Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 245: Thư của Đầu Bẹp và cửa hàng của Tống Cường Tống Vĩ (4)
Vương Đan Hồng hài lòng, từ đó cô ta càng chăm chỉ hơn. Ngày nào cũng dậy từ hơn 4 giờ sáng, trời còn tối đen đã chạy đi luyện nói, học từ vựng, lên lớp cũng rất nghiêm túc, nắm bắt mọi cơ hội để trau dồi bản thân. Chẳng bao lâu sau cô ta chính thức vượt qua bài kiểm tra, trở thành một thành viên trong đội trợ giảng.
Đừng nói Vương Đan Hồng hài lòng, Hỉ Bảo cũng hài lòng không kém. Không khí ký túc xá hòa hoãn hơn nhiều, tuy vẫn yên tĩnh như cũ nhưng Vương Đan Hồng không còn giở trò vặt nữa, thậm chí còn chủ động giúp đỡ mọi người, như đi nhà ăn hỏi xem ai cần mua cơm hộ hay xuống lầu tiện tay vứt rác giúp.
Lưu Hiểu Lộ bảo cô ta đang cố ý lấy lòng nhưng Hỉ Bảo lại thấy vui vẻ, tóm lại cuộc sống êm đẹp là được, chuyện khác không cần so đo quá.
Ký túc xá trở lại bình thường, các bạn học lại càng thêm bận rộn.
Học kỳ một ai cũng nghĩ mình là tân sinh viên, ngay cả giáo viên cũng nghĩ thế. Nhưng sang học kỳ hai năm nhất, mọi thứ dường như đã khác. Giáo viên bắt đầu tăng áp lực, chương trình học căng thẳng hơn nhiều. Dù bài vở trông không nhiều thêm nhưng phạm vi tra cứu tài liệu lại rộng hơn nên tốn nhiều thời gian hơn. Hơn nữa nhiều người còn phải cân bằng giữa việc học và hoạt động ngoại khóa, nhìn đâu cũng thấy bóng dáng sinh viên tất bật.
Hỉ Bảo vẫn sinh hoạt và học tập điều độ nhưng dưới áp lực bài vở nặng nề mà vẫn duy trì thói quen đọc sách không phải chuyện dễ dàng. Chưa kể cô đã bắt đầu tập dịch một số bài văn ngắn.
Nếu nói thư viện Đại học Bắc Kinh là dòng sông tri thức thì Thư viện Quốc gia chính là biển cả mênh m.ô.n.g. Trước kia Hỉ Bảo phải tìm sách nguyên bản khắp nơi thậm chí nhờ Tống Cường tìm ở miền Nam, ai ngờ sau Tết Thư viện Quốc gia nhập về rất nhiều sách nguyên bản, không chỉ có các tác phẩm kinh điển mà còn có nhiều tác phẩm mới ra mắt gần đây.
Đọc hiểu sách nguyên bản và thử dịch là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Đặc biệt sự khác biệt giữa ngoại ngữ và tiếng Trung quá lớn, làm sao dùng ngôn ngữ thích hợp nhất để diễn tả nội dung trong sách là điều vô cùng khó khăn.
Nhưng cũng vô cùng thú vị.
Tiếng Trung có vẻ đẹp của tiếng Trung, ngoại ngữ cũng vậy. Những câu văn được xây dựng bằng từ ngữ hoa lệ, chỉ nhìn thôi đã thấy rung động, khi đọc nhẹ nhàng lên càng thấy ý vị độc đáo khiến người ta quên hết mọi thứ xung quanh, chỉ chìm đắm trong vẻ đẹp của ngôn ngữ. Mỗi lần như vậy Hỉ Bảo luôn tự đáy lòng cảm thấy mình không chọn sai chuyên ngành, cô thực sự yêu thích nó.
Ngoài tiếng Anh cô cũng thử tiếp xúc với các ngôn ngữ khác, vì cô tin mỗi ngôn ngữ đều có câu chuyện riêng, dù không thể tinh thông thì ít nhất cũng thử tìm hiểu xem sao.
Rất nhanh cô chọn tiếng Pháp.
Trong phòng có ba bạn học tiếng Pháp, Hỉ Bảo từng nghe họ đọc thầm tiếng Pháp thi thoảng còn đối thoại bằng tiếng Pháp. Lúc đó cô đã thấy tiếng Pháp nghe rất hay, rất êm tai, dù không hiểu nhưng cũng là một sự hưởng thụ thính giác.
Dù Hỉ Bảo chậm chạp trong những việc khác, thậm chí hơi lề mề nhưng hễ liên quan đến học tập là cô trở nên tích cực chủ động ngay. Cùng phòng với nhau, dù trước kia không thân thiết lắm nhưng ít nhất cũng là người quen. Hỉ Bảo hạ quyết tâm xong bắt đầu cùng họ đi đi về về, cùng đi tự học, lúc rảnh rỗi thì đi học ké lớp tiếng Pháp.
Lưu Hiểu Lộ trợn mắt há hốc mồm. Cô bạn thừa nhận mình thi đại học là để sau này có công việc ổn định và thu nhập cao nhưng cô bạn cũng thực sự chăm chỉ học tập. Tuy nhiên sự chăm chỉ của cô bạn rõ ràng không thể so với Hỉ Bảo thậm chí còn thua cả Vương Đan Hồng.
Sau thoáng kinh ngạc, Lưu Hiểu Lộ cũng gia nhập đội ngũ học tập. Hóng hớt lúc nào chẳng được nhưng đã đỗ Đại học Bắc Kinh mà không học hành t.ử tế thì phí quá.
...
Lại hai tuần nữa trôi qua, tuyết đọng bên đường và trên mái nhà bắt đầu tan dần. Tuy chưa thấy màu xanh non nào nhú lên nhưng điều này chứng tỏ mùa đông khắc nghiệt đang qua đi, đầu xuân sắp đến.
Mao Đầu tuần trước không về vì lại tìm được một việc, vẫn là đóng vai x.á.c c.h.ế.t. Nhưng lần này không phải bị b.ắ.n c.h.ế.t, không phải c.h.ế.t đói, cũng không phải làm nền c.h.ế.t trước khi diễn mà là... bị giặc Nhật chặn cửa thiêu sống.
Cuối tuần này Mao Đầu vừa về đã bô bô kể chiến tích vĩ đại tuần trước.
"Anh còn cố gào thêm mấy tiếng đấy, hơn đứt ông bạn đại ngốc của anh lúc trước, hắn chỉ có hai câu thoại. Anh không chỉ đóng x.á.c c.h.ế.t mà còn vùng dậy một lần, c.h.ế.t đi sống lại một hồi rồi gào lên sự không cam lòng và tuyệt vọng trước khi c.h.ế.t!" Mao Đầu hớn hở kể, mặt mày rạng rỡ, "Đạo diễn còn khen anh, bảo lần sau lại tìm anh diễn tiếp!"
Hỉ Bảo thắc mắc:
"Một người có thể đóng nhiều vai trong một bộ phim à? Hơn nữa anh còn c.h.ế.t đi sống lại, đến lúc chiếu lên khán giả không có ý kiến sao?"
Mao Đầu lườm cô một cái, vẻ mặt "em chẳng hiểu gì cả".
"Sao khán giả nhận ra được? Lần đầu tiên anh nằm sấp c.h.ế.t, trên người còn đè hai người nữa, ai mà nhìn ra? Chẳng lẽ khán giả không nhìn nhân vật chính à? Lần thứ hai anh bị nhốt trong phòng sau đó là gào thét, lúc được thả ra chỉ có tiếng chứ không có người, đúng rồi, còn có cảnh nhà cháy nữa. Thế mà khán giả cũng nhận ra được á? Giỏi quá đi!"
"Không nhận ra đâu." Xuân Lệ nhồm nhoàm nhai kẹo lạc, an ủi một câu cực kỳ thiếu thành ý, "Đến mẹ cũng chẳng nhận ra đâu, yên tâm đi."
"Chứ còn gì nữa! Đây là sự tu dưỡng của diễn viên!"
Mao Đầu hất cằm khoe khoang, tỏ vẻ anh đây giỏi thế đấy.
Xuân Lệ bốc nắm hạt dưa, vừa c.ắ.n vừa cười gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đúng đúng, mày giỏi nhất, mày giỏi hơn Xú Đản nhiều."
Một câu nói, Mao Đầu lại xìu xuống.
Sau Tết tờ Báo Thể thao Bắc Kinh chuyên đưa tin về các vận động viên được phát hành. Tờ báo này chắc có từ trước nhưng dân thường ít thấy, từ sau Tết các sạp báo trong thành phố bán đầy, 5 xu một tờ. Ngoài các bài báo còn có ảnh vận động viên khổ lớn.
Trong đó có Xú Đản, chú thích là Quán quân điền kinh hai nội dung giải trẻ Toàn Vận Hội kỳ trước. Đồng thời cũng ghi rõ tháng 9 năm nay cậu sẽ tham gia Toàn Vận Hội mới, tranh tài ở giải vô địch quốc gia, hy vọng mọi người đón xem truyền hình trực tiếp trên kênh thể thao.
Bài báo viết gì không quan trọng, quan trọng là có đăng bức ảnh Xú Đản lao qua vạch đích, chụp rõ từ đầu đến chân.
Xuân Lệ tình cờ phát hiện trên giá báo ở trường, lập tức chạy ra sạp báo gom hết 20 tờ còn gọi điện về thôn báo tin vui đặc biệt này.
Đương nhiên, ngay khi Mao Đầu vừa vào cửa, Xuân Lệ cũng bắt cậu xem kỹ.
Mao Đầu: ".................."
Tại sao lại thế này? Cậu nỗ lực thế mà sao không được lộ mặt chính diện trên tivi điện ảnh? Xú Đản chỉ việc chạy chạy chạy mỗi ngày sao lại có phóng viên phỏng vấn nó chứ? Sốt ruột hơn là không cần nghĩ cũng biết, Xú Đản chắc chắn không nhớ việc này.
Haizz, thế giới này quả nhiên tàn nhẫn với thiên tài.
"Anh, trong phòng sách của em có bức thư gửi cho anh đấy, anh vào lấy xem đi."
Hỉ Bảo cuối cùng vẫn mềm lòng. Đừng thấy cô thỉnh thoảng cũng đả kích Mao Đầu nhưng thấy cậu buồn thật thì không nhịn được đ.á.n.h gãy câu chuyện.
Thư là thật, gửi từ quê lên, không chỉ một phong mà còn có thư cho Xuân Lệ, cho Hỉ Bảo và phong này là cho Mao Đầu. Còn người gửi...
Mao Đầu ủ rũ đi vào phòng sách, lúc quay ra mặt đen sì tràn đầy kinh ngạc:
"Hả? Anh không nhìn nhầm chứ? Là Đầu Bẹp viết thư? Thằng nhóc đó mà cũng biết chữ á?!"
"Qua năm mới Đầu Bẹp 12 tuổi rồi, đương nhiên là biết chữ." Hỉ Bảo bất lực, "Nó sắp tốt nghiệp tiểu học rồi."
"Xú Đản lúc sắp tốt nghiệp tiểu học còn chỉ biết viết mỗi chữ 'Tống' thôi đấy."
Mao Đầu vừa nói vừa bóc thư, vẻ ủ rũ ban nãy biến mất thay vào đó là sự hứng thú bừng bừng.
Xuân Lệ bên cạnh lạnh nhạt nói:
"Sao chưa đến tháng 9 nhỉ? Thế là chị có thể ngồi nhà xem Xú Đản lên tivi rồi."
Tay cầm thư của Mao Đầu khựng lại, quay đầu trừng mắt nhìn Xuân Lệ một cái rồi cúi đầu tiếp tục bóc thư. Vấn đề là Xuân Lệ chẳng sợ cậu chút nào, chính xác là chưa bao giờ sợ thằng ranh con này.
Đúng lúc Xuân Lệ định đả kích Mao Đầu tiếp thì cậu rú lên một tiếng cười lăn từ sô pha xuống đất.
Là lăn thật xuống đất. Tất nhiên sàn trải t.h.ả.m dày nên không đau cũng không lạnh mà chỉ làm Hỉ Bảo và Xuân Lệ giật mình.
"Đầu Bẹp khen mày đẹp trai à? Nhìn mày sướng chưa kìa."
"Không đâu, Đầu Bẹp là đứa trẻ ngoan, nó không nói dối."
Câu trước là Xuân Lệ nói, câu sau là Hỉ Bảo nói. Hai chị em đều tò mò nhìn Mao Đầu chờ cậu giải đáp.
Mao Đầu tức lắm nhưng cúi đầu nhìn thư lại cười bò ra. Sự tò mò bị kích thích, hai chị em vội nhích lại gần, ghé mắt nhìn…
Như có một đàn quạ đen kêu "quạ quạ" bay qua đầu.
Đầu Bẹp đúng là biết chữ nhưng rõ ràng biết không nhiều. Liếc qua một cái, không phải phiên âm (Pinyin) thì là lỗi chính tả, cơ bản hai loại này chia nhau chiếm nửa giang sơn.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận