Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 286: Nữ thần bánh kem và suất phiên dịch (2)

 

Mấy cô bạn khoa tiếng Pháp và tiếng Đức nhìn nhau. Chuyện này đã ầm ĩ mấy tháng nay, trước kia họ còn ghen tị với khoa tiếng Anh giờ thì như đang xem kịch vui. Ai cũng tranh giành nhưng suất thì có hạn, đương nhiên là Bát Tiên quá hải, mỗi người tự trổ tài thần thông. Qua chuyện này cũng thấy mấy cô bạn bên cạnh chẳng ai là đèn cạn dầu cả, ngay cả Vương Đan Hồng xuất thân nông thôn không có cách gì chẳng phải cũng tìm bạn trai giúp đỡ sao? Nếu không cô ta lấy đâu ra tin tức sớm thế? Cảm thấy không khí trong phòng kỳ quặc quá, Lưu Hiểu Lộ ho nhẹ một tiếng quay sang nhìn Hỉ Bảo lại bất lực phát hiện cô nàng kia lại tiếp tục cúi đầu đọc sách.

“Tống Ngôn Hề?”

Hỉ Bảo ngẩng đầu nhìn cô nàng.

“Chuyện danh sách ấy, ban đầu cậu bảo không để tâm mà? Rốt cuộc vẫn không nhịn được phải nhờ ba cậu giúp đỡ à? Thực ra cũng chẳng sao, có cách thì tội gì không dùng? Tớ cũng nhờ ba tớ tìm bạn bè giúp đỡ mà, đâu phải thực lực mình kém thêm quan hệ thì thêm phần chắc chắn thôi, đúng không?”

Lưu Hiểu Lộ tự khai trước, cũng may cô nàng còn chút đầu óc, không nói quá chi tiết.

Lưu Hiểu Lộ nói xong vẻ mặt mong chờ nhìn Hỉ Bảo, hy vọng cô chủ động tiết lộ bí mật.

Công bằng mà nói, nếu Hỉ Bảo biết chuyện và chuyện này không nằm trong phạm vi dặn dò của Bà cụ Triệu, cô chắc chắn sẽ nói thật. Vấn đề duy nhất là…

Cô không biết.

Cẩn thận nhớ lại chuyện trước đó, Hỉ Bảo thành thật đáp:

“Chuyện danh sách tớ không biết.”

“Cậu không biết?” Vương Đan Hồng lập tức xù lông, “Lúc trước tớ hỏi cậu, hỏi cậu có phải đã bỏ cuộc không, cậu bảo tùy duyên mà!”

“Đúng thế, có tên tớ thì tớ đi, không có thì thôi.”

Hỉ Bảo ngơ ngác nhìn cô ta, hoàn toàn không biết câu trả lời của mình lại chạm vào trái tim nhạy cảm của bạn cùng phòng.

Vương Đan Hồng tức đến mức sắp nổ tung tại chỗ nhưng ngay khoảnh khắc sắp bùng nổ, một câu nói lơ đễnh của Lưu Hiểu Lộ lại khiến cô ta xìu xuống ngay lập tức.

Lưu Hiểu Lộ nói:

“Cậu vốn dĩ có trong danh sách sơ bộ đâu mà cứ sồn sồn lên thế?”

Đáp lại cô nàng là đôi mắt đỏ hoe vì tức của Vương Đan Hồng.

Một cô bạn hóng chuyện bên cạnh bỗng bật cười:

“Cậu ấy tưởng cậu ấy và Tống Ngôn Hề đều không có trong danh sách sơ bộ nhưng cậu ấy đã nỗ lực chạy chọt thế rồi, lẽ ra hoặc là cả hai cùng không được đi, hoặc là chỉ mình cậu ấy được đi. Kết quả...”

“Cần cậu nhiều chuyện à!”

Vương Đan Hồng hậm hực kéo tủ lấy phích nước định đi rửa mặt đ.á.n.h răng lại ngớ người nhận ra vì quá sốc trước tin tức này mà tối nay cô ta quên béng việc đi lấy nước, giờ thì đã qua giờ mở cửa phòng nước sôi rồi nên không nhịn được kêu lên một tiếng đau khổ.

Cả phòng lập tức cười ồ lên.

Lưu Hiểu Lộ thấy cô ta hôm nay xui xẻo quá đành hảo tâm chia cho một bát nước, còn an ủi:

“Cậu đừng cứ so bì với Tống Ngôn Hề mãi, nghĩ xem, cậu vốn không có trong danh sách sơ bộ, giờ không được chọn là bình thường. Nhưng cái người vốn dĩ nên được chọn thì sao? Tống Ngôn Hề đi rồi, ai bị gạch tên?”

Vương Đan Hồng lập tức tỉnh táo lại quay sang hỏi Hỉ Bảo:

“Cậu biết cậu đã chiếm suất của ai không?”

Vẻ bất lực trên mặt Hỉ Bảo sắp tràn cả ra ngoài:

“Không biết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù không nhận được kết quả mong muốn nhưng so sánh với người còn thê t.h.ả.m hơn mình, trong lòng Vương Đan Hồng lập tức dễ chịu hơn nhiều. Cũng phải, vốn dĩ không có phần mình, giờ vẫn không có phần mình cùng lắm là công sức bỏ sông bỏ bể chứ cũng chẳng đến nỗi thất vọng lắm.

Thực ra vốn dĩ cô ta cũng không thất vọng chỉ là bị chuyện Hỉ Bảo có tên trong danh sách kích thích thôi. Sống cùng một phòng, Hỉ Bảo có nỗ lực hay không trong lòng cô ta biết rõ nhất. So sánh bản thân nỗ lực bao lâu không được đền đáp với Hỉ Bảo chẳng làm gì mà tự nhiên có cơ hội...

Hình như lại muốn nổi điên rồi.

Sống chung một năm rưỡi, tính tình nhau thế nào không nói cũng rõ, ít nhất biết cái đại khái. Mọi người cười đùa một lúc, chia cho cô ta ít nước nóng rồi lục tục chui vào chăn đến giờ tắt đèn đi ngủ.

Mọi người ngủ ngon lành, ngay cả Vương Đan Hồng tức giận qua đi cũng coi như xong chuyện nhưng có người lại thực sự mất ngủ.

Đúng như Lưu Hiểu Lộ nói, cái suất của Hỉ Bảo không phải từ trên trời rơi xuống mà là chiếm chỗ của người khác.

...

Hai ngày sau là ngày nghỉ, Hỉ Bảo thu dọn đồ đạc qua loa rồi về nhà. Ban ngày ban mặt trong nhà không một bóng người. Cô đun nước trước sau đó giặt quần áo, quét dọn vệ sinh, tranh thủ trời nắng đem chăn đệm ra phơi bao gồm cả chăn gối phòng ba cô.

Điều kiện ở trường không tốt, nhất là chỗ phơi đồ quá ít. Ký túc xá các cô không có ban công mà chỉ có cái cửa sổ nhỏ hẹp, muốn phơi quần áo phải treo lên sào tre rồi vươn ra ngoài cửa sổ. Mùa hè thì còn đỡ, phơi một hai tiếng là khô chứ mùa đông quần áo lâu khô, ngày đẹp trời lại ít, hễ hôm nào có nắng là cả ký túc xá đổ xô đi giặt giũ tranh nhau chỗ phơi, gặp người tính khí không tốt cãi nhau là chuyện thường.

Đấy mới là phơi quần áo chứ muốn lôi chăn đệm trong tủ ra phơi cho hết mùi mốc thì chỉ có nước lên sân thượng hoặc xuống sân tìm chỗ. Trường cấm phơi chăn ở bồn hoa dưới lầu, càng cấm buộc dây phơi giữa hai cái cây, khổ nỗi sân thượng diện tích nhỏ, người phơi chăn đệm lại đông nên muốn giành được chỗ không chỉ cần tốc độ tay mà còn phải đua cả nhân phẩm.

Cho nên cứ đến cuối thu là Hỉ Bảo lại theo thói quen về nhà xử lý mấy thứ này. Đúng rồi, Tống Cường dạo trước còn mang một cái máy giặt về nhà cho cô, giặt quần áo to đặc biệt là vỏ chăn ga gối cực tiện. Nhưng đa số quần áo nhỏ cô vẫn quen giặt tay, dù sao trong nhà than tổ ong nhiều nên đun nước rất tiện.

Dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài một lượt, treo đầy quần áo chăn màn ra sân, Hỉ Bảo nhìn đồng hồ mới hơn 9 giờ một chút.

Nhà hàng xóm từ lúc cô về đến giờ không có động tĩnh gì chắc là đi vắng từ sớm. Còn ba cô lúc nãy vào phòng lấy chăn ra phơi, cô đã cảm thấy phòng đó ít nhất ba ngày không có người ở, chắc lại bận rộn bên quân khu rồi.

Thật sự không có việc gì làm, Hỉ Bảo đổi sang cái ba lô nhỏ mang theo lá thư Mao Đầu gửi, tìm thẻ mượn sách rồi xoay người đi ra trạm xe buýt đầu ngõ định đến Thư viện Quốc gia dạo một vòng, đợi đến trưa rồi đi tìm mấy ông anh cũng chưa muộn.

Nếu là trước kia cô còn nán lại chờ chút, nghĩ nhỡ đâu anh Mao Đầu về tìm. Nhưng giờ cô biết rồi, ông anh Mao Đầu lúc này e là đang diễn Hắc Hùng Tinh ở nơi rừng sâu núi thẳm tận tỉnh Lỗ.

Đi qua sạp đồ ăn sáng, Hỉ Bảo thuận tay mua cái bánh nướng kẹp thịt và một túi sữa đậu nành, vừa đi vừa ăn. Đến trạm xe buýt thì cô vừa vặn ăn xong vứt rác vào thùng rác bên cạnh. Cô đếm tiền lẻ xong thì xe buýt vừa lúc dừng trước mặt, ngẩng đầu nhìn thấy đúng là chuyến đi Thư viện Quốc gia.

Gần như ngay lúc cô bước lên xe buýt, một chiếc xe hơi con màu đen chậm rãi chạy tới. Người ngồi ghế lái không ai khác chính là Diệp Nhất Sơn, kẻ tìm nữ thần mãi không thấy.

Trên ghế phụ cũng có người, không phải Tạ thiếu mà là một người bạn chung của cả hai.

Nhìn xe buýt phía trước rời bến, chiếc xe hơi con phía sau cũng nhấn ga không nhanh không chậm bám theo. Tài xế Diệp Nhất Sơn vừa lái xe vừa nói chuyện, mắt cứ đảo như rang lạc khiến người bạn ngồi ghế phụ không nhịn được phải mắng:

“Lái xe thì nghiêm túc chút đi, thảo nào đám kia không ai thèm ngồi xe cậu, nhìn cái dạng cậu xem có ra thể thống gì không?”

“Họ không thích ngồi xe tớ đâu phải vì tớ lái xe không nghiêm túc.”

Diệp Nhất Sơn cảm thấy cần phải thanh minh cho bản thân, quay đầu nhìn thằng bạn ngồi ghế phụ lại vừa lúc bỏ lỡ cảnh Hỉ Bảo đứng dậy nhường chỗ trên xe buýt.

“Ờ, tớ biết, bọn nó chê cậu lải nhải phiền hơn cả mẹ với bà nội tớ.” Cậu bạn ngán ngẩm, “Cậu muốn tìm nữ thần của cậu nhưng chuyện qua nửa năm rồi cũng nên thôi đi chứ? Biết đâu người ta rời Bắc Kinh rồi? Chẳng phải cậu bảo người đó tuy nói tiếng phổ thông nhưng nghe giọng không phải người Bắc Kinh sao?”

Diệp Nhất Sơn rũ đầu thở dài đầy sầu não.

Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, mỗi lần nhớ tới thì anh ta đều hoài nghi mình là thằng ngốc.

Sớm từ lúc anh ta lấy hết can đảm bước vào tiệm bánh kem bắt chuyện, anh ta đã quan sát một thời gian khá dài. Cảm ơn lão ba đã mua cho chiếc xe này, cung cấp vỏ bọc hoàn hảo để anh ta có thể quan sát tỉ mỉ từ bên ngoài tiệm rất lâu, thậm chí có lần Hỉ Bảo tiễn khách quen ra cửa, anh ta còn nghe được giọng cô nói chuyện.

Quan sát lâu không khó để rút ra vài kết luận đơn giản.

Ví dụ như nữ thần của anh ta nghe giọng giống người vùng phía Nam.

Lại ví dụ như, hễ trong tiệm có người nước ngoài là nữ thần của anh ta ra tiếp đãi, ngược lại nếu là người trong nước thì cô nhân viên khác sẽ tranh ra đón tiếp.

Thế là anh ta phát huy 120 phần trăm sự nghiêm túc, ngụy trang bản thân thành một "người chuối" (người Hoa nhưng tư duy, lối sống như phương Tây - vỏ vàng ruột trắng).

“... Tớ xin cậu đừng nói nữa, mấy lời này cậu nói với tớ không dưới hai mươi lần rồi. Thôi được rồi, quen nhau bao nhiêu năm sao tớ lại không biết cậu là thằng ngốc chứ? Đổi là tớ, không không, chả cần nói tớ, đổi thành anh Tạ thì anh ấy sớm đã lên tự giới thiệu rồi. Một tháng trời, chắc chắn đã ôm được mỹ nhân về. Mà đúng rồi, anh Tạ dạo này có phải đang tán tỉnh cô nào không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 286 | Đọc truyện chữ