Hồng Lâu Mộng là muôn hồng nghìn tía, mỹ nữ như mây còn sang bên Tây Du Ký thì biến thành yêu ma quỷ quái, quần ma loạn vũ. Da đen ư? Bên này còn có da đỏ rực, da xanh lè, đến màu lam cũng có. Về mặt mũi thì càng không quan trọng, mấy vai phụ yêu quái đó không trùm đầu thì cũng hóa trang. Mà cái kiểu hóa trang ấy à, so với bên kia đúng là hai thế giới. Hồng Lâu Mộng càng trang điểm càng xinh đẹp, còn bên này vốn dĩ đang giống người, hóa trang xong thì mẹ đẻ cũng không nhận ra.
Không đúng phải là mẹ đẻ cũng bị dọa c.h.ế.t khiếp.
Mao Đầu đương nhiên biết mình đi nhầm chỗ, vì phong cách hai bên khác nhau quá rõ. Chưa kịp xin lỗi để chuồn đi, một nhân viên bên cạnh đã túm lấy cậu:
“Đạo diễn, đạo diễn! Ông muốn Hắc Hùng Tinh (Tinh Gấu Đen) đến rồi này!”
Mao Đầu: “...”
Nói chuyện cho t.ử tế xem nào!
Ai bảo Hắc Hùng Tinh đến?!
Cậu có đen một chút thì cũng là người nhé!!!
Tuy nhiên Mao Đầu còn chưa kịp nổi giận thì đã bị đạo diễn nghe tin chạy tới chấm ngay:
“Không tồi, không tồi, chính là cái cảm giác tôi muốn. Cậu là diễn viên tự do hay từ trường nào ra? Đến đây, thử diễn đoạn này xem.”
Vừa nghe được thử diễn, Mao Đầu chẳng buồn giận nữa, nhận kịch bản liếc qua. Đối thoại không nhiều, tổng cộng chỉ có ba câu nhưng thế cũng đủ làm cậu cảm động muốn khóc. Vì trước đây, cậu giỏi lắm cũng chỉ được diễn vai quần chúng có hai câu thoại.
Với kỹ thuật diễn của Mao Đầu, cái vai phụ cỏn con này chẳng làm khó được cậu. Dù chưa hóa trang, cậu vẫn diễn ra cái thần thái của Hắc Hùng Tinh nhập tâm đến ba phần, lời thoại trôi chảy không sót một chữ, cảm xúc thể hiện trọn vẹn khiến đạo diễn kinh ngạc thốt lên khen ngợi.
Sau đó Mao Đầu mới giới thiệu mình là sinh viên Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, báo tên thầy giáo ra.
Đạo diễn lập tức gọi điện cho Học viện Điện ảnh chỉ đích danh muốn Mao Đầu đi theo quay phim. Họ đến Bắc Kinh lần này chủ yếu để tuyển thêm diễn viên dự bị, tốt nhất là người trẻ lại diễn được vai chính. Còn quá trình quay thật sự không phải ở Bắc Kinh, thậm chí cảnh trong nhà rất ít, tuyệt đại đa số là đi khắp nơi trên cả nước để lấy cảnh quay.
Vất vả là điều khó tránh khỏi nhưng Mao Đầu hoàn toàn không để tâm. Cậu thậm chí không hỏi thù lao bao nhiêu, quay về trường bổ sung giấy xin phép nghỉ rồi thu dọn đồ đạc, tay xách nách mang đi theo đoàn làm phim.
Phía nhà trường cũng không gây khó dễ gì. Học viện Điện ảnh mà, học tập là một phần nhưng nếu sinh viên có thể tự tìm được vai diễn thì nhà trường tuyệt đối sẽ không cản trở sự phát triển của họ. Ngay cả giáo vien hướng dẫn cũng chỉ thuận miệng dặn dò một câu bảo cậu trong lúc quay đừng quên học tập. Nhưng với thành tích của Mao Đầu, dù cậu có nghỉ học cả năm thì thi văn hóa vẫn đứng nhất khối như thường nên đó thực sự chỉ là lời dặn dò xã giao thôi. Còn về chuyên môn, đi theo đoàn phim học được càng nhiều càng nhanh, điều duy nhất cần lo là Mao Đầu quá hiếu học, sợ cậu học đâu dùng đó làm những người khác trong đoàn phim tức c.h.ế.t.
May mắn thay bi kịch này đã không diễn ra.
Khó khăn lắm mới có đoàn phim chịu thu nhận lại cho vai có tên có họ có thoại, Mao Đầu mừng còn không kịp sao có thể tự c.h.ặ.t đứt đường lui của mình?
Ở đoàn phim Tây Du Ký, cậu phát huy triệt để thái độ khiêm tốn hiếu học, chỉ học chứ không khoe khoang lại còn thường xuyên chủ động giúp đoàn phim làm việc trong lúc nghỉ quay. Việc nặng nhọc gì cậu cũng làm còn giúp các diễn viên khác so thoại diễn tập khiến đạo diễn hài lòng đến mức dù vai diễn của cậu đã đóng máy, vẫn kiên quyết không thả người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây là Tây Du Ký đấy!
Trong cái đoàn phim yêu ma quỷ quái hoành hành này, đừng nói một người đóng hai vai, cậu có đóng mười hay tám vai, chỉ cần kỹ thuật diễn đạt chuẩn thì những thứ khác hoàn toàn không thành vấn đề.
Đây này, Hắc Hùng Tinh diễn xong rồi, Sơn Đại Vương thiếu một tiểu yêu chạy vặt, Mao Đầu lên!
Hoa Quả Sơn thiếu một con khỉ nhỏ làm nền, Mao Đầu lên!
Ngắm đèn hoa ở phủ Kim Bình, dân chúng đi lại không đủ số, Mao Đầu lên!
Sư Đà Lĩnh đấu ba Ma Vương, diễn viên đóng Kim Sí Đại Bằng Điểu bận việc đột xuất không đến được, Mao Đầu lên!
...
Hỉ Bảo nhìn lá thư trong tay mà cả người chìm trong kinh ngạc. Trước kia cô cũng giống những người khác, cảm thấy Mao Đầu chọn thi Học viện Điện ảnh là không thực tế, rốt cuộc nghề này tuy cần tài năng nhưng ngoại hình vẫn quan trọng hơn. Mao Đầu diễn tốt đến mấy cũng không bù lại được hạn chế về ngoại hình.
Không ngờ tới nha, ngàn vạn lần không ngờ tới, cậu lại tìm đúng con đường diễn xuất của mình thật.
Trên đời này còn gì hợp với cậu ấy hơn yêu ma quỷ quái sao? Trùm cái đầu giả vào hoặc hóa trang lên rồi ép giọng xuống, thay đổi động tác đến cả đạo diễn có mặt tại hiện trường đôi khi cũng bị cuốn theo, có ảo giác như yêu quái hiện hình thật. Đến sau này trừ bản thân Mao Đầu ra thì chẳng ai nhớ nổi rốt cuộc cậu ấy đã đóng bao nhiêu vai.
Đạo diễn hình dung về cậu thế này: Yêu sự nghiệp diễn xuất sâu sắc, diễn xuất có linh tính lại không mất đi tiêu chuẩn, trí nhớ tốt lời thoại một lần là qua, không sợ khổ không sợ mệt, tuyệt đối là nhân tài biểu diễn kiểu mẫu, "chiến sĩ thi đua" của đoàn!
Lần đầu tiên nghe được đ.á.n.h giá này, Mao Đầu sướng đến mức sắp bay lên trời, dù không có Cân Đẩu Vân cũng có cảm giác như đang cưỡi mây đạp gió.
Còn ở Bắc Đại bên này, Hỉ Bảo chỉ cần nhìn nét chữ như muốn bay lên trong thư là có thể cảm nhận rõ ràng anh trai Mao Đầu vui sướng đến nhường nào. Trong thư còn nói đạo diễn đã hứa với Mao Đầu dù sau này đóng máy cũng sẽ giúp cậu giới thiệu sang các phim truyền hình khác, ví dụ như Thủy Hử và Tam Quốc, có mấy vai rất hợp với Mao Đầu.
Thực ra ấy mà, chỉ cần Mao Đầu đừng tơ tưởng đến mấy vai tuấn nam thì mấy vai sơn lâm mãng phu bình thường đều có thể nhận, rốt cuộc kỹ thuật diễn của cậu hoàn toàn dư sức.
Còn nữa, đạo diễn có tin nội bộ bắt đầu từ năm ngoái, quốc gia có ý định phát triển mạnh ngành điện ảnh truyền hình. Tuy ngoại hình Mao Đầu không đủ xuất chúng nhưng vai diễn hợp với cậu thực ra không thiếu. Kể cả đợi đóng xong Tứ đại danh tác, chẳng phải còn dòng phim nông thôn sao?
Mao Đầu trích dẫn nguyên văn lời đạo diễn trong thư:
‘Cậu nhìn cái mặt cậu xem, thuần phác biết bao! Nhìn cái là biết con trai nông dân! Sao cậu lại nghĩ đến chuyện đi Hồng Lâu Mộng nhỉ? Định diễn vai gì? Lưu lão lão? Hay diễn vai quần chúng chạy nạn khi Tứ đại gia tộc sụp đổ?’
‘Phim nông thôn, phim kháng Nhật thực ra rất hợp với cậu, nhìn là ra chất dân chúng vùng địch chiếm đóng chịu đủ áp bức ngày ngày màn trời chiếu đất. Người khác diễn còn phải bôi tro trát trấu lên mặt, cậu thì tiết kiệm được cả khâu hóa trang.’
‘Cứ diễn cho nghiêm túc, sau này tôi đề cử giúp cậu, đảm bảo quanh năm suốt tháng cậu không tìm ra thời gian rảnh đâu.’
Hỉ Bảo: “...”
Từng câu từng chữ trong thư tràn ngập niềm vui sướng phát ra từ nội tâm, cô cũng rất muốn mừng thay cho anh trai Mao Đầu nhưng sao những lời này nghe cứ sai sai thế nào ấy nhỉ?
Lật đi lật lại xem mấy lần, Hỉ Bảo từ chỗ mờ mịt ban đầu cuối cùng cũng chấp nhận quan điểm của Mao Đầu, toàn bộ quá trình "tẩy não" chỉ mất vỏn vẹn nửa giờ.
Không sai, đây là sự thưởng thức của đạo diễn dành cho Mao Đầu. Sau khi trải qua vấp váp khắp nơi, Mao Đầu rốt cuộc cũng tìm được mục tiêu nhân sinh của mình. Trước kia không phải cậu không diễn được mà là định vị bản thân sai lầm. Cậu vốn dĩ không hợp với mấy phim phong hoa tuyết nguyệt, cậu nên đi những đoàn phim quần ma loạn vũ mới đúng.
Nhìn chung cả Tứ đại danh tác, chỉ có Hồng Lâu Mộng là không hợp với Mao Đầu nhất, những phim khác đều không thành vấn đề. Mao Đầu còn nói với Hỉ Bảo rằng có thể phải ba đến năm tháng nữa cậu mới về được. Tết này chắc chắn không kịp bảo người nhà đừng nhớ mong cậu quá.
Cuối thư Mao Đầu dặn đi dặn lại, bảo cả nhà đến lúc đó nhất định phải nhớ xem Tây Du Ký, vai diễn đầu tiên có tên, có thoại, có nhân vật của cậu chính là…
Hắc! Hùng! Tinh!
Hỉ Bảo cuối cùng cũng đặt giấy viết thư xuống, gấp lại cẩn thận bỏ vào phong bì. Cô quyết định ngày nghỉ tuần này sẽ về nhà một chuyến, cho ba và hai anh xem thư của Mao Đầu sau đó gọi điện về quê báo tin để cả nhà cùng vui.
Chắc là sẽ vui nhỉ?
Khi cất cả phong bì lẫn thư vào ngăn kéo, Hỉ Bảo đột nhiên có chút không chắc chắn. Cô cứ cảm thấy sau này mình không phải là em gái Xã Hội nữa mà là em gái Hắc Hùng Tinh.
--
Hết chương 100.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận