Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 244: Thư của Đầu Bẹp và cửa hàng của Tống Cường Tống Vĩ (3)
Trước đó, qua lời kể tận tình của Mao Đầu, Hỉ Bảo biết kỳ nghỉ đông cậu theo đoàn phim kia là bị b.ắ.n c.h.ế.t. Qua Tết cậu lại tìm được việc mới, diễn nạn nhân c.h.ế.t đói. Vậy lần này...
"Không biết." Mao Đầu bi thương, "Dù sao cũng là x.á.c c.h.ế.t, lúc diễn viên chính đến thì anh đã nằm đó làm cái xác rồi."
Hỉ Bảo bừng tỉnh đại ngộ:
"Thế thì không gọi là vật hy sinh, cái này rõ ràng là làm nền mà!"
Mao Đầu hít sâu một hơi:
"Hỉ Bảo anh bảo này, em nói thế là không có bạn đâu đấy. Cũng may em là em gái anh yêu nhất, không thì anh tẩn em rồi!"
"Anh có mấy em gái?"
"Mỗi em..." Mao Đầu che mặt, "Thôi thôi, làm anh không chấp em, hôm nào em rảnh anh dẫn em đến đoàn phim xem. Nể mặt anh, đạo diễn chắc chắn cho em tham quan."
Hỉ Bảo gật đầu, cuối cùng cũng tha cho chủ đề này và tha cho Mao Đầu, bắt đầu nghiêm túc nấu bữa sáng.
Người Bắc Kinh rất coi trọng bữa sáng, sự đa dạng của nó khiến Hỉ Bảo hồi mới đến phải tặc lưỡi kinh ngạc. Tuy nhiên đó là chợ sáng bên ngoài, còn ở nhà Hỉ Bảo thiên về thực tế. Bếp núc bên này gần một tuần không nấu nướng, hôm qua lại ăn bên nhà Xuân Lệ nên không có cơm nguội để rang. Cũng may thực phẩm khác không thiếu.
Hôm nay Hỉ Bảo định làm bánh bột ngô, không phải loại bánh bột mì truyền thống. Bột mì hòa với nước, đổ lòng trắng trứng vào, thái ít hành lá, thêm muối gia vị, khuấy đều để sang một bên, sau đó múc thìa mỡ lợn phi thơm rồi tiếp đó múc bột vào tráng.
Trứng gà trong nhà không thiếu, lúc nãy mở ngăn kéo Hỉ Bảo cũng giật mình, chắc là bà cụ Triệu mua trước đó. Đã có trứng thì cứ dùng thoải mái, cô không chỉ đổ lòng đỏ trứng còn thừa vào bánh mà còn đập thêm hai quả trứng nữa lên trên.
Mao Đầu vừa nhóm lửa vừa ngó nghiêng, thấy thế không nhịn được nói:
"Chờ sau này anh phát tài, anh muốn một cái bánh trứng đập mười quả trứng lên trên!"
"Thế còn ăn được không?"
Hỉ Bảo dội gáo nước lạnh.
"Đương nhiên là được! Người anh em của anh còn bảo sau này thành đại minh tinh, ra quán ăn sáng gọi hai bát sữa đậu nành, một bát uống một bát đổ đi."
"Cậu ấy thà đổ đi cũng không cho anh uống á?"
Hỉ Bảo sững sờ. Cô vốn định hỏi Từ Hướng Đông đi đâu rồi, hai người này chẳng phải lúc nào cũng dính lấy nhau sao? Nhưng nghe xong chí hướng vĩ đại của Từ Hướng Đông qua lời Mao Đầu thì Hỉ Bảo quên béng ý định ban đầu.
Và Mao Đầu cũng vì thế mà chìm vào trầm tư.
Tội nghiệp Từ Hướng Đông hoàn toàn không biết, trong khi các bạn học đang xếp hàng nói xấu mình thì ngay cả "chị ruột" cũng chơi mình một vố khiến Mao Đầu bắt đầu nghi ngờ tình bạn giữa hai người.
Đúng đấy, tại sao thà đổ đi cũng không cho cậu uống? Đây là một vấn đề cực kỳ nghiêm túc.
May mắn là bánh trứng chín kịp thời, Mao Đầu quyết định lấp đầy bụng rồi tính tiếp.
Ăn chiếc bánh trứng thơm phức, Hỉ Bảo lại nhớ ra chuyện vừa nãy:
"Đúng rồi, Từ Hướng Đông đâu? Anh cứ chạy theo đoàn phim, cậu ấy thì sao? Về nhà ăn Tết à?"
"Ba mẹ nó hận không thể đ.á.n.h gãy chân nó, sao mà về được?" Mao Đầu ăn đến bóng nhẫy cả mặt, còn bình luận, "Em bảo nếu cuốn thịt vào bánh trứng thì có ngon hơn không?"
Hỉ Bảo nghĩ ngợi, thấy có thể thử nghiệm:
"Thế trưa mình thử xem."
"Được đấy!" Mao Đầu sướng rơn. Ước mơ lớn nhất đời cậu, một là diễn kịch hai là ăn đồ Hỉ Bảo nấu. Lại nghĩ đến thằng khốn Từ Hướng Đông, Mao Đầu hừ lạnh, "Đừng nhắc đến thằng đại ngốc ấy, rõ ràng diễn xuất dở tệ thế mà đạo diễn lại giao cho nó một vai có hai câu thoại, tức c.h.ế.t anh mất!"
Đại ca làm nền, tiểu đệ không những có vai mà còn có thoại!
Tuy đây mới chỉ là quá trình quay, thành phẩm cuối cùng thế nào chưa biết nhưng dù sao thì Từ Hướng Đông cũng có hẳn hai câu thoại!!
Thấy Mao Đầu treo vẻ mặt bi phẫn, Hỉ Bảo rất đồng cảm gắp thêm cho cậu miếng bánh.
Ăn bánh trứng chưa đủ, lúc nhóm lửa Mao Đầu còn vùi hai củ khoai lang đỏ vào bếp. Ăn xong dọn dẹp xong xuôi, Mao Đầu lấy que cời ra hai củ khoai cháy đen thui. Cậu còn đặc biệt khoe khoang:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Bảo à, em xem này!"
Hỉ Bảo không để ý cậu làm trò này, cúi đầu nhìn liền bật cười:
"Anh, hai củ này trông giống anh thật đấy."
Mao Đầu: ".................."
Đột nhiên cậu hiểu cảm giác sụp đổ của Tống Cường, em út gì đó, chẳng đứa nào tốt đẹp cả!
"Anh ăn no rồi thì ra ngoài đi."
Hỉ Bảo đã no, cô vốn ăn ít hơn Mao Đầu, chưa kể Mao Đầu đâu có dậy sớm mà là làm việc cả đêm.
—Chỉ là cậu đen quá, đen đến mức không nhìn ra quầng thâm mắt thôi.
Mao Đầu đau thương tìm cái bát to đựng khoai lang, lấy cái thìa cứ thế bưng lên nhà trên. Sở dĩ không về trường mà chạy thẳng sang đây là vì phòng khách bên này có sẵn chăn đệm của cậu, so với ký túc xá ồn ào thì chỗ em gái rõ ràng thích hợp để ngủ bù hơn.
Quả nhiên ăn uống no nê xong, cậu chui vào phòng khách nằm vật ra, chẳng nghe thấy động tĩnh gì nữa. Hỉ Bảo đọc sách cả buổi sáng, đến trưa mới bắt đầu nghiên cứu món "bánh trứng cuốn thịt".
Nếu bánh bao có thể kẹp thịt, sủi cảo có thể nhân thịt, hoành thánh cũng có thể nhân thịt vậy tại sao bánh trứng lại không thể?
Phát huy trí tưởng tượng của học bá khối xã hội, Hỉ Bảo hầm chín thịt trước sau đó tráng bánh trứng cuốn lại. Thấy thế này hơi đơn điệu, cô tìm cải thảo chần qua nước sôi rồi kẹp vào. Nghĩ ngợi một chút lại thái vài lát lạp xưởng thêm vào, cuối cùng gắp thêm củ cải muối.
Mao Đầu ngửi thấy mùi thơm lại, bật dậy như lò xo. Trên tủ đầu giường là một cái đĩa cực lớn, em gái cậu đang cười tủm tỉm nhìn cậu.
"Hù c.h.ế.t anh!"
Nói thì nói vậy nhưng Mao Đầu vẫn vớ lấy đôi đũa, gắp một miếng ăn ngấu nghiến. Sự sáng tạo của Hỉ Bảo là vô hạn còn vận may của Mao Đầu lại có hạn. Miếng đầu tiên cậu gắp trúng là bánh trứng cuốn hành tây.
Phiên bản nâng cấp của bánh nướng cuốn hành tây: Bánh trứng cuốn hành tây.
Đương nhiên không chỉ nâng cấp mà còn tiến hóa nên bên trong không chỉ có hành tây mà còn nhiều thứ ngon khác. Thậm chí Hỉ Bảo còn chu đáo để bên cạnh bát nước chấm pha ớt, hạt tê, hoa tiêu theo khẩu vị của Mao Đầu.
"Chấm thử cái này xem."
Hỉ Bảo xúi giục.
Mao Đầu vừa bị vị bánh trứng đầy sáng tạo làm cho kinh ngạc, nghe Hỉ Bảo nói theo bản năng c.ắ.n một miếng bánh chấm đẫm nước chấm. Cậu còn đang tự hỏi đây là tương gì thì vị cay nồng mang tính xâm lược đã khiến cậu đờ người.
"Uống nước không anh?"
Hỉ Bảo đưa cốc nước to tướng, đây là nước cô để nguội sẵn, dù sao cô cũng không muốn hại c.h.ế.t anh mình thật.
Uống cạn cốc nước, cơn ngái ngủ của Mao Đầu tan biến sạch sẽ, tỉnh táo đến mức có thể quay lại đoàn phim chiến đấu thêm 300 hiệp. Tuy nhiên trước đó cậu muốn thử các vị bánh trứng khác.
Cuối tuần này Mao Đầu trải qua đủ cung bậc cảm xúc, tuy chua ngọt đắng cay đều nếm đủ nhưng nhìn chung là ngon miệng. Đặc biệt là khi thấy Xuân Lệ muốn ăn mà không dám, cậu dù biết có vị chẳng ra sao nhưng vẫn cố tỏ vẻ ngon tuyệt cú mèo để trêu tức chị gái.
Phải công nhận kỹ năng diễn xuất của Mao Đầu rất tuyệt, ít nhất là lừa được Xuân Lệ khiến cô ấy vội vàng bắt Hỉ Bảo hứa sau khi sinh xong phải làm lại cho cô ấy ăn.
Làm thì làm thôi, Hỉ Bảo chỉ cầu xin đến lúc đó chị cả đừng nổi cơn tam bành đ.á.n.h người là được.
...
Thứ hai đến.
Bắt đầu từ hôm nay Đại học Bắc Kinh chính thức vào học, khôi phục nề nếp tự học sáng tối. Đương nhiên tự học ở đây là tự giác, không có giáo viên điểm danh nhưng sinh viên rảnh rỗi là tự động đến phòng tự học.
Cũng từ tuần này các hoạt động của trường bắt đầu nhận đăng ký. So với các khoa khác, khoa Ngoại ngữ cũng có hoạt động riêng dành cho sinh viên trong khoa.
Một trong số đó là đi làm trợ giảng tiếng Anh tại các trường tiểu học và trung học cơ sở.
Sau mười năm biến động, giáo viên trở thành nguồn tài nguyên khan hiếm, trong đó thiếu nhất là giáo viên tiếng Anh. Bắc Kinh còn đỡ vì là thủ đô chứ ở các huyện lẻ e là gom cả huyện cũng không tìm được một giáo viên tiếng Anh.
Tuy nhiên hoạt động này chủ yếu dành cho sinh viên năm hai trở lên, năm nhất chỉ có vài trường hợp cá biệt được tham gia, cơ bản đều là những người thành tích xuất sắc nhất và bản thân cũng tích cực nên mới được đặc cách thêm chỉ tiêu.
Hỉ Bảo vốn không định đăng ký nhưng Lưu Hiểu Lộ cứ xúi giục, cô nghĩ đến lời Xuân Lệ nên cũng hơi do dự.
Nhưng cuối cùng Hỉ Bảo vẫn không đi được vì Vương Đan Hồng tranh mất. Cô ta ngày nào cũng chạy đến văn phòng giáo viên tìm người nhờ vả, còn đặc biệt chạy đến trước mặt Hỉ Bảo than nghèo kể khổ nói mình cần cơ hội này thế nào và cầu xin Hỉ Bảo nhường cho.
Nói lý thì Hỉ Bảo không có tinh thần khiêm nhường, ít nhất là với Vương Đan Hồng. Nhưng cô sợ phiền phức, để được yên thân cuối cùng cô từ bỏ, chỉ bảo mình chuẩn bị chưa kỹ và đợi sang năm hai sẽ tham gia.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận