Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 283: Mua tứ hợp viện và vai diễn để đời của Mao Đầu (2)

 

Không phải trời sinh bị ngớ ngẩn thì là gì? Càng điều tra càng không nỡ nhìn thẳng. Tống Vệ Quân còn cố ý thử Hỉ Bảo hai lần, đều là chọn lúc xác định Diệp Nhất Sơn bị cha chú gọi về Diệp gia, ông chạy đến Bắc Đại đón con gái ra ngoài thề phải chặn đứng mọi cơ hội ngẫu nhiên gặp gỡ của hai người.

Kết quả thử nghiệm cực kỳ khả quan.

Hỉ Bảo đã hoàn toàn quên mất người này.

Đối với Diệp Nhất Sơn, Hỉ Bảo là nữ thần cầu mà không được nhưng đối với Hỉ Bảo thì đó chỉ là một trong những khách hàng cô gặp lúc đi làm thêm hè. Tiệm bánh ngọt buôn bán không tốt bằng mấy tiệm ăn vặt bình thường nhưng trong một tháng cô đi làm, khách khứa qua lại cũng có vài trăm người. Cho dù Diệp Nhất Sơn hào phóng hơn những khách hàng khác thì chuyện đó liên quan gì đến Hỉ Bảo chứ?

Phải biết rằng Hỉ Bảo ngay cả chuyện bản thân đi làm kiếm tiền còn chẳng để trong lòng, trông mong gì cô nhớ đến một vị khách cống hiến gần ngàn đồng cho ông chủ?

Quên rồi thật sự quên sạch rồi.

Tống Vệ Quân: "..."

Hai đứa này quả nhiên không hợp nhau, một đứa ngớ ngẩn một đứa ngây thơ, lỡ mà dính vào nhau thật khéo lại biến những ngày tháng tốt đẹp thành phim hài kịch gia đình mất!

Đến một chút khả năng cũng không còn, Tống Vệ Quân hài lòng đưa con gái về trường còn bản thân trở về quân khu.

Nếu ông có thể ở lại thêm một lúc nữa, ông sẽ nghe được một tin tức khác từ miệng các bạn học, đáng tiếc không có chữ "nếu".

...

“Tống Ngôn Hề, cậu lại đi ăn cơm với ba cậu à?”

Cô bạn cùng phòng thấy Hỉ Bảo từ bên ngoài về thì lộ rõ vẻ ghen tị.

Nhớ nhà là một chuyện, có lão ba làm việc ngay tại Bắc Kinh thật sự là ưu thế được trời ưu ái. Hơn nữa người ta còn là cấp Chính đoàn trưởng, thảo nào Tống Ngôn Hề hoàn toàn chẳng để tâm đến mấy cái vinh dự hay cơ hội kia.

Hỉ Bảo hoàn toàn không biết việc mình đi ăn cơm với ba lại khiến bạn cùng phòng liên tưởng nhiều đến thế. Cô chỉ liếc nhìn ký túc xá thấy Lưu Hiểu Lộ và Vương Đan Hồng đều không có ở đó bèn buột miệng hỏi một câu.

Bạn cùng phòng bảo cô là người bên Bộ Văn hóa đến, nói là muốn xem qua những sinh viên ưu tú của Bắc Đại. Phụ đạo viên gọi vài người qua đó giúp tiếp đãi tiện thể phô diễn thực lực của Bắc Đại.

“Tiếc là lúc phụ đạo viên đến thì cậu không có ở đây, giờ chắc họ cũng tan rồi, sắp về đến nơi đấy.”

“Tớ chỉ thuận miệng hỏi thôi, không quan trọng.”

Hỉ Bảo cười cảm ơn bạn, nâng cổ tay xem giờ thấy còn chưa đến giờ nước nóng mở liền cầm cuốn sách ngồi vào bàn đọc.

Chẳng bao lâu sau Lưu Hiểu Lộ và Vương Đan Hồng tươi cười hớn hở trở về. Thấy Hỉ Bảo, cả hai hơi khựng lại nhưng rất nhanh đã cười xòa kể chuyện vừa rồi.

Nghe họ kể, những người khác trong phòng mới biết hóa ra quan chức Bộ Văn hóa đến chuyên môn khảo sát sinh viên năm 3, năm 4. Đối với sinh viên năm 2 cùng lắm cũng chỉ liếc qua một cái chứ căn bản chẳng bắt chuyện.

Nhưng dù vậy hai cô nàng vẫn rất kích động.

Lưu Hiểu Lộ vốn có quan hệ tốt với Hỉ Bảo, lúc này đã sán lại gần, mặt mày hớn hở khoa tay múa chân:

“Cái vị quan chức Bộ Văn hóa ấy à, chính là người lần trước đã đến lễ khai giảng của chúng mình đấy, Tống Ngôn Hề cậu còn nhớ không?”

Hỉ Bảo tính tình tốt, dù cô thích đắm chìm trong biển sách hơn nhưng có người bắt chuyện thì cô vẫn trả lời. Vấn đề duy nhất là cô đã chẳng còn nhớ gì.

Nỗ lực lục lọi sâu trong ký ức, cô nhớ mang máng hồi khai giảng hình như có lãnh đạo xuống thị sát thật nhưng cô luôn nghĩ đó là lệ thường nên chẳng để tâm lắm. Ngước mắt thấy Lưu Hiểu Lộ đang vẻ mặt mong chờ nhìn mình, cô thuận miệng đáp:

“Hình như là có chuyện đó.”

“Cái người trẻ nhất, đẹp trai nhất ấy, hôm nay cũng đến!” Lưu Hiểu Lộ làm bộ dạng mê trai ôm tim, “Anh ấy đẹp trai thật sự luôn, tớ nghe thấy hiệu trưởng trường mình gọi anh ấy là Tiểu Tạ.”

Hỉ Bảo cố gắng muốn đáp lời nhưng trong ấn tượng của cô, hình như lãnh đạo cấp trên xuống trường đại học tuần tra đều là đàn ông trung niên hói đầu mà? Ừ, còn quá nửa là bụng phệ, béo tốt, làm gì có người trẻ tuổi?

“Tống Ngôn Hề, cậu thích kiểu người thế nào? Trường mình có không ít người thầm thương trộm nhớ cậu đâu đấy.” Lưu Hiểu Lộ thấy cô làm vẻ mặt ngạc nhiên kiểu "còn có chuyện này sao" lập tức bất lực, “Cậu không phải là cái gì cũng không biết đấy chứ?”

Vương Đan Hồng ở đối diện cười nhạo một tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Cậu hỏi ai không hỏi lại đi hỏi Tống Ngôn Hề, trong mắt cậu ấy ngoài sách vở ra còn có gì khác không? Tội nghiệp đàn anh Khâu bên khoa Lịch sử liên tiếp viết cho cậu ấy không biết bao nhiêu bức thư tình, cậu hỏi thử xem cậu ấy có đọc bức nào không?”

Hỉ Bảo dùng vẻ mặt trả lời cô nàng: Chuyện này không phải là có đọc hay không, mà là cô hoàn toàn không nhớ mình đã từng nhận được thư tình.

Vương Đan Hồng cười gục xuống bàn vừa cười vừa nói:

“Lúc trước tớ cứ tưởng cậu giả tạo, giờ mới biết cậu không phải giả tạo cũng không phải biết diễn, mà cậu chính là đầu óc thiếu một dây thần kinh.”

Lưu Hiểu Lộ cũng không nhịn được thở dài:

“Tớ không muốn yêu đương trong trường vì cảm thấy hiện tại chưa ổn định, muốn đợi sau này tốt nghiệp đi làm rồi từ từ tìm, dù sao tớ đi học sớm cũng không vội. Nhưng còn cậu thế này... thật đồng cảm cho ai lỡ thích cậu, người ta phải tốn bao nhiêu công sức mới khiến cậu hiểu ra đây?”

Gặp gỡ ngẫu nhiên chắc chắn là không được rồi. Cho dù bạn học trong trường không biết chuyện của Diệp Nhất Sơn thì cũng biết rõ hồi năm nhất đã có không ít đàn anh, bạn học, cùng với người khoa khác, trường khác cố tình canh chuẩn cơ hội để "tình cờ gặp gỡ" thì không một ai không thất bại t.h.ả.m hại.

Gửi thư tình cũng đã được chứng minh là không khả thi vì đàn anh Khâu khoa Lịch sử đã dùng sự thật đẫm m.á.u và nước mắt để chứng minh điểm này. Dù anh ta đã làm rất rõ ràng nhưng Hỉ Bảo vẫn chẳng hề để bụng. Cô không vứt đi mà là trực tiếp không quan tâm. Tan học bàn bừa bộn không thấy thư, đặt trên bàn cô lại tưởng người khác chiếm chỗ. Nhờ bạn cùng phòng đặt cạnh gối cho, cô cũng có thể ngơ ngác cầm thư tình hỏi xem ai vứt đồ lung tung...

Cả phòng ký túc xá cười ồ lên, mấy người khác cũng nhao nhao kể những chuyện mình biết.

Cũng phải đến lúc này Hỉ Bảo mới biết hóa ra hồi mới khai giảng, thực sự có một quan chức trẻ tuổi của Bộ Văn hóa đến trường. Cụ thể đến làm gì thì không biết nhưng nghe ý tứ của mọi người thì lúc đó hiệu trưởng đã dẫn một đám người đi quanh trường rất lâu hẳn là đã dạo qua mấy học viện, số người nhìn thấy hắn không ít.

Ở Bắc Đại lãnh đạo các cấp xuống tuần tra thật sự không ít nhưng đúng như trong ký ức của Hỉ Bảo, phần lớn đều là lãnh đạo trung niên phát tướng hoặc hói đầu. Với những thiên chi kiêu t.ử như sinh viên Bắc Đại, dù biết đối phương địa vị bất phàm cũng rất ít ai chủ động sán lại làm quen. Nhưng đổi thành người trẻ tuổi thì khác, nếu là người trẻ lại đẹp trai xuất sắc thì càng khác biệt.

Ngay cả Vương Đan Hồng đã có người yêu cũng không nhịn được lấy tay che mặt:

“Sao anh ấy lại đẹp trai thế nhỉ? Đẹp hơn cả minh tinh trên tivi... Đúng rồi, Tống Ngôn Hề, Lưu Hiểu Lộ, các cậu chẳng phải từng đến Học viện Điện ảnh sao? Tớ dám cá, sinh viên bên đó cũng không đẹp bằng anh ấy.”

Hỉ Bảo yếu ớt mở miệng:

“Tớ từng đến Học viện Điện ảnh nhưng tớ không biết người cậu nói trông như thế nào.”

Vương Đan Hồng tức anh ách, quay sang nhìn Lưu Hiểu Lộ:

“Cậu nói đi, cậu nói đi!”

“Tớ thấy nhé, chắc là cảm giác không giống nhau lắm. Bên Học viện Điện ảnh người đẹp thì không thiếu nhưng họ cứ cười tươi rói, cười xán lạn cực kỳ. Đặc biệt là lúc ở trước mặt Tống Ngôn Hề, mở miệng ra là ‘em gái Xã Hội’ thế này thế kia rất nhiệt tình, không giống vị quan chức trẻ tuổi của Bộ Văn hóa kia.”

“Em gái Xã Hội là cái gì?”

Một cô bạn cùng phòng khác thình lình hỏi.

Lưu Hiểu Lộ nhìn Hỉ Bảo một cái, thấy cô vẫn dửng dưng liền thuận miệng trả lời:

“Anh trai của Tống Ngôn Hề tên là Tống Xã Hội nên họ gọi cậu ấy là em gái Xã Hội.”

Tống Ngôn Hề...

Tống Xã Hội...

Cô bạn cùng phòng bị nghẹn lời một lúc lâu mới mở miệng:

“Nhà cậu đặt tên này... thật tùy hứng.”

“Nói chuyện này làm gì? Chúng ta tiếp tục nói về vị quan chức Bộ Văn hóa kia đi. Tớ nghe hiệu trưởng gọi anh ấy là Tiểu Tạ, các cậu còn biết gì nữa không? Anh ấy là sinh viên à? Có thể vào Bộ Văn hóa thì tớ đoán bằng cấp chắc chắn không tồi.”

“Bằng cấp tính là gì, dù sao cả đời này tớ chưa thấy ai đẹp trai hơn anh ấy, nhất là đôi mắt ấy, đẹp mê hồn.”

“Đàn ông sao lại dùng từ xinh đẹp? Dù sao thì cũng là đẹp, khiêm khiêm quân t.ử, ôn nhuận như ngọc...”

“Thế á? Sao tớ cảm thấy anh ấy hơi lạnh lùng nhỉ? Cậu nhìn nhầm hay tớ nhìn nhầm? Ước gì tốt nghiệp xong tớ cũng được vào Bộ Văn hóa.”

Thấy trong phòng càng nói càng rôm rả, Hỉ Bảo mờ mịt nhìn quanh một vòng trầm mặc hồi lâu, cuối cùng quyết định cúi đầu đọc sách tiếp. Nghe không hiểu thì thôi không nghe nữa, tội gì làm khó chính mình?

Tuy nhiên không phải ai cũng nghĩ thoáng như Hỉ Bảo. Tạ Thiếu chẳng qua chỉ đến Bắc Đại hai lần, trước sau cộng lại chưa đến nửa ngày, hơn nữa hắn chỉ là người đi cùng, vai chính vẫn luôn là lãnh đạo Bộ Văn hóa và ban giám hiệu Bắc Đại. Nhưng dù hắn từ đầu đến cuối không nói một lời vẫn thu hút không ít ánh nhìn ngưỡng mộ, tò mò, thậm chí có người gan to còn định đi nghe ngóng tin tức.

Nếu nói chuyện tuyển chọn phiên dịch cho đoàn thể thao quốc gia làm khuấy đảo học viện Ngoại ngữ thì Tạ thiếu chỉ cần lượn lờ hai vòng đã làm cả trường Bắc Đại dậy sóng. Đợi đến khi dò la ra hắn tốt nghiệp Thanh Hoa bên cạnh thì hắn càng được toàn thể nữ sinh tôn sùng là nam thần.

À không, không phải toàn thể nữ sinh, phải trừ Hỉ Bảo ra mới đúng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 283 | Đọc truyện chữ