Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 243: Thư của Đầu Bẹp và cửa hàng của Tống Cường Tống Vĩ (2)

 

Xuân Lệ c.ắ.n một miếng trứng ốp la vàng ruộm, không nhịn được hỏi:

"Thế còn chuyện khác thì sao? Em vào đại học chỉ để học thôi à?"

"Vâng."

Hỉ Bảo trả lời một cách hiển nhiên.

Xuân Lệ bị em gái làm cho nghẹn lời, nhìn cô đầy bất lực:

"Thế còn hoạt động trong trường? Học kỳ một em không tham gia, học kỳ này cũng không định tham gia chút nào à? Chị thấy cái thằng Mao Đầu chuyện gì cũng xía vào, chỗ nào cũng có mặt nó, em học tập nó đi chứ."

"Anh em thông minh mà, em sao so được với anh ấy?"

Hỉ Bảo cười tít mắt đáp, tiếp tục cúi đầu ăn mì.

"Nhưng em không nghĩ đến chuyện tốt nghiệp xong làm gì à?"

Xuân Lệ càng thêm bất lực. Cô ấy là chị cả trong nhà, trên có hai ông anh từ bé đã không đàng hoàng, dưới toàn là em nhỏ nên cô ấy đặc biệt có trách nhiệm của người chị cả.

Tình hình trước mắt, hai ông anh kia cô ấy không quản được, chủ yếu là đã mất kiểm soát, đến bà nội ruột cũng bó tay. Trong đám em, Mao Đầu là đứa có chủ kiến, Xú Đản thì được nhà nước nuôi còn Xuân Mai và Xuân Phương thì ở tận quê. Ba anh em Đầu Bẹp tình cảm không sâu đậm lại ở xa coi như không liên quan đến cô ấy.

Vì thế người duy nhất cô ấy có thể lo lắng bây giờ chỉ còn cô em út Hỉ Bảo.

"Tốt nghiệp xong ạ?"

Hỉ Bảo nghe câu hỏi này hơi ngạc nhiên. Nói thật, cô hoàn toàn chưa nghĩ đến chuyện này.

"Đúng thế, tuy sinh viên được nhà nước phân công công tác nhưng tốt xấu chênh lệch lớn lắm. Như những đơn vị tốt, Đại học Bắc Kinh hay các trường đại học danh tiếng thì không cần bàn, cơ quan chính phủ cũng không tồi. Em đừng nhìn thằng Cường và thằng Vĩ bây giờ giỏi giang, đấy là do nhà nước muốn một bộ phận người giàu lên trước, vừa khéo chúng nó gặp thời. Nhưng thương nhân thì dù thế nào cũng không thể so với quan chức chính phủ. Hỉ Bảo em phải nhớ kỹ, quyền lực lớn hơn tiền bạc."

"Em không định làm thương nhân." Hỉ Bảo thành thật nói ra suy nghĩ của mình, "Nếu chị cả cứ bắt em nói, em hy vọng có thể giống anh rể, học xong đại học thì học tiếp lên cao sau đó làm nghiên cứu viết luận văn hoặc dịch một số tác phẩm văn học nước ngoài, em không nghĩ đến chuyện quyền lực hay tiền bạc."

Xuân Lệ không ngờ Hỉ Bảo lại tính toán như vậy nhưng nghĩ kỹ thì cũng không tồi:

"Anh rể em là dân tự nhiên, thường xuyên phải làm thí nghiệm. Em nói làm phiên dịch cũng tốt, nhà nước hiện tại đang cần nhân tài như thế. Theo chị được biết, sinh viên tốt nghiệp khoa Ngoại ngữ năm nay đã có hai người chắc suất vào Bộ Ngoại giao đấy."

Hỉ Bảo tròn mắt.

"Sao? Nghe đến Bộ Ngoại giao là thấy oách hả? Nếu em muốn đi con đường này thì phải tham gia nhiều hoạt động trong trường, phải tích cực chủ động tiếp xúc nhiều với các đoàn khách nước ngoài đến thăm, như thế mới có cơ hội được chọn. Nhưng theo chị thì với tính cách của em, tốt nhất cứ ở lại trường đi. Dù xã hội này phát triển thế nào, trường học bao giờ cũng sạch sẽ hơn bên ngoài nhiều."

Hơn nữa cũng vĩnh viễn không đối mặt với nguy cơ đóng cửa.

Nghĩ đến đơn vị cũ của mình, Xuân Lệ khẽ nhíu mày. Chi tiết nhỏ này tự nhiên không qua mắt được Hỉ Bảo, cô nhìn Xuân Lệ thắc mắc nhưng không hỏi.

Vẫn là Xuân Lệ chủ động mở lời:

"Các nhà máy ở miền Nam cướp khách ghê quá, nhất là ngành dệt may. Giá rẻ, màu sắc tươi sáng, mẫu mã mới lạ... Xưởng dệt quốc doanh e là không cầm cự được bao lâu nữa."

"Sao có thể?" Hỉ Bảo nghĩ ngay đến hai chị đang làm ở xưởng dệt dưới quê, "Thế chị hai và chị Phương Phương thì sao?"

"Hai đứa nó chỉ là công nhân dệt, tạm thời chưa ảnh hưởng. Hơn nữa dù có đóng cửa thật thì cũng không phải chuyện một sớm một chiều, nhà nước sẽ không bỏ mặc bao nhiêu công nhân bơ vơ đâu." Xuân Lệ nghĩ ngợi rồi nói tiếp, "Nhưng đây cũng không phải kế lâu dài. Chị khuyên hai đứa nó đừng bỏ bê việc học, đã theo nghề này thì đọc thêm sách thiết kế thời trang cũng tốt hoặc là tìm thầy học nghề may vá, như cô út nhà mình chẳng phải rất tốt sao? Mở cửa hàng trên huyện, nhận may đo đồng thời bán quần áo may sẵn, quần áo đó là do anh cả nhờ người gửi từ miền Nam về cho cô bán nghe nói đắt khách lắm."

Thấy Hỉ Bảo cau mày suy tư, Xuân Lệ bật cười xoa đầu em gái:

"Con gái con đứa đừng nhíu mày, dù sao chị cũng bảo hai đứa nó rồi, tạm thời khoan hãy yêu đương, bản thân mình có chỗ đứng rồi thì tìm đối tượng mới tốt. Chứ vội vàng lấy chồng, quay đi quay lại không phải cơm áo gạo tiền thì là chăm con đẻ cái, sớm muộn cũng thành bà thím già. Nhìn bạn bè cùng trang lứa trong thôn mình xem, cô bạn thân của em, em họ bọn mình giờ mấy đứa con rồi?"

Hỉ Bảo ngẩn ra, một lúc sau mới hiểu Xuân Lệ đang nói đến cô bạn thân cùng lớp Triệu Ngọc Lan. Đương nhiên tính ra cũng là họ hàng xa.

"Bốn đứa, nghe nói vốn định đẻ nữa nhưng giờ tình hình căng quá, cậu ấy định thư thư một thời gian đã."

Triệu Ngọc Lan là em họ Xuân Lệ và Hỉ Bảo nhưng lại lớn hơn Hỉ Bảo một tuổi nên gọi là chị họ mới đúng. Tuy nhiên dù vậy Triệu Ngọc Lan năm nay cũng mới hai mươi tuổi. Cô ấy bỏ học khi chưa hết cấp một, lấy chồng rất sớm, cưới xong là có bầu ngay. Đẻ sòn sòn hết đứa này đến đứa khác, lúc Hỉ Bảo bận rộn thi đại học thì cô ấy đã là mẹ của bốn đứa con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lẽ ra những người khác sẽ tranh thủ lúc chính sách mới chưa áp dụng triệt để ở quê mà đẻ cố thêm một đứa nhưng người Triệu gia vốn có trí tuệ sinh tồn khác người, biết rõ một khi chính sách mới được thực thi thì dù đã m.a.n.g t.h.a.i cũng khó giữ được.

G.i.ế.c gà dọa khỉ mà, không thì anh bảo anh có bầu cứ để anh sinh, chuyện về sau ai quản nổi? Triệu Ngọc Lan cũng không muốn làm con gà bị g.i.ế.c, càng không muốn gây họa cho ba và các chú bác nhà mẹ đẻ, phải biết ủy ban thôn hiện tại quá nửa là họ hàng của cô ấy.

Sự thật sau này chứng minh suy nghĩ này hoàn toàn đúng đắn.

Ăn tối xong dọn dẹp đơn giản, hai chị em không xem tivi mà mỗi người một xấp giấy viết thư, một cây b.út, ngồi một góc viết thư về nhà.

Dù giờ có điện thoại muốn liên lạc với người nhà cách ngàn dặm cũng tiện nhưng Hỉ Bảo vẫn thích viết thư kể chuyện hơn, trừ khi có việc gấp mới gọi điện. Hơn nữa gọi cho bà nội thì được, chứ ba cô thì chỉ có thể viết thư, thậm chí thư còn phải chuyển qua mấy trạm mới đến tay người nhận.

Viết thư, đôi khi Hỉ Bảo cũng nghĩ trước kia chỉ có viết thư, sau này thêm điện báo, giờ lại có điện thoại, vậy liệu trong tương lai không xa sẽ có phương thức liên lạc thuận tiện hơn nữa không? Chắc chắn sẽ có nhưng cô vẫn thích cảm giác viết thư đọc thư hơn.

Một đêm ngon giấc.

Sáng hôm sau Hỉ Bảo bị tiếng ồn ào của Mao Đầu đ.á.n.h thức, vớ đồng hồ trên tủ đầu giường xem thấy mới sáu giờ.

Sáu giờ không tính là muộn, chỉ là dạo này trời lạnh lại vừa nghỉ xong nên Hỉ Bảo thường ngủ đến sáu rưỡi mới dậy. Nhưng đã tỉnh rồi thì cô dậy luôn, mặc quần áo ra khỏi phòng.

Ngoài cổng, Mao Đầu đang nhảy tưng tưng nhìn tư thế chỉ thiếu nước trèo tường vào. Thực ra cậu muốn làm thế thật, nếu không có mấy bà cụ hàng xóm đang nhìn chằm chằm cậu với ánh mắt cảnh giác.

Chờ Hỉ Bảo hà hơi chạy ra mở cổng, cậu mới oán thán:

"Anh về nhà mình mà mấy bà già kia cứ nhìn chằm chằm như nhìn trộm ấy? Trộm nào đẹp trai như anh?"

"Ừ, trộm trắng hơn anh nhiều." Hỉ Bảo thuận miệng đáp, quay người mở cửa bếp, "Sao anh đến sớm thế? Lúc đi trời còn chưa sáng nhỉ? Có xe buýt không?"

Mao Đầu vẫn đang chìm đắm trong nỗi buồn bị Hỉ Bảo châm chọc, nghe câu sau liền đáp giọng hậm hực:

"Anh có đi từ trường đâu, anh đang quay phim ở Cố Cung mà!"

"Hả?" Hỉ Bảo vừa đẩy cửa bếp ngạc nhiên quay lại, dưới ánh mắt khoe khoang của Mao Đầu, tò mò hỏi, "Lần này là kiểu c.h.ế.t nào?"

Mao Đầu lập tức xì hơi như quả bóng bị chọc thủng, ỉu xìu đi theo Hỉ Bảo vào bếp.

Thói quen nhiều năm không dễ sửa, vào bếp không cần ai giục Mao Đầu tự động ngồi xổm xuống nhóm lửa. Giờ không cần dùng đá lửa như hồi bé, quẹt diêm là xong tiện lợi vô cùng. Thực ra dùng bếp than tổ ong còn tiện hơn, khổ nỗi hai anh em dù biết dùng nhưng đa phần vẫn thích dùng bếp củi.

Nhìn Mao Đầu nhóm lửa, Hỉ Bảo hỏi cậu muốn ăn gì, Mao Đầu đáp có gì ăn nấy.

Còn chuyện đã ăn sáng chưa thì khỏi cần hỏi, đoàn phim đời nào chuẩn bị đồ ăn cho diễn viên "c.h.ế.t" từ sáng sớm. Nói đi cũng phải nói lại, Hỉ Bảo cũng tò mò, đoàn phim nào mà cần diễn cảnh này sớm thế?

Tò mò thì hỏi.

Mao Đầu nhìn Hỉ Bảo đầy oán trách:

"Anh diễn anh hùng yêu nước thà c.h.ế.t bất khuất..."

Hỉ Bảo tiếp tục nhìn Mao Đầu, cậu cũng nhìn lại rồi bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng Mao Đầu bại trận:

"... là bộ hạ dũng cảm hy sinh bên cạnh anh hùng yêu nước... tùy tùng... kẻ địch."

"Vai phản diện á?"

Hỉ Bảo hơi ngạc nhiên. Cô cứ tưởng anh mình chỉ thích diễn đại anh hùng.

Mao Đầu lặng lẽ cúi đầu, hồi lâu mới nói:

"Có lẽ em dùng từ 'vật hy sinh' sẽ chính xác hơn."

Được rồi, hiểu rồi, không cần nói nữa.

Một lát sau chờ chảo nóng, Hỉ Bảo lại không nhịn được hỏi thêm một câu:

"Thế lần này anh c.h.ế.t kiểu gì?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 243 | Đọc truyện chữ